Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 209: Bắt cá trong sóng biển
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:45:56
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ mặt Ngô Hoán chút gượng gạo.
Mấy khác thì trời, kẻ đất.
Đâu chúng cố tình cô lập , mà thật sự là thích hợp để bạn.
"Sóng lớn ập tới ."
Đứng vách núi, bọn họ thể thấy rõ mặt biển đang cuộn trào từ phía xa, trông giống như một sợi chỉ trắng đang di chuyển tới.
Nhìn từ xa thì vẻ chẳng nguy hiểm gì, nhưng đến gần mới nhận sức tàn phá của nó.
Cho dù ở vị trí khá cao, những vách núi vẫn nhịn mà lùi vài bước, cảm giác như thể giây tiếp theo sẽ cuốn phăng .
Ngay lúc con sóng dâng lên cao nhất và tiến gần nhất, Thẩm Tri Âm đột nhiên phóng mũi nhọn bằng gỗ trong tay ngoài.
Mũi gỗ nhỏ bé lọt thỏm giữa lớp sóng cuộn trào, chẳng khác nào hạt muối bỏ bể.
Nó lao vun vút như một mũi tên sắc bén, cắm phập con sóng khiến căn bản rõ tình hình bên trong.
Một tay cô bé nắm chặt lấy đầu dây. Rất nhanh, thấy sợi dây kéo căng vút.
Mặc dù cảm thấy chuyện thật khó tin, nhưng trong ánh mắt của tất cả đều ánh lên vài phần mong đợi.
[Không thể nào, thể nào . Tình hình trong con sóng đó căn bản thể rõ, cô bé nghĩ thế là bắt cá đấy chứ?]
[Thế còn ảo ma hơn cả mấy dùng tay phóng lao bắt cá nữa. Cá sông ít nhất còn thấy bóng dáng, chứ thế thì thấy cái gì? Sóng biển to như lướt qua chớp nhoáng, e là lính b.ắ.n tỉa chuyên nghiệp cũng chẳng b.ắ.n trúng .]
[ cứ linh cảm cô bé sẽ mang đến cho chúng một niềm vui bất ngờ.]
[Thân hình nhỏ bé nhưng sức mạnh phi phàm, bà cô nhỏ đỉnh thật sự.]
[ cá là bắt , diễn lố đấy.]
[ cá là bắt ! Cá to thế còn bắt , rắn độc còn dám cầm tay chơi, giờ cô bé gì cũng chẳng thấy lạ nữa.]
Khán giả trong phòng livestream chia hai phe, thì tin cô bé bắt cá, kẻ tin.
Trong đó, phe tin chiếm đa .
Cho dù những biểu hiện đó của Thẩm Tri Âm quả thực liên tục phá vỡ nhận thức của bọn họ, nhưng khi chứng kiến một thử thách khó nhằn hơn thế , họ vẫn khó lòng tin rằng cô bé thể .
Dù thì cô bé cũng quá nhỏ tuổi.
Sóng biển dần rút , sợi dây trong tay Thẩm Tri Âm cũng buông thõng xuống theo phương thẳng và căng bóp. Nếu quan sát kỹ, sẽ thấy sợi dây đang rung lên nhè nhẹ.
"Sao , ạ?"
Thẩm Mộc Cẩn là đầu tiên chạy tới, bao giờ nghi ngờ bà cô nhỏ của .
Không chỉ riêng , hiện tại ở nhà họ Thẩm, ngoại trừ Thẩm Tu Nam từng gặp Thẩm Tri Âm , thì tất cả đều đặt niềm tin mù quáng cô bé.
Khóe miệng Thẩm Tri Âm cong lên, nở nụ ngọt ngào, trực tiếp nhét sợi dây tay .
Vừa cầm , Thẩm Mộc Cẩn liền "ăn chắc" . Anh thậm chí còn sức nặng truyền từ sợi dây cho loạng choạng, suýt thì ngã chúi về phía .
Thẩm Tri Âm vẫn luôn chú ý quan sát, thấy liền cầm sợi dây để giữ thăng bằng cho .
Thẩm Mộc Cẩn những chẳng sợ hãi mà còn toe toét như một tên ngốc.
"Hahaha… hàng , hàng khủng luôn!"
Ai hiểu sự kích động của lúc cơ chứ? Chỉ dân câu cá mới thấu hiểu thôi!
Mấy khác cũng lập tức vây quanh, vươn cổ tò mò xuống .
Mặc dù vẫn còn những đợt sóng nhỏ vỗ bờ khiến bọn họ thể rõ tình hình bên , nhưng vẫn thể cảm nhận rõ ràng độ rung lắc truyền đến từ sợi dây.
"Mau, mau lên… kéo dây lên !"
Đến giờ phút , ai cũng cảm nhận niềm vui sướng của cần thủ khi câu cá lớn, đặc biệt là mấy đàn ông ở đó, họ hận thể tự xắn tay áo kéo.
Khi Thẩm Tri Âm kéo sợi dây lên, cuối cùng cũng rõ hình dáng của con cá biển bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-209-bat-ca-trong-song-bien.html.]
Đó là một con cá lớn màu nâu xám, ước chừng nặng tới hơn mười lăm ký.
Dung Nghị nhận loài cá đó liền vội vã lên tiếng: "Là cá song! Nó còn tên gọi khác là cá song nghệ, coi là một loại cá khá quý hiếm trong họ nhà cá song đấy."
Vu Hân Nhiên thốt lên: "To quá mất, thế thì chúng ăn đến bao giờ mới hết."
