Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 21: Thẩm Mộ Dã: Tôi muốn tu tiên
Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:22:54
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc xe, Thẩm Mộ Dã cứ tủm tỉm ngốc nghếch mãi thôi, nét mặt cũng đổi liên tục.
Thẩm Tri Âm: "..."
Xong , thằng nhóc khéo dọa cho ngốc luôn .
Ngốc thì ngốc hẳn, nhưng hóa thành tên bợ đỡ nịnh nọt đến nơi.
Chẳng hạn như lúc xuống xe.
"Bà cô nhỏ, để cháu bế ."
Trước đây, bảo gọi một đứa trẻ ba tuổi là bà cô thì thà đ.á.n.h c.h.ế.t cũng gọi nổi, thế nhưng bây giờ... gọi một cách tự nhiên trơn tru vô cùng.
Thẩm Tri Âm bế thẳng biệt thự lớn của nhà họ Thẩm.
Chưa dừng ở đó.
Thẩm Mộ Dã còn hớt ha hớt hải chạy bếp bưng sữa cho cô bé, còn ân cần hỏi han đủ điều.
Quản gia cạnh mà tròn xoe mắt.
Chuyện gì thế ? Vị thiếu gia nhà ông vốn gì cũng thấy chướng mắt, nay đoạt xá ?
Thẩm Tri Âm ngược tiếp nhận chuyện bình thản, thậm chí còn danh chính ngôn thuận sai bảo việc.
"Bà cô nhỏ ơi, ngoài việc bắt ma còn gì nữa? Người ngự kiếm phi hành giống như mấy tu tiên tivi ?"
Cậu Thẩm Tri Âm với ánh mắt vô cùng mong đợi.
Phải rằng bất kỳ trai nào khi còn trẻ cũng đều ôm mộng tiên hiệp, ngự kiếm phi hành chính là điều họ khao khát nhất, thậm chí đôi khi mơ cũng thấy cảnh đang ngự kiếm phi hành.
Vừa ngầu oách, độ ngầu lòi gọi là đỉnh của chóp, thú vị kích thích hơn đua xe nhiều.
Nói thật thì những đạo sĩ ở thế giới lẽ , công việc chính của họ chỉ là bắt ma vẽ bùa, nhưng Thẩm Tri Âm thì thật đấy.
Ở đại lục nơi cô bé sống kiếp , bất kỳ tu sĩ nào khi đạt đến Trúc Cơ kỳ đều bắt buộc học ngự kiếm phi hành.
tiếc là bây giờ.
"Có ngự kiếm phi hành, nhưng bây giờ thì ."
Thẩm Mộ Dã lập tức kích động hẳn lên. Thiếu niên vốn dĩ kiêu ngạo bướng bỉnh giờ đây trông hệt như một chú ch.ó bự đang ân cần, mong ngóng cô bé.
"Vậy xem cháu thể học ?"
Còn về chuyện tin , đến ma quỷ cũng tận mắt thấy , vì giấc mộng ngự kiếm phi hành, nhất định tin tưởng.
Thẩm Tri Âm liếc hai cái: "Đưa tay đây, xem thử ."
Thẩm Mộ Dã vội vàng hớn hở chìa tay .
Thẩm Tri Âm nắm lấy tay , dùng thần thức dạo quanh cơ thể một vòng, kinh ngạc phát hiện thằng nhóc thực sự linh căn.
Hơn nữa còn là Đơn Hỏa linh căn. Nếu đặt ở đại lục Ô Hằng, đây chắc chắn là mầm non quý giá các tông môn tranh giành sứt đầu mẻ trán.
Phải rằng ở đại lục Ô Hằng, trong một vạn mới khả năng xuất hiện một mang linh căn, và phần lớn đều là tạp linh căn. Loại đơn linh căn như thì mười vạn mới hy vọng tìm một.
Thật ngờ, đầu tiên cô bé chạm mặt ở thế giới mang trong đơn linh căn.
Đáng tiếc là ở đây đá trắc linh, nên thể kiểm tra chất lượng linh căn của .
