Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 210: Đường ai nấy đi
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:45:57
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Hoán năng rành mạch, lý lẽ sắc bén, thoạt cứ ngỡ gã đang thực sự suy nghĩ cho an nguy của .
Thẩm Tri Âm liếc gã một cái, "rắc" một tiếng, c.ắ.n một miếng táo gai.
"Chậc chậc chậc… Ngô Hoán rốt cuộc cũng nhịn nữa ."
Con quỷ minh tinh lượn lờ bên tai Thẩm Tri Âm, liên tục chép miệng.
"Ngô Hoán thực chất là một kẻ cái cao. Hắn vốn xuất là thần tượng, từng đội trưởng, quen thói hô mưa gọi gió, một ai dám hai. Tóm là kiểu luôn thích chim đầu đàn, khoái lệnh cho kẻ khác."
"Thật thể đoán đang nghĩ gì. Trong mấy các cô, nếu đưa quyết định là Thẩm Mộc Cẩn thì lẽ sẽ e dè địa vị trong giới của mà chịu lùi bước, dù thì vị cháu chắt của cô cũng nổi tiếng hơn nhiều.
khổ nỗi dọc đường , Thẩm Mộc Cẩn chẳng thèm quan tâm chuyện gì, chỉ lẽo đẽo bám đuôi cô y như cá mặn, thế nên nắm quyền chủ động rơi tay Dung Nghị - một ngoài ngành.
Hắn vốn chướng mắt từ lâu, nhưng vì bản tính khôn lỏi nên sẽ tự mặt gây chuyện, mà khích bác Bạch Lạc. Bạch Lạc thì ngu ngốc, Ngô Hoán châm chọc vài câu là kiềm chế liền ầm lên."
Tuy nhiên, nếu Ngô Hoán thực sự nghĩ Dung Nghị tính cách hiền lành, dễ bắt nạt thì gã nhầm to.
Tranh luận thêm một lúc, Dung Nghị cũng bắt đầu bộc lộ sự cứng rắn của .
"Anh đường vòng cũng , nhưng vẫn giữ vững quan điểm trực tiếp trèo qua ngọn núi . Mọi thể giơ tay biểu quyết, đó chúng đường ai nấy ."
Anh dán mắt thẳng Ngô Hoán: "Tổ chương trình chỉ yêu cầu chúng đến điểm đích đúng thời gian quy định, chứ hề ép buộc cùng . Đã bất đồng quan điểm thì cứ việc tách đoàn."
Biểu cảm mặt Ngô Hoán khẽ cứng đờ.
nhanh, gã nặn một nụ giả lả: "Được thôi, nghĩ gì. Vượt núi thì nhẹ nhàng đấy, nhưng những nguy hiểm tiềm ẩn chắc cần cũng tự hiểu. Chúng tham gia chương trình thôi mà, cần bán mạng gì. Đường vòng dẫu xa xôi một chút, nhưng là lựa chọn an tuyệt đối."
Đáng tiếc, mặc cho gã khua môi múa mép êm tai đến cỡ nào, thì vì cái mầm mống "bệnh giang mai" tiềm ẩn , chẳng ai cùng gã cả.
Thẩm Tri Âm lên tiếng: "Cháu thấy chuyện vượt núi chẳng vấn đề gì cả."
Cô bé bĩu môi lầm bầm: "Cháu thích đường vòng ."
Đã đủ bản lĩnh chọn đường tắt, thì mà vòng vèo cho lãng phí thời gian chứ.
Thẩm Mộc Cẩn kiên định: "Bà cô nhỏ của đường nào thì theo đường nấy."
Vu Hân Nhiên vội vã tiếp lời: " cũng cùng bà cô nhỏ."
Đến lúc , nụ môi Ngô Hoán mới triệt để méo xệch.
"Bạch Lạc, lựa chọn của cô thì ?"
Gã cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc, ánh mắt dán chặt Bạch Lạc.
Bạch Lạc cũng rơi thế tiến thoái lưỡng nan: ", nữa… là chúng cứ qua đó xem thử tình hình thế nào ."