"Cá song nghệ hoang dã bây giờ hiếm lắm. Có một nơi còn cấm đ.á.n.h bắt cơ, cũng may ở đây phép."
Thẩm Mộc Cẩn thở phào nhẹ nhõm: "Bọn đúng là khổ quá mà, sinh tồn nơi hoang dã mà còn căng não xem vô tình ăn động vật cấm nữa."
Vấn đề cốt lõi là danh sách động thực vật cần bảo tồn nhiều vô kể, ai mà nhớ cho hết ?
Trước đây lúc rừng tìm rau dại, thỉnh thoảng thấy mấy loài hoa cỏ mắt, đám con gái đều nhịn nhổ mang về. Vu Hân Nhiên từng tình cờ phát hiện một khóm lan, suýt chút nữa thì đào lên , may mà đang đào dở thì Dung Nghị thấy và kịp thời ngăn cản.
Bởi vì đó là một loài thực vật cần bảo vệ.
Ngoài còn nhiều loại khác nữa. Phần lớn đều là thực vật cấm khai thác, trong cuốn sổ tay chương trình phát cũng nhắc nhở.
Vu Hân Nhiên từ đó đ.â.m ám ảnh, thấy hoa cỏ thích cũng chẳng dám táy máy tay chân nữa.
Chỉ thể rằng do môi trường phá hủy quá nghiêm trọng, vì bảo vệ hệ sinh thái nên quốc gia buộc như . Bây giờ sống sót ngoài hoang dã quả thực vô cùng khó khăn.
Con cá song nghệ to, hiện tại loại hoang dã trở nên cực kỳ hiếm gặp, trong phòng livestream bao nhiêu đang thèm thuồng nó.
"Đáng tiếc công cụ của chúng quá thô sơ, con cá ngon thế coi như uổng phí ."
Đây cũng là điều khiến nhiều cư dân mạng sành ăn cảm thấy đau lòng.
Nguyên liệu thì thuộc hàng cực phẩm, nhưng đầu bếp và dụng cụ nấu nướng còn chẳng bằng một gánh hát rong nghiệp dư.
Thẩm Mộc Cẩn phẩy tay: "Tầm lấp đầy bụng là lắm , ai còn quan tâm đến mùi vị nữa."
"Bà cô nhỏ, giỏi quá mất, để bóp vai cho nhé."
Vu Hân Nhiên ân cần xoắn xuýt bên cạnh cô bé.
Mấy đàn ông hợp sức khiêng con cá trở về.
Dù sức lực của Thẩm Tri Âm lớn, một cô bé cũng dư sức vác con cá về, nhưng cả Dung Nghị và Thẩm Mộc Cẩn đều ăn ý, quyết để cô bé động tay động chân thêm nào nữa.
Về phần Ngô Hoán, cứ để gã cầm cuộn dây thừng là , chứ còn cá thì thôi khỏi đụng .
Tuy rằng chỉ cầm dây thừng thì khá nhàn hạ, nhưng Ngô Hoán vẫn tài nào nổi. Gã luôn cảm giác đang bài xích.
Trong lòng gã bỗng chùng xuống, chẳng rõ nguyên nhân vì .
Dù Thẩm Tri Âm ăn khỏe đến mấy thì con cá song nghệ vẫn còn thừa khá nhiều thịt.
Thời tiết thế thịt sống khó bảo quản, nên ánh mắt xót xa của vô cư dân mạng, chỗ thịt cá đành đem phơi thành thịt khô.
Sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, quây quần để bàn bạc xem đoạn đường tiếp theo nên thế nào.
" vẫn đề nghị trực tiếp trèo qua vách núi . Mặc dù nguy hiểm một chút, nhưng đây thường xuyên leo núi đá nên vẫn nắm chắc phần thắng. sẽ trèo lên ném dây thừng xuống, những khác cứ việc đu dây mà bò lên thôi."
Dung Nghị đưa đề xuất dựa thực lực của bản cũng như thời gian ít ỏi còn . Hơn nữa, cũng giải thích rõ ràng và đưa luôn cả phương án giải quyết.
Thế nhưng ai ngờ rằng, cái nhóm nhỏ chắp vá bất ngờ xảy rạn nứt ngay lúc .
Ngô Hoán chẳng đang nghĩ gì, đột nhiên lên tiếng hát tuồng phản diện với Dung Nghị.
"Anh dám chắc chắn là sẽ nguy hiểm gì chứ? Nhìn cái vách núi dốc ngược như thế, leo tay khác hẳn với leo vách núi nhân tạo đấy. Lỡ như ai trượt tay ngã xuống thì c.h.ế.t cũng tàn phế. Đến lúc đó chỉ hối hận, mà còn đẩy cả tổ chương trình lên đầu sóng ngọn gió nữa. Anh gánh nổi hậu quả ?"
Những lời gã lý cứ, và thực tế cũng khả năng xảy những tình huống đó.
Dung Nghị khẽ nhướng mày. Mặc dù giọng điệu của Ngô Hoán vẫn ôn hòa như khi, nhưng tinh ý nhận gã đàn ông đang mang theo chút thù địch nhắm .
Không chỉ bây giờ, mà đó cũng , chỉ là lộ liễu như ngày hôm nay.
"Vậy theo thì ? Đi đường vòng?"
Ngô Hoán khẽ mỉm : "Gợi ý của là đường vòng. Dù thì ở đây cũng là dân chuyên nghiệp. Mặc dù đường vòng xa hơn một chút, nhưng chỉ cần dìu dắt, động viên lẫn , chịu khó đẩy nhanh tốc độ thì cũng thành vấn đề."