Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 208: Kẻ đánh người nguyện chịu

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:45:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên trong chuyện cũng một phần là do Bạch Lạc tự nguyện. So với việc nỗ lực tự lên từng bước, cô thích đường tắt hơn nhiều.

Đặc biệt là khi nếm trái ngọt.

Nói thế nào nhỉ, con Bạch Lạc ngu ngốc thích mẩy, đạo đức cá nhân thì thuộc dạng lót đáy.

ngoại trừ cái vụ ác độc với chính em trai ruột của , thì chung cô loại đại gian đại ác.

Hơn nữa cô nhẹ cả tin, dễ lừa gạt. Chín tuổi bà hàng xóm dụ dỗ, đến bây giờ vẫn y như cũ.

Loại nhất nên tiếp xúc quá gần, càng thích hợp để bạn.

"Lần đóng bộ phim truyền hình nổi bạo ? Nhiễm Vân Kiều thấy thế thì sinh lòng ghen tị, kéo cô xuống bùn. Biết tỏng tính nết cô ả thế nào nên mới xúi giục tham gia chương trình . Vậy mà cô ả tưởng là với thật, mới dụ vài câu tự tin ngút ngời vác xác đến đây."

Lúc , Bạch Lạc vẫn đang sức thanh minh cho Nhiễm Vân Kiều, với cái thái độ như thể đều sai hết, đều đang hiểu lầm cô chị em của cô .

Thẩm Tri Âm xong cũng cạn lời, đúng là kẻ đ.á.n.h nguyện chịu mà.

Trước ống kính máy , Vu Hân Nhiên cùng cũng chẳng tiện thêm lời nào, chỉ thể ném cho Bạch Lạc ánh mắt khinh bỉ như đang một con ngốc.

"Chúng tiếp thôi, xem quanh đây gì ăn ."

Nhận thấy thể lực hồi phục phần nào, Dung Nghị bắt đầu phân công chuẩn tìm kiếm đồ ăn.

Sắc mặt Ngô Hoán sa sầm, nhúc nhích chút nào vì thực sự vẫn còn mệt.

Bạch Lạc say nắng nên ưu tiên ở nghỉ ngơi, những khác đều lục rục tản hành động.

Ngô Hoán lảo đảo lên bước hai bước phịch xuống, nở nụ gượng gạo: "Xin , vẫn vững ."

Vu Hân Nhiên kinh ngạc .

Thẩm Tri Âm thẳng: "Chú uống thuốc."

Ánh mắt Ngô Hoán chút lảng tránh, ậm ờ ừ hữ thừa nhận là uống.

Thẩm Mộc Cẩn khoanh tay n.g.ự.c mỉa mai: "Thảo nào."

Cậu lười chẳng thèm kháy đểu thêm nữa, như ai thèm bỏ độc hại bằng.

Vu Hân Nhiên lên liền nhún nhún chân: "Giờ thấy khỏe re, chẳng còn tí cảm giác mệt mỏi nào nữa. Cứ tưởng dạo thể lực nâng cao chứ."

Thuốc rốt cuộc là thần d.ư.ợ.c gì mà lợi hại đến .

Dung Nghị trầm ngâm suy nghĩ, tuy nhiên cũng quá đỗi kinh ngạc.

Anh vốn là trong nghề nên rõ, thông qua một vài kênh đặc biệt thể kiếm những loại t.h.u.ố.c đặc trị mang hiệu quả phi thường, nhưng cực kỳ khó lấy.

Không t.h.u.ố.c của cô bé lấy từ nữa.

Dung Nghị thức thời hỏi. Ngô Hoán phía bắt đầu thấy hối hận vì thói đa nghi của .

Hắn lén lút móc viên t.h.u.ố.c nuốt ực bụng.

"Bên tiếng sóng biển."

Thẩm Tri Âm đột nhiên chỉ tay về con đường phía chếch bên .

Đó là hướng đến điểm tập kết của họ, nhưng sát biển , tìm chút thức ăn.

"Qua đó xem ."

"Sao chẳng thấy tiếng sóng gì nhỉ?"

Vu Hân Nhiên lẩm bẩm.

Nói xong cô lập tức ngậm miệng. Sực nhớ , bà cô nhỏ phàm mà đem so sánh.

Đi bộ chừng nửa tiếng đồng hồ, những khác cuối cùng cũng thấy tiếng sóng vỗ rì rào.

Lẫn trong đó còn tiếng chim kêu.

Chắc hẳn là chim hải âu.

Mọi đều nơi đang là một hòn đảo hoang, nhưng tận đến hôm nay mới thấy biển, ai nấy đều giấu nổi sự phấn khích.

Thế nhưng khi tới nơi, tất cả đều ỉu xìu đầy ngao ngán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-208-ke-danh-nguoi-nguyen-chiu.html.]

biển thật, nhưng nơi họ là một vách đá cheo leo, cách mặt biển cả ngàn mét, bên nhấp nhô đầy đá ngầm.

"Ở đây thì đào đồ ăn chứ?"

Xung quanh chẳng lấy một ngọn cỏ nào ăn . Với độ cao chót vót thế thì cho tiền cũng chẳng ai dám nhảy xuống, gì đến chuyện buông cần câu cá.