Ngô Hoán hít sâu một : "Được thôi."
Mọi thu dọn đồ đạc tiến về phía vách núi. Tuy nhiên, đặt chân đến nơi, Bạch Lạc liền bắt đầu chùn bước.
Bởi vì vách núi thực sự quá cao.
"Cái … leo lên thật ?"
Đáy mắt Ngô Hoán lóe lên vài tia đắc ý.
"Vách núi dốc như , bằng mắt thường cũng cao đến cả ngàn mét. Dù tự tin năng lực của , nhưng đây là sân tập leo núi an . Biết đang leo thì lở đá, hoặc xui rủi đụng trúng rắn rết côn trùng gì đó…"
Bạch Lạc lập tức quả quyết: "Chúng vẫn nên đường vòng thì hơn."
Cô sợ nhất là mấy thứ như rắn rết sâu bọ, hơn nữa cô cũng sợ c.h.ế.t.
Tiền của cô còn tiêu hết, còn bao nhiêu tháng ngày tươi phía kịp tận hưởng cơ mà.
Mặc dù danh tiếng thể tanh bành, nhưng cô vẫn còn kim chủ chống lưng mà.
Ánh mắt Ngô Hoán khẽ lóe lên, gã sang những còn .
"Các vẫn kiên quyết đòi vượt núi ?"
Dung Nghị gật đầu dứt khoát: "Vượt!"
Anh hề vì cãi vã mà bốc đồng liều.
Lúc nãy quan sát kỹ ngọn núi một lượt. Mặc dù địa hình khá dốc, nhưng rải rác khắp nơi đều những gờ đá thể bám .
Hơn nữa, kết cấu đá ở đây cũng chắc chắn chứ hề bở bục dễ vỡ.
" sẽ leo lên , hai sợi dây thừng chúng mang theo tuy đủ độ dài, nhưng nếu nối với thì chắc là ."
Nói đoạn, bắt tay leo thoăn thoắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-210-duong-ai-nay-di.html.]
Dung Nghị vốn là bộ đội xuất ngũ, khi về vườn vẫn duy trì chế độ rèn luyện thể lực thường xuyên, nên đến tận bây giờ thủ của vẫn cực kỳ linh hoạt, động tác leo núi nhanh gọn vững chắc.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, trèo lên vài mét.
Tất cả đều ngửa cổ lên .
Thẩm Tri Âm hăng hái: "Cháu cũng lên."
Cô bé mới rảo bước cái chân ngắn ngủn định xông tới thì Thẩm Mộc Cẩn ôm bổng lên.
"Cứ để Dung là , chúng ở đây đợi, lát nữa ném dây xuống hẵng lên."
Thẩm Tri Âm vùng vẫy kháng nghị: "Cháu thể tự leo mà."
" , chứ, bà cô nhỏ của là vô địch thiên hạ ."
Miệng thì dỗ ngọt nhưng tay nhất quyết buông.
Thẩm Tri Âm bĩu môi thầm nghĩ: [Nếu nương tay, cháu nghĩ đủ trình để tóm ?]
Trơ mắt Dung Nghị trèo lên mười mấy mét, Ngô Hoán kiên nhẫn nổi nữa.
"Bạch Lạc, chúng thôi."
Bạch Lạc chần chừ: " mà, trèo lên đó kìa."
"Cô nghĩ bọn họ sẽ thật lòng giúp đỡ cô ?"
Ngô Hoán khẽ thở dài, chất giọng vẫn ôn hòa dịu dàng, nhưng ánh mắt cô ngập tràn vẻ thương hại.
"Đến giờ phút mà cô vẫn rõ cục diện ? Chúng vốn dĩ từng chung một đội. Trước đây cô hành sự quá bốc đồng, đắc tội với cả cô Vu lẫn… Cho dù Dung Nghị trèo lên tới đỉnh, chắc gì chịu kéo chúng lên."
Bạch Lạc vốn là tuýp nhẹ cả tin suy diễn. Bị Ngô Hoán rỉ tai vài câu, cô lập tức nhớ chuyện đ.á.n.h với Vu Hân Nhiên, cả chuyện mỉa mai Thẩm Tri Âm Thẩm Mộc Cẩn mắng nhiếc, cộng thêm cảm giác uất ức vì cô lập suốt dọc đường .