Thêm đó, linh khí ở thế giới quá mức loãng và tạp nham, dù là đơn linh căn thì việc hấp thu cũng gặp vô vàn khó khăn.
"Thế nào , thế nào ."
Thẩm Mộ Dã Thẩm Tri Âm với ánh mắt mong đợi thấp thỏm lo âu.
Thẩm Tri Âm rướn cánh tay ngắn ngủn vỗ vỗ lên cánh tay : "Cậu may mắn lắm đấy, tư chất tu luyện."
"Thật !"
Thẩm Mộ Dã mừng rỡ đến mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên.
Thẩm Tri Âm đung đưa đôi chân ngắn, chậm rãi cất lời.
"Tuy nhiên, tu luyện thì xây dựng nền móng cho vững chắc, vả linh khí ở thế giới quá loãng, dù tu luyện thì tốc độ cũng sẽ chậm."
"Cháu sợ, cháu tu luyện, bà cô nhỏ dạy cháu nhé."
Là út của nhà họ Thẩm, Thẩm Mộ Dã thứ gì cũng quá đỗi dễ dàng, việc học hành đối với càng là chuyện cũng mà cũng chẳng .
Bởi vì phía ba trai vô cùng xuất sắc, bất kể gì thì vẫn luôn chu cấp nuôi dưỡng.
Thế nhưng ở nhà họ Thẩm, là duy nhất từng thấy mặt , và cũng từng nếm trải tình yêu thương của .
Những khác trong nhà họ Thẩm tuy đều quan tâm đến , nhưng họ quá bận rộn, sự quan tâm dành cho vô cùng hạn hẹp, chủ yếu là bù đắp về mặt vật chất.
Chính cảnh sống đó hình thành nên một Thẩm Mộ Dã thích theo đuổi những cảm giác mạnh và mang nét tính cách phần nổi loạn.
Cậu thích đua xe, đam mê các môn thể thao mạo hiểm đ.á.n.h cược tính mạng. Cho dù nhà họ Thẩm ban lệnh cấm nghiêm ngặt cho phép tiếp xúc với những thứ đó, vẫn lén lút tìm đến trải nghiệm.
Bởi vì ngoại trừ những thứ đó thể mang chút kích thích mới mẻ cho cuộc sống, nếu thì cuộc sống của sẽ mãi tẻ nhạt, phẳng lặng như một vũng nước đọng.
Trùng hợp , Thẩm Mộ Dã mang trong sự phản nghịch, cực kỳ ghét cuộc sống êm đềm tẻ nhạt đó.
Sự xuất hiện của vị bà cô nhỏ giờ đây mở cho Thẩm Mộ Dã một ngã rẽ mới.
Cho dù con đường đó chông gai khó khăn đến nhường nào, cũng khao khát dấn bước thử sức.
Thẩm Tri Âm thì cảm thấy chuyện chẳng gì , dù cũng là một mầm non , dạy thì dạy thôi.
Chỉ là... giờ cô bé từng nhận đồ bao giờ.
Hay là cứ ném hết những thứ cần học cho để mặc tự sinh tự diệt phát triển nhỉ?
Quyết định .
"Đợi đấy, ngày mai sẽ đưa cho công pháp, tâm pháp và những kiến thức cơ bản phù hợp với ."
Thẩm Mộ Dã nắm c.h.ặ.t t.a.y hô vang "Yes", ánh mắt Thẩm Tri Âm giờ đây còn là cái dành cho một đứa trẻ vắt mũi sạch nữa, mà đó là ánh mắt dành cho tiểu tổ tông yêu của !
Trời về khuya, Thẩm Tri Âm qua thăm Đại Miu mà trở về thẳng phòng .
Chậc... Tâm pháp công pháp cho Thẩm Mộ Dã, cô bé còn tự tay chép nữa chứ, phiền phức quá mất.
Mới cầm bút lông một dòng, cô bé quăng bút sang một bên ườn ghế, mệt mỏi chẳng buồn nhúc nhích.
Thẩm Tri Âm ném một viên đan d.ư.ợ.c miệng, đôi chân nhỏ đung đưa, khuôn mặt xinh xắn nhăn nhó . Quả nhiên là nhận lời quá sớm .
