Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 212: Không phải... sao suy đoán của mấy người ngày càng đi quá giới hạn thế?
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:45:59
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh cả, hình như chương trình chỉ mỗi hai , hai đứa còn là minh tinh đấy."
Một tên trong đám đưa tay cấu mặt Bạch Lạc và Ngô Hoán.
"Minh tinh á? Dáng vẻ thế mà là minh tinh á? Thời buổi tùy tiện kiếm một đứa cũng chui showbiz ? Quá ."
"Cái là mặt mộc đấy. Tao bảo mà, minh tinh lột lớp trang điểm thì cũng chẳng khác gì bình thường, còn bằng con hàng đợt của tụi nữa."
"Đã là minh tinh thì chắc chắn đáng giá. Đem về , để ông đây xem mấy đứa còn mặt mũi ."
Tên cả giật lấy chiếc điện thoại, khi lướt qua dung mạo của mấy , đặc biệt là Thẩm Mộc Cẩn, hai mắt lão sáng rực lên.
"Đây tuyệt đối là con hàng cao cấp. Đã đến nước , tung tích cũng bại lộ , chi bằng luôn một vố lớn!"
Lão đại vuốt cằm, đáy mắt ánh lên tia ranh mãnh: "Thằng nhóc tao chút ấn tượng. Nghe đang nổi đình nổi đám, tên là Thẩm gì Cẩn ? là vận may tụi , vớ mẻ cá lớn thế thì lý do gì thả cho nó thoát!"
" cả, hướng bọn chúng đang lối ."
"Chúng đích tìm chúng. Cái con ranh con chắc đem bán cũng giá đấy."
Một đám chằm chằm phòng livestream, lên kế hoạch bàn bạc xem thế nào để tận dụng triệt để giá trị của con mồi.
Lúc đầu, chúng định tìm nhóm Thẩm Tri Âm. Thế nhưng khi lấy bản đồ từ Ngô Hoán, đoán đích đến của bọn họ chính là bến cảng đ.á.n.h dấu vạch đích, chúng đổi chủ ý. Bọn chúng quyết định sẽ "ôm cây đợi thỏ".
" cả, bao giờ chúng nó mới tới đó. Bây giờ chúng vác mặt nhỡ tóm thì ."
"Sợ cái lông! Bọn chúng vị trí của . Gọi mấy em biển lên xử luôn đám nhân viên tổ chương trình , đó chúng sẽ cải trang thành của bọn chúng."
"Liên lạc xong thì ngắt kết nối mạng ngay lập tức, đừng để lũ cớm mũi thính như ch.ó săn dấu vết của chúng ."
…………
Bên , thấy Ngô Hoán và Bạch Lạc xảy chuyện, Vương Lợi Khang lập tức chỉ thị cho vệ sĩ theo báo tin cho nhóm Thẩm Tri Âm.
tính bằng trời tính.
Cái hội đen đủi vô tình gặp một tổ ong rừng ổ ngay vách đá.
Thẩm Mộc Cẩn - kẻ xui xẻo nhất hội - ngứa tay cầm cục đá ném bừa, và cục đá đó rơi ngay trúng cái tổ ong .
"Đệch mợ, đệch mợ!"
Đàn ong rừng bay lượn rợp trời ùa . Thẩm Mộc Cẩn văng tục một tiếng, khom lưng bế thốc Thẩm Tri Âm lên gào to bảo chạy.
Dung Nghị và Vu Hân Nhiên cũng dám dừng bước, vắt chân lên cổ mà cắm đầu tháo chạy.
Vu Hân Nhiên sợ mất mật, chạy gào thét thất thanh: "C.h.ế.t chắc , sắp c.h.ế.t tới nơi , Thẩm Mộc Cẩn cái tay hả!"
Thẩm Mộc Cẩn: "Làm chỗ đó tổ ong chứ!"
Dung Nghị: "Đừng cãi nữa, mau nhảy xuống biển !"