Thế là cô rơm rớm nước mắt gật đầu cái rụp: "Chúng !"
Ngô Hoán khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến nước mà Bạch Lạc vẫn ngoan cố chịu cùng gã, thì gã đúng là bẽ mặt hết chỗ .
Đưa mắt bóng lưng Dung Nghị đang miệt mài leo núi, đáy mắt gã xoẹt qua một tia âm u.
Dựa cái gì mà dọc đường bọn họ cứ răm rắp lời cái tên ngoài ngành chứ.
Còn thằng Thẩm Mộc Cẩn đúng là đồ vô dụng. Rõ ràng mang danh là nghệ sĩ địa vị cao nhất trong đám, thế mà để mặc một tên ất ơ sai bảo xoay như chong chóng, chẳng thèm giành lấy quyền chủ động gì sất.
Tiếc là những toan tính nhún nhường thu đây của gã, vốn nhằm mục đích tránh đối đầu trực diện với Thẩm Mộc Cẩn, vô tình giúp nhóm đoàn kết với . Bây giờ chia rẽ bọn họ cũng nữa.
"Hai thực sự quyết định đường khác ?"
Thấy Ngô Hoán và Bạch Lạc chuẩn rời , Vu Hân Nhiên lấy lệ lên tiếng hỏi thăm.
Trong thâm tâm cô thầm gào thét: [Đi lẹ lẹ, nhất là cho khuất mắt, đến lúc chương trình kết thúc cũng đừng chạm mặt nữa!]
Còn về phần Bạch Lạc nguy cơ lây bệnh , xin nha, suốt chặng đường qua chỉ cô là dính lấy Ngô Hoán thiết nhất thôi, cô cũng là một mầm mống nguy hiểm đấy.
Ngô Hoán tươi đáp lời: "Cô Vu thực sự ý định cùng chúng ?"
Vu Hân Nhiên lắc đầu xua tay từ chối ngay tắp lự: "Thôi thôi khỏi , khá khoái mấy trò thể thao mạo hiểm thế ."
Bạch Lạc ngoái Dung Nghị thêm một nữa, ánh mắt vẫn còn đôi chút đắn đo.
"Cẩn thận!"
Đột nhiên, Dung Nghị ở cao dường như đụng trúng thứ gì đó khiến bước hụt, cả cơ thể lơ lửng bám hờ một gờ đá, bàn tay còn đang tóm chặt lấy một con rắn màu da tiệp màu với vách núi.
Bạch Lạc thấy hồn phi phách tán, vội vàng bám chặt lấy Ngô Hoán giục giã: "Chúng mau thôi."
Vậy mà rắn thật kìa!
Ngô Hoán theo bản năng sang thăm dò biểu cảm của nhóm Vu Hân Nhiên. Bọn họ lúc chỉ đang lo sốt vó cho sự an nguy của Dung Nghị, tất thảy đều nháo nhào chạy chân vách núi, chút ý định nào rời cùng hai bọn họ.
Đáy mắt Ngô Hoán vằn lên tia cay nghiệt. Lũ đúng là hết t.h.u.ố.c chữa , cứ đợi đấy, sẽ lúc hối hận!
Ngô Hoán và Bạch Lạc chính thức rời , đến tận lúc bọn họ mới coi như là đường ai nấy .
Bạch Lạc phần lo âu: "Liệu chúng kiếm thức ăn ?"
Phải rằng từ tới nay, hầu hết lương thực đều do Thẩm Tri Âm và Dung Nghị kiếm về.
Ngô Hoán tự tin một cách mù quáng: "Chắc chắn là vấn đề gì . Khoảng thời gian qua chúng cũng nhận diện kha khá loại đồ ăn . Với chỉ hai miệng ăn thì tốn kém là bao."
Nhờ những lời trấn an của gã, sự lo lắng trong lòng Bạch Lạc cũng vơi ít nhiều.