Rõ ràng là dành cho thằng nhóc Thẩm Mộ Dã cơ mà, dựa mà bắt cô bé chịu khổ chứ.
Hơn nữa, quan trọng nhất là chữ cô bé , Thẩm Mộ Dã mà hiểu cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-21-tham-mo-da-toi-muon-tu-tien.html.]
Tìm một cái cớ vô cùng thuyết phục, Thẩm Tri Âm liền lạch bạch chạy sang tìm Thẩm Mộ Dã.
"Cháu trai mau đây."
Lúc đó, Thẩm Mộ Dã đang bận khoe khoang với mấy tên bạn nối khố chuyện bà cô nhỏ của tu tiên. Đổi , nhận những lời thăm hỏi đầy ẩn ý từ đám bạn, nghi ngờ xem đả kích gì , là thần kinh vấn đề.
Hừ... Lũ phàm mắt thịt các hiểu thế giới của bổn thiếu gia!
Ngay lúc đó thì bà cô nhỏ đến gõ cửa, lật đật chạy mở cửa ngay tắp lự.
Và đó... là chuỗi ngày tháng chép sách khổ sai bắt đầu.
Nói chính xác hơn là Thẩm Tri Âm bên cạnh, ôm bình sữa ực ực uống ngon lành, miệng thỉnh thoảng những nội dung cần ghi chép, còn thì khổ sở cầm bút cắm cúi như điên.
Trong đó nhiều chữ hiếm gặp mà còn chẳng thế nào cho đúng.
Sống ngần tuổi đầu, Thẩm Mộ Dã bao giờ lách một cách nghiêm túc cẩn thận đến thế, ngay cả bản kiểm điểm cũng mướn hộ.
Bà cô nhỏ kính yêu còn thương nữa , mà dài dằng dặc thế , chép đến kiếp nào mới xong đây.
Tuy thê t.h.ả.m là thế, nhưng vẫn hề bỏ cuộc, gặp chữ khó thì tra điện thoại tiếp tục cặm cụi .
Cứ thế, sự trợ lực từ bùa chú của Thẩm Tri Âm, cày cuốc suốt từ đêm đến sáng ngày hôm .
Thế mà mới chỉ chép xong phần kiến thức nhập môn cơ bản của quá trình tu luyện, Thẩm Mộ Dã cảm tưởng như bàn tay sắp gãy rụng đến nơi .
"Được , nghỉ ngơi , đợi khi nào khỏe sẽ giảng giải nội dung đó cho ."
Thẩm Tri Âm ném cho một viên đan dược.
"Đây là Vinh Xuân Đan, giúp phục hồi năng lượng tiêu hao của cơ thể."
Tinh thần đang rã rời của Thẩm Mộ Dã bỗng chốc vực dậy ngay lập tức.
Cậu cầm lấy viên đan d.ư.ợ.c tròn trịa bóng bẩy như ngọc trai, vội ăn ngay mà đặt mặt ngắm nghía săm soi.
xem mãi cũng chẳng rút kết luận gì, cuối cùng đành cho thẳng miệng nuốt chửng.
Hiệu quả của đan d.ư.ợ.c đối với một trần mắt thịt như quả nhiên phát huy tác dụng ngay tức thì. Chẳng mấy chốc, sự mệt mỏi rã rời do thức trắng đêm của Thẩm Mộ Dã tan biến sạch sẽ, thậm chí tinh thần còn trở nên vô cùng sảng khoái, tràn trề sinh lực.
"Bà cô nhỏ, cháu cảm thấy tinh thần hiện tại đang sung mãn đến mức chẳng nghỉ ngơi chút nào nữa!"
Thế còn sảng khoái hơn cả việc ngủ một giấc thật sâu chứ.
Cậu học, thể bắt đầu học ngay bây giờ luôn!
Thẩm Tri Âm: "..."
Thằng nhóc còn hiếu học hơn cả hồi kiếp thế nhỉ.
"Không , ngủ bây giờ, ăn xong cơm mới dạy, tự xem ."
Cô bé vẫn còn là trẻ con đấy nhé, bóc lột sức lao động của trẻ em là tội ác của quỷ dữ.
