Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 215: Bị bắt

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:02
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Nghị thực sự vô cùng tò mò, Thẩm Tri Âm định dùng cách gì để đỡ đạn. Tính trẻ con của cô bé bướng bỉnh vô cùng, là hùng hục ngay.

Kế hoạch ban đầu của Dung Nghị là để những khác trốn kỹ một chỗ đợi cứu viện từ chương trình hoặc cảnh sát, còn bản sẽ mồi nhử thâm nhập sào huyệt của bọn chúng, tìm cơ hội tuồn manh mối ngoài. Anh nhớ mang máng mấy thiết phát đều gắn máy định vị thì .

Tính toán thì lắm, ngặt nỗi cô nhóc vội vàng hấp tấp Thẩm Tri Âm chẳng mảy may e ngại điều gì mà cứ đòi cứu cho bằng . Cô nhấc chân, Thẩm Mộc Cẩn liền lẽo đẽo bám theo lưng. Vu Hân Nhiên đương nhiên là dám trụ một giữa hoang đảo.

Cô nàng thút thít lò dò bám gót: "Bọn chỉ tham gia show tạp kỹ thôi mà, cớ rước lấy cái họa chứ."

Thẩm Mộc Cẩn méo miệng: "Chị gái , là chị cứ ở đây trốn ."

"Không đời nào! Rủi trốn mà đen đủi đụng mặt bọn cướp đó mấy thì ?"

Cũng đúng ha. Thẩm Mộc Cẩn gật gù: Vẫn là lẽo đẽo bên cạnh bà cô nhỏ của an nhất.

Thẩm Tri Âm quẳng cho cô nàng một tấm bùa hộ mệnh bằng ngọc bích chạm trổ hình một con thỏ.

"Cầm lấy."

Chất ngọc kém xa loại cao cấp cô thường điêu khắc cho nhà họ Thẩm, bởi đây là hàng cô cố tình để bán lấy tiền.

"Bùa hộ mệnh đấy, đúng năm trăm ngàn tệ."

Thẩm Tri Âm xòe năm ngón tay mũm mĩm . Cô ý định cho , đồ trả tiền đó nha. Miếng ngọc bài nhỏ xíu bằng lòng bàn tay, bù hình chú thỏ chạm khắc vô cùng tinh xảo và sống động.

Vu Hân Nhiên cũng chút kiến thức về ngọc. Đây là ngọc Phỉ Thúy loại Nhu chủng sắc xanh ngọc bích khá mịn, nhưng dẫu chế tác thành vòng tay nữa thì kịch kim cũng chỉ loanh quanh tầm mười mấy vạn tệ là cùng. Em gái nhỏ , em đúng là dám hét giá thật đấy.

Sắc mặt Vu Hân Nhiên trở nên vô cùng đặc sắc, khó nên lời.

Thẩm Mộc Cẩn chêm : "Bà cô nhỏ nhà đích khai quang đấy nhé, loại bùa bảo vệ tính mạng thật một trăm phần trăm đó."

Liên tưởng đến những năng lực thần kỳ của Thẩm Tri Âm suốt thời gian qua, Vu Hân Nhiên lập tức hết phân vân, quả quyết gật đầu: "Được, khi nào rời khỏi đây chị sẽ chuyển khoản cho em."

Thẩm Tri Âm mãn nguyện tít mắt. Sau đó, cô xoay sang tiếp thị khách hàng tiềm năng kế tiếp: "Anh mua ?"

Dung Nghị: "..."

Cuối cùng, vẫn móc hầu bao mua một cái. Chất lượng cũng tương đương của Vu Hân Nhiên, chỉ khác ở chỗ mặt ngọc khắc hình chim ưng. Thực lúc khắc bùa, Thẩm Tri Âm tiện tay bừa. Hứng lên nghĩ con gì thì tạc con nấy, hoặc hình dáng phiến ngọc thế nào thì đẽo theo thế đó.

Thẩm Mộc Cẩn còn lôi hẳn lá bùa hộ mệnh của vênh váo khoe khoang.

"Của là Đế Vương Lục xịn xò đấy nhé he he he..."

Đổi là hai cái lườm rách mặt từ hai vị khách c.h.é.m . Dáng vẻ dửng dưng chút hoang mang của Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn ít nhiều cũng lây sang cả Vu Hân Nhiên cùng Dung Nghị, giúp họ bình tĩnh .

Chiều chạng vạng, bốn sải bước thì thầm bàn bạc kế hoạch hành động. Khoảng cách đến mục tiêu càng thu hẹp, tim Vu Hân Nhiên càng đập loạn nhịp vì căng thẳng.

lúc , nhóm bốn bất ngờ chạm trán trực diện với một toán năm kẻ lạ mặt. Mấy gã liếc mắt hiệu cho lầm lì bước về phía họ.

Thẩm Mộc Cẩn phản ứng cực nhạy, tức tốc chấn chỉnh nét mặt, chủ động cất tiếng hỏi: "Mấy là nhân viên chương trình tới đón chúng ?"

