Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 214: Bà cô nhỏ của tôi bảo người có thể đỡ đạn

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:01
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trông điệu bộ của cô bé cực kỳ nhẹ nhàng thư thái. Giờ thì đám cá voi mắc cạn lo c.h.ế.t khô nữa .

Ba lớn còn cũng định xúm giúp một tay, nhưng vắt cạn sức lực cũng chẳng xê dịch con nào nổi nửa phân. Cuối cùng, một con cá cũng chẳng đẩy , tự bản mệt bở tai, còn lũ cá voi khinh bỉ nhạo.

Cái thứ âm thanh giễu cợt trắng trợn đó thực sự là quá gợi đòn.

Cá voi sát thủ dẫu mắc cạn thiếu nước một lúc thì vẫn thừa sức tung tăng hoạt bát. Thẩm Tri Âm nắm đuôi ném chúng xuống biển, mà chúng tưởng cô bé đang chơi đùa với . Vừa quăng một con xuống, con khác phấn khích vọt lên hạ cánh an bờ. Lũ cá vỗ vây bạch bạch xuống bãi cát, há to miệng kêu lên những tiếng vui sướng tột độ.

Thẩm Tri Âm tức đến mức phồng má như cá nóc: "Mi bò lên cái gì? Ai rảnh mà chơi với mi hả!"

Con cá voi chớp chớp mắt cô bé, còn dụi dụi cái đầu to tướng cô.

Thẩm Tri Âm lầm bầm: "Đang bận lắm, ai thời gian mà giỡn với các . Mau cút xuống hết cho ."

Nói đoạn, cô túm đuôi con cá voi vòng vòng ném tọt xuống nước.

"Còn dám ngoi lên đây nữa là chọc thủng da mi đó."

Ánh mắt nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm lạnh toát như băng. Con cá voi lớn tủi phun một búng nước, ánh mắt đe dọa của cô bé đành ấm ức vẫy đuôi lặn .

Nhìn nguyên một bầy cá voi la liệt bờ, Thẩm Tri Âm mang vóc dáng trẻ con mà thở dài não nuột như lớn. Cô đành cam chịu phận, lầm lụi tới lui kéo từng con một ném về biển cả.

Trong lúc kéo, thỉnh thoảng cô bé lẩm nhẩm thứ ngôn ngữ mà con hiểu, nhưng mỗi dứt lời, lũ cá voi đều vui vẻ đáp . Trông như một một bầy cá đang mải mê trò chuyện .

Ba tên lớn vô dụng giúp tích sự gì bèn thành hàng ngang bãi cát, chống cằm xem cô bé và bầy cá voi tương tác.

"Bà cô nhỏ của đang chuyện với bọn chúng ?" Dung Nghị tò mò hỏi Thẩm Mộc Cẩn.

Thẩm Mộc Cẩn hếch cằm: "Chắc là , bà cô nhỏ của lợi hại lắm đấy."

Dung Nghị: "..."

Cái câu lải nhải bao nhiêu .

Dung Nghị về phía Thẩm Tri Âm, ánh mắt khẽ lóe lên, đó chùng xuống như đang suy tính điều gì.

Chờ đến khi con cá voi cuối cùng thả về biển, cả bầy lập tức cất lên những âm thanh reo hò vui vẻ. Bất thình lình, vật gì đó từ nước bay vút lên bờ, rơi đ.á.n.h 'bịch' ngay sát chân Thẩm Tri Âm.

Cô bé cúi xuống nhặt lên, thì là một con cua bánh mì to hơn cả hai cái chậu rửa mặt ghép . Đây là món quà đáp lễ của bầy cá voi sát thủ.

nhấc con cua lên, đột nhiên một loạt bóng đen ngòm từ trời rào rào trút xuống. Trong đó, thứ còn to hơn cả Thẩm Tri Âm.

"Bà cô nhỏ, cẩn thận!"

Quá hoảng hốt, giọng Thẩm Mộc Cẩn thét lên the thé lạc cả . Thế nhưng Thẩm Tri Âm thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu lên, bước chân huyền diệu khẽ di chuyển, nhẹ nhàng né tránh từng thứ một đang rớt xuống.

Nào là cá biển, tôm hùm to bằng cánh tay, mực ống, và... cả một con rùa biển khổng lồ.

Con rùa tiếp đất kêu một cái rầm rung cả cát. Khối lượng mà ném trúng thì đảm bảo lăn ngất xỉu ngay tức khắc. Thẩm Tri Âm con rùa đang tuyệt vọng cựa quậy tìm cách lật ngửa , khóe miệng kiềm giật giật.

"Cút ngay!"

Bầy cá voi đang hớn hở ném quà lên bờ ngơ ngác: Ơ kìa??? Cô thích ?

Dưới sự xua đuổi mắng mỏ của Thẩm Tri Âm, đám cá voi bám đuôi đành ủ rũ cụp vây bơi . Dẫu , chúng vẫn luyến tiếc ngoái đầu cô bé.

Cá voi sát thủ vốn là bá chủ đại dương, nhưng bản tính vô cùng yêu mến con . Nay gặp một con cho chúng đồ ăn ngon, hiểu tiếng chúng, còn khiến chúng đặc biệt yêu thích, đương nhiên là chúng nỡ rời xa. Chỉ là... cô hung dữ một chút.

"Nhiều đồ ăn quá, đỡ mất công chúng lặn xuống biển tìm."

"Bọn chúng cũng khách sáo quá mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-214-ba-co-nho-cua-toi-bao-nguoi-co-the-do-dan.html.]

"Ấy dà, cái con thì ăn , động vật hoang dã cần bảo tồn đấy."

Cả đám xúm vây quanh con rùa biển khổng lồ, hợp sức giúp nó lật . Lật xong, con rùa biển bắt đầu lề mề bò tới .