Chỉ cần nhảy khỏi vách núi nhỏ , mặt chính là bãi cát trắng và vùng biển bao la.
Thẩm Tri Âm: "Thực cháu thể tự chạy mà."
Cô bé hề run sợ. Có Tiểu Lưu Ly ở đây, bầy ong rừng sẽ đốt cô. Tuy nhiên, mấy còn thì chắc chắn tránh khỏi kiếp.
Bản tính của loài ong là vô cùng hung hãn. Ngoài ong chúa và một ít khả năng giao tiếp , đám còn hầu như chẳng thể nào câu thông . Chúng thể sợ hãi, nhưng sự e dè đó giới hạn.
Dẫu những con ong thợ hút mật một khi chích nọc là quyết tâm vứt luôn cả mạng sống, để cả phần ruột gan phía .
Thấy Thẩm Mộc Cẩn chạy tụt phía một chút, mười mấy con ong rừng hung hăng nhào tới vây quanh.
Thẩm Tri Âm rảnh để che giấu thực lực nữa. Cô bé vung tay ném một tấm bùa, thiêu rụi đám ong đang bám sát nhất.
Rồi cô bé vùng vọt khỏi vòng tay , tay nhanh nhẹn dán luôn lên hai lá bùa bình an và bùa khinh . Nhanh như chớp, cô bé tóm lấy tay Thẩm Mộc Cẩn, dùng một kình lực xảo diệu quăng thẳng tuột về hướng biển khơi.
"Á á á á á á!!!"
Kèm theo tiếng hét t.h.ả.m thiết, cơ thể Thẩm Mộc Cẩn bay vút lên trung, tay chân luống cuống đập loạn xạ, lao vút biển, trực tiếp trải nghiệm cảm giác lao ở tầm thấp mà hề bất kỳ biện pháp bảo hộ an nào.
Chớp mắt một cái, bay vượt qua cả Dung Nghị và Vu Hân Nhiên đang chạy phía .
"Đệch mợ!"
"Đỉnh vãi!"
Hai trố mắt há hốc mồm, kinh hãi đến nỗi suýt trượt ngã.
Bóng dáng Thẩm Mộc Cẩn ngày càng thu bé , cuối cùng hạ cánh an xuống vùng biển cách bọn họ ít nhất một ngàn ba trăm mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-212-khong-phai-sao-suy-doan-cua-may-nguoi-ngay-cang-di-qua-gioi-han-the.html.]
Làm thế , tay chân và thể của Thẩm Mộc Cẩn thực sự vẫn chứ?
nếu bắt lựa chọn giữa việc c.h.ế.t đuối ong đốt sưng mặt, thì Vu Hân Nhiên dứt khoát chọn quăng xuống biển còn hơn.
Điều quan trọng nhất là cô tin tưởng bà cô nhỏ.
"Bà cô nhỏ, ném cả cháu nữa!"
Vu Hân Nhiên ôm chặt bàn tay ong đốt một cái, đau điếng cả QAQ.
Thẩm Tri Âm chạy bằng đôi chân ngắn cũn với tốc độ hề chậm chút nào. Cô nhảy lên dán nốt bộ đôi bùa khinh và bùa bình an cho Vu Hân Nhiên. Xong xuôi, cô bé dùng bài cũ tóm lấy tay cô quăng cái vèo.
"Á á á á á á!!!"
Kích thích quá, cái còn kích thích hơn cả tàu lượn siêu tốc nữa!
Biểu cảm của Vu Hân Nhiên sụp đổ, từng khung hình cắt chắc chắn đều thể thành những gói meme điên đảo.
Cuối cùng, Thẩm Tri Âm hướng tầm ngắm về phía Dung Nghị vẫn đang cắm đầu bỏ chạy.
Cô bé kẹp hai tấm bùa: "Có bay ?"
Dung Nghị ngoái đàn ong hàng ngàn con đang kéo tới mỗi lúc một gần, nét mặt ảm đạm gật đầu.
"Muốn!"