Thẩm Tri Âm cất giọng ngọng nghịu từ chối, đó thẳng thừng đuổi đứa cháu trai đang hừng hực ngọn lửa hiếu học ngoài.
Thẩm Mộ Dã cánh cửa đóng sầm mặt, đành đưa tay sờ sờ mũi. chút trắc trở chẳng hề vơi ngọn lửa nhiệt huyết trong .
Tự xem thì tự xem.
Đến giờ ăn sáng, Thẩm Tri Âm ngửi thấy mùi thơm liền lao ngay xuống lầu đầu tiên.
Đợi đến khi Thẩm Tri Âm ăn đến mức bụng tròn vo, quản gia vẫn thấy thiếu gia nhà xuống dùng bữa.
Nụ môi ông suýt chút nữa thì méo xệch.
Những trò ương bướng khác ông đều thể châm chước, nhưng thể bỏ bữa sáng cơ chứ.
Thế là ông đích lên phòng mời xuống.
Cửa phòng Thẩm Mộ Dã đóng. Khi quản gia bước tới, ông kinh ngạc thấy vị tiểu thiếu gia phản nghịch nhà đang chổng m.ô.n.g rạp giường, cắm mặt cuốn sổ tay, miệng lẩm bẩm , dáng vẻ vô cùng chăm chú tập trung.
Quản gia: "!!!"
Mình mới ngủ dậy tỉnh ngủ , thấy thiếu gia chơi game mà đang học bài thế ?
Quản gia thà nghi ngờ mắt vấn đề còn hơn là tin thiếu gia chịu bàn học.
Thế là ông mỉm đóng cửa , mở nữa.
Kết quả vẫn gì đổi, lúc quản gia mới thực sự bàng hoàng sửng sốt.
"Thiếu gia?"
Xong , thiếu gia nhà ông, e là vấn đề thật !
Thẩm Mộ Dã ngoái đầu ông: "Đừng phiền cháu học bài."
Chợt nhớ điều gì đó, liền bật dậy: "Bà cô nhỏ ?"
Quản gia hít một ngụm khí lạnh: "Thiếu gia, thế? Có học kích động gì ?"
Đến mức gọi cả tiểu thư Thẩm Tri Âm là bà cô nhỏ luôn !
Thẩm Mộ Dã: "Thôi bỏ , để tự cháu tìm bà cô nhỏ ."
Hôm nay nhất định bắt tay việc học tu tiên!
Thẩm Tri Âm: Tu tiên thì , nhưng sửa lưng thì thừa.
Ăn sáng xong, vị tiểu tổ tông nhà họ Thẩm đeo chéo bình sữa, nhàn nhã ghế tựa ngoài vườn hoa hóng gió ăn dưa.
"Kiên trì lên nào, mới đầy nửa tiếng mà chân run rẩy như cầy sấy thế ..."
Cô bé lắc gù cái đầu nhỏ, chậc chậc hai tiếng chê bai.
Thẩm Mộ Dã đang tấn: "..."
Có giỏi thì cô bỏ miếng dưa xuống hẵng !
Cậu sợ chịu khổ, nhưng thử hỏi lúc đang chịu khổ mà kẻ thảnh thơi ăn dưa bên cạnh chỉ trỏ chê bai, thì ai mà chịu cho nổi.
Thẩm Tri Âm: "Độ tuổi mới bắt đầu tu luyện là quá muộn đấy, thường bắt đầu từ lúc năm tuổi cơ."
Ăn xong miếng dưa, Thẩm Tri Âm đủng đỉnh bắt đầu giảng giải về những yêu cầu cơ bản của việc tu luyện.
"Cho nên bắt buộc rèn luyện nền tảng cho thật vững chắc."
"Tiểu thư, xem Đại Miu thử , hình như nó đang tìm đấy."
Thẩm Mộ Dã mồ hôi nhễ nhại, hai chân run lẩy bẩy, cất giọng run rẩy hỏi: "Đại Miu là ai?"
Thẩm Tri Âm với ánh mắt trong veo vô tội: "Là thú cưng của đó, từng với mà, quên ."