Lúc khi còn phát sóng, Thẩm Tri Âm tinh ý giấu kín chuyện nhân viên tổ chương trình băng đảng khống chế. Đám liền hùa theo gật đầu lừa gạt: " thế, đảo hiện tại đang an , chúng mau rời khỏi đây thôi."

Thẩm Mộc Cẩn gan to tày trời, dọc đường cứ thế thao thao bất tuyệt với chúng, diễn y hệt như đang chuyện với đội nhân viên quen thuộc. Thẩm Tri Âm thì lẳng lặng lẽo đẽo theo , sắm vai một đứa bé ngoan ngoãn trầm tĩnh một lời kêu ca.

Rất nhanh chóng, Thẩm Mộc Cẩn mượn cớ tán phét để mớm lời, khéo léo moi hàng tá thông tin vô giá. Tỉ như sóng viễn thông đảo chập chờn, đám tội phạm hầu như theo dõi livestream do mạng lag liên tục. Hệ quả là chúng mù mờ thông tin về nhóm bốn Thẩm Tri Âm. Đa phần những gì chúng đều do đích miệng Ngô Hoán và Bạch Lạc bán bọn họ.

Kể cả chuyện Thẩm Tri Âm sức mạnh thần kỳ, chúng cũng bỏ ngoài tai thèm bận tâm. Chúng tự tin rằng, con nít khỏe đến mấy thì chỉ cần ăn một liều t.h.u.ố.c mê của chúng là đủ đổ gục như ngả rạ.

Cuốc bộ tầm nửa tiếng, đoàn rốt cuộc cũng đến nơi. Tại bến cảng neo đậu sẵn hai chiếc thuyền, một to một nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-215-bi-bat.html.]

Vừa liếc thấy bóng lăm lăm s.ú.n.g trường tuần tra, Dung Nghị tinh ranh lập tức hú lên: "Không , biến, chạy mau!"

Diễn thì diễn cho trót, nhỡ phản ứng hờ hững quá bọn chúng sinh nghi.

"Đứng ! Đứa nào nhúc nhích ông b.ắ.n vỡ sọ con ranh ."

Thẩm Tri Âm nghiễm nhiên tóm cổ con tin. Cô nàng nặn óc cố rặn vẻ mặt sợ sệt tột độ, ngặt nỗi thiên phú diễn xuất bằng nên đành thất bại t.h.ả.m hại, chỉ thể trưng bộ mặt đờ đẫn, trống rỗng vô hồn. Chẳng ngờ cái điệu bộ đó lọt mắt bọn cướp y hệt một đứa trẻ cú sốc bất ngờ cho sợ c.h.ế.t khiếp.

Cộng thêm màn đêm buông xuống đen mờ mịt, bọn tội phạm tuyệt nhiên mảy may nghi ngờ. Có Thẩm Tri Âm vật tế thần, ba còn cũng "bất đắc dĩ" buông tay chịu trói một cách vô cùng êm . Cả bốn s.ú.n.g chĩa thẳng lưng giải .

"Lão đại, tìm thấy hàng , bốn đứa nãy còn tính co giò bỏ chạy đấy."

Cả lũ hớn hở áp giải bốn lên thuyền.

"Ái chà chà, minh tinh hạng A khác, nhan sắc ăn đứt hai món hàng ban nãy. Kiểu gì chẳng khối kẻ tranh mua, vố chúng hốt bạc ."

Gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa hòe, miệng phì phèo điếu t.h.u.ố.c tiến đến mặt Thẩm Mộc Cẩn, gật gù chiều đắc ý.

"Còn con ranh con nữa, xem chừng cũng kiếm bộn tiền đây."

"Các thả con bé mau!" Thẩm Mộc Cẩn quả hổ danh diễn viên gạo cội, nét phẫn nộ bùng nổ diễn chân thật chê .

"Lão đại, cảnh sát đuổi tới đ.í.t , đại sư báo là lão cản nổi nữa ."

"Mẹ kiếp, bọn cẩu cớm hành động nhanh gớm. Quăng lũ khoang chứa đồ , chúng nhổ neo!"

Cả bốn lôi sền sệt quẳng thẳng khoang chứa hàng bẩn thỉu. Chưa kịp bước qua cửa thấy tiếng Ngô Hoán the thé van nài lóc. Khốn nỗi, cái kiểu cầu xin của gã thật sự ngứa tai.

" chỉ là một ca sĩ quèn vô danh tiểu thôi. Các bắt Thẩm Mộc Cẩn ! Hắn là siêu đỉnh lưu đang nổi đình nổi đám, cũng đang đảo đấy. Giá trị của cao hơn nhiều. Các bắt thả ? sẽ đưa tiền, bao nhiêu cũng đưa!"

Thẩm Mộc Cẩn: Nắm đ.ấ.m của ông cứng đấy nhé! Mẹ kiếp, cái đồ tiểu nhân bỉ ổi.

Giờ phút , chất giọng oanh vàng ấm áp của Ngô Hoán bay biến sạch, chỉ còn sự hèn hạ, đớn hèn xen lẫn khúm núm nịnh bợ. Vừa đạp cửa, Thẩm Mộc Cẩn liền như hổ sổng chuồng lao tới bồi thẳng cho