Ngay đó cũng bay vút trung. Ba lớn đồng loạt gọn gàng hạ cánh xuống biển.
Tuy nhiên, so với hai màn gào thét rát cổ họng đó, Dung Nghị trầm hơn nhiều, chỉ kêu lên một tiếng đó gào rú thêm nữa.
Sau khi quăng ba bọn họ , Thẩm Tri Âm thèm bỏ chạy nữa.
Cô bé khoanh tay n.g.ự.c thong thả bước . Đàn ong tìm thấy nhóm Thẩm Mộc Cẩn nên bắt đầu bay vòng quanh cô.
Khán giả trong phòng livestream lúc tuy đang hoảng loạn vì chuyện của Ngô Hoán và Bạch Lạc, nhưng vẫn khỏi lo lắng Thẩm Tri Âm sẽ ong chích.
Điều bất ngờ là đám ong bay vòng quanh cô hề tấn công, ngược còn nhanh chóng tản mất.
Tìm hoài đối tượng để trút giận, cuối cùng chúng đành ngậm ngùi bay về.
Thẩm Tri Âm vội vã tìm nhóm Thẩm Mộc Cẩn ngay, mà thẫn thờ một gốc dừa ngước lên, nước dãi thèm thuồng suýt thì chảy .
Dừa, nhiều dừa.
Cô bé vòng tay ôm lấy cây dừa, hít một thật sâu bắt đầu rung lắc dữ dội.
"Rào rào…"
Cây dừa cổ thụ bỗng chốc cô bé rung lắc tạo cảm giác như một nhánh cây non yếu ớt. Cái cây giật b.ắ.n lên như mắc bệnh Parkinson, khiến cho những trái dừa cành cũng chịu nổi sức ép mà lượt rụng xuống.
Vèo vèo vèo…
Tiếng dừa rụng tạo thành luồng gió rít khá lớn, dẫu thì trọng lượng của nó cũng hề nhẹ. Quả nào mà nện trúng đầu thì đảm bảo im re luôn.
Thẩm Tri Âm chẳng thèm ngẩng đầu lên, đỉnh đầu cứ như mọc mắt . Cô bé giơ một tay đỡ lấy trái dừa rơi xuống, đồng thời vung tay , và nhấc gót chân trái lên.
Đôi tay nhỏ nhắn và cả bàn chân cô bé linh hoạt hứng dính bộ những trái dừa đang rơi quanh . Bắt quả nào là thả xuống bắt tiếp quả khác.
Động tác của cô bé điêu luyện và nhanh đến mức khiến hoa mắt. Hầu hết dừa rụng xuống từ cây đều cô bắt và xếp gọn sang một bên.
Đây quả thực là kỹ năng biểu diễn thượng thừa, ngầu quá mất!
Trước màn hình livestream, chẳng bao nhiêu thiếu niên độ tuổi trung nhị đang sôi sục nhiệt huyết, hận thể xuất hiện ngay mặt cô bé để quỳ lạy bái sư học nghệ tại trận.
[Tiêu , thế thì giải thích thế nào , bọn Tây thấy cảnh bảo nước ai cũng kung-fu cho xem.]
[Xin đính chính, đây là hành vi cá nhân, bình thường chúng nha!]
[ chớp mắt cũng dám chớp luôn, cô bé thể hứng trúng tất cả đống quả đó một cách chuẩn xác thế nhỉ?]
[Lẽ nào đây thực sự là khinh công trong truyền thuyết?]
[ cảm giác chuyện chỉ đơn giản là kung-fu nữa. Mọi để ý lúc cô bé ném nhóm Ảnh đế Thẩm , cái đó là bùa chú ? nhầm chứ?]
[Chẳng nhẽ cô bé tu tiên hả? Nước thực sự tồn tại mấy vị cao nhân tu tiên ẩn thế ?]
[Cô bé thực sự mới bốn tuổi thôi ?]
[Khoan … mấy càng đoán càng xa quá giới hạn ?]