Vu Hân Nhiên la lên: " sai , ngược hướng cụ rùa ơi."

Họ xúm xoay hướng cho nó, lúc cái gã khổng lồ đó mới chậm chạp lê lết về phía biển xanh.

"Khoan , tiện tay dọn sạch lũ hàu bám lưng nó luôn ."

Trên mai và đầu con rùa mọc chi chít hàu đá. Dung Nghị rút d.a.o găm , thao tác điêu luyện nhanh chóng gọt sạch lũ hàu. Mấy bọn họ nô đùa rôm rả, cứ y như đang nghỉ dưỡng.

Mãi cho đến lúc nổi lửa nướng đồ ăn, Thẩm Tri Âm mới kể cho bọn họ chuyện về đám tội phạm truy nã.

"Cái gì? Cả Bạch Lạc và Ngô Hoán đều bắt á?"

"Tội phạm truy nã!!!"

"Lại còn là một băng đảng tổ chức cơ !"

Cả ba tin tức giật gân cho điếng hồn, đồ ăn đang nhai dở trong miệng cũng rớt tuột xuống đất. Nét mặt Dung Nghị bỗng trở nên nghiêm nghị: "Em đùa chứ?"

Thẩm Tri Âm nhồm nhoàm nuốt trọn miếng thịt tôm hùm gật gù đáp: "Không đùa."

"Vậy qua đó xem . Mọi mau tìm chỗ nấp , cứ trốn kỹ chờ của chương trình tới tìm."

Khán giả theo dõi livestream phen hóa đá, hiểu cô bé nhiều thông tin động trời đến !

[Rõ ràng cùng chơi chung một chương trình mà cảm giác kịch bản của ẻm khác biệt với thế nhỉ.]

[ tò mò c.h.ế.t , rốt cuộc cô bé lấy nguồn tin từ ? Cho dù bói toán thì cũng xem tướng tá mới bói chứ. Đằng ẻm coi tướng ai mà ?]

[Ghê thật sự, ẻm còn nắm rõ tình hình hơn cả chúng . Mình chỉ mới Ngô Hoán với Bạch Lạc bế , ẻm còn soi đám đó buôn lậu động vật hoang dã.]

"Không , sẽ cùng ." Dung Nghị giữ vẻ mặt kiên định: “Dù cũng từng là quân nhân, gặp chuyện như thế tuyệt đối thể khoanh tay ."

Trên tỏa khí chất cương trực và tinh thần trách nhiệm của một lính. Đứng tình huống khẩn cấp, dù xuất ngũ, bản năng vẫn thôi thúc tìm cách cứu .

"Hơn nữa bọn liều mạng chắc chắn s.ú.n.g trong tay, em một vô cùng nguy hiểm. Đạo diễn, phiền ông lập tức tắt livestream. Ngô Hoán và Bạch Lạc bắt, lũ cướp đó sẽ dùng điện thoại xem sóng trực tiếp để định vị chúng . Nếu chúng cũng trong tầm ngắm của bọn chúng thì sẽ phiền toái."

Mặc dù mang điện thoại để gọi thẳng cho đạo diễn, nhưng họ thể truyền đạt thông điệp thông qua ống kính phát sóng trực tiếp. Nghe thấy lời cảnh báo của Dung Nghị, đạo diễn hoảng hồn toát mồ hôi hột. Mải lo sốt vó ông quên bẵng mất. Kênh livestream đang phát công khai mạng, khán giả xem thì đương nhiên đám tội phạm cũng sẽ xem .

Vương Lợi Khang hối hả sai cắt đứt tín hiệu livestream của nhóm Thẩm Tri Âm ngay lập tức. Giờ thì màn hình đen kịt, chẳng ai tình trạng hiện tại của bọn họ . Dẫu thành công chặn đám tội phạm theo dõi vị trí, nhưng cộng đồng mạng càng sục sôi lo lắng hơn.

Đứng đợi một chốc, thấy đèn tín hiệu camera tắt ngúm, Thẩm Tri Âm mới rành rọt trình bày cặn kẽ tình hình. Từ quân địch, tọa độ hiện tại, cho đến lượng con tin giam giữ, tất thảy đều rõ như lòng bàn tay.

"Đội nhân viên chương trình tới đón chúng cũng tóm gọn luôn á?"

Thẩm Tri Âm khẽ gật đầu: "Dương Thiến bảo mục tiêu của chúng là buôn và bán nội tạng, nên khi cập bến giao dịch, bọn chúng sẽ hạ sát ai . Tạm thời vẫn còn an . Và chúng cũng tầm ngắm của bọn chúng ."

Dung Nghị trầm ngâm: "Chắc hẳn tổ chương trình báo án , chỉ là khi nào Cảnh sát Biển mới tiếp cận tới đây. Đáng lo ngại nhất là lỡ kịp đợi cảnh sát đến thì bọn chúng chuồn mất dạng. Thể loại ranh mãnh vô cùng, một khi sổng lưới là coi như mò kim đáy bể."

Thẩm Tri Âm ăn uống no nê, vỗ vỗ chiếc bụng tròn xoe bật dậy: "Ta cứu đây."

Dung Nghị: "... Sao mà bốc đồng thế cơ chứ. Bình tĩnh nào cô bé, cho dù sức mạnh của em trâu bò đến mấy thì cũng lấy đỡ đạn chứ."

Thẩm Tri Âm tỉnh bơ: "Ta đỡ mà."

Dung Nghị trố mắt: "Hả? Em cái gì cơ?"

Thẩm Mộc Cẩn nhai rào rạo mồm năm miệng mười giải thích hộ: "Bà cô nhỏ của bảo thể đỡ cả đạn đó giai."

 

Loading...