"Trên mấy tảng đá ngầm hàu bám và một vài loại ốc núi đá, nhưng cách xa quá."

Thẩm Mộc Cẩn rướn nhoài mép vách núi ngó xuống. Chẳng nhờ dạo ở nhà uống t.h.u.ố.c của bà cô nhỏ điều dưỡng cơ thể mà thị lực của hiện tại sắc bén lạ thường.

"Buộc dây thừng tảng đá đằng , đu xuống xem ."

Dung Nghị hạ quyết tâm.

"Đừng thế, nguy hiểm lắm! Sóng biển cứ chốc chốc đ.á.n.h ập dữ dội thế , là chúng chỗ khác tìm ."

Leo xuống lúc đúng là chơi đùa với t.ử thần.

Thực với bản lĩnh của , Thẩm Tri Âm thừa sức bay vèo xuống đó, nhưng nếu cô bé thật thì chương trình chắc chắn ép ngừng phát sóng mất.

Nhìn những con sóng hung hãn cuồn cuộn ập bờ, cô bé khẽ phóng thần thức rà quét một vòng, phát hiện trong bọt sóng cuốn theo khá nhiều cá biển.

vách núi quá cao, cá thể nào văng lên tới đây .

Thẩm Tri Âm ngẫm nghĩ một chốc : "Vót mấy cái mũi lao bằng gỗ, lấy dây thừng buộc ."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô bé.

Một cô nhóc bốn tuổi, dù cũng trèo đèo lội suối, phơi sương phơi gió mấy ngày ròng rã trong rừng sâu như họ, thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng trẻo mịn màng, đầu tóc và quần áo đều sạch sẽ tinh tươm.

Cứ như thể cô bé vẫn đang sống nhàn nhã trong nhung lụa ở thành phố .

Khuôn mặt cô bé vẫn còn vương nét ngây thơ non nớt, chiều cao còn với tới đùi Thẩm Mộc Cẩn, giọng mang vẻ mềm mại ngọt ngào đặc trưng của trẻ con.

chính một đứa trẻ như sở hữu bản lĩnh lợi hại hơn bất kỳ ai trong họ.

" kiếm cành cây, cành dài bao nhiêu và to cỡ nào?"

Vu Hân Nhiên hăng hái xung phong nhận nhiệm vụ.

Dùng chính hành động thực tế để bày tỏ sự tin tưởng và ủng hộ vô điều kiện dành cho Thẩm Tri Âm.

Từ khi kết cục thê t.h.ả.m của nhà họ Trịnh, cô chính thức gia nhập hội fan cuồng của Thẩm Tri Âm .

Thẩm Mộc Cẩn: Đột nhiên cảm thấy vị thế của đe dọa.

Dung Nghị: "Vậy thì chú sẽ phụ trách vót nhọn mũi lao nhé."

Thẩm Tri Âm ước chừng độ dài, đại khái cỡ một sải tay. Tốt nhất ở phần đuôi nên đẽo thêm một cái ngạnh để tiện buộc dây thừng.

Mọi cùng hợp lực nên động tác cũng khá nhanh nhẹn. Có điều khâu tìm cành cây ngốn kha khá thời gian, bởi vì khu vực xung quanh đây cây cối thưa thớt, lác đác vài bụi cây gần nhất cũng cách chỗ mấy dặm đường.

Họ lùng sục mãi mới kiếm một cành cây ưng ý.

Sau đó, Dung Nghị rút con d.a.o găm vót nhọn hoắt phần đầu ngạnh của cành cây một cách điệu nghệ.

Sau khi quấn chặt dây thừng đầu ngạnh, Thẩm Tri Âm sừng sững bên mép vách núi, tay lăm lăm cầm mũi lao gỗ, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt mặt biển phía .

Ngô Hoán lúc đói hoa cả mắt, gắt gỏng lầm bầm: "Dây thừng ngắn tũn thế , đừng con ranh đó định câu cá nhé."

Trông tư thế cũng chẳng giống đang câu cá tẹo nào.

Hắn tìm để xả vài câu châm chọc, nhưng bẽ bàng nhận hễ tiến tới gần ai là đó lẳng lặng lùi xa.

Sắc mặt Ngô Hoán sượng trân trong chớp mắt, nhưng vẫn cố gượng gạo duy trì biểu cảm bình thường.

Trong lòng Vu Hân Nhiên gào thét: Anh đừng qua đây!

Mắt cô liếc thấy mấy chấm đỏ li ti mọc chi chít cánh tay Ngô Hoán. Nếu đang ống kính máy thì cô vắt chân lên cổ mà chạy cho bằng .

Bây giờ ai cũng đeo túi thơm đuổi côn trùng của Thẩm Tri Âm, ngay cả một đứa ẻo lả như Bạch Lạc cũng hề muỗi đốt. Vậy mà chỉ riêng Ngô Hoán ngày nào cũng gãi sột soạt than ngứa.

ngu ngốc tưởng rằng do cơ địa độc nên dễ muỗi chích.

Vu Hân Nhiên và những khác thì thừa hiểu cái ngứa ngáy Ngô Hoán rốt cuộc là bệnh gì.

 

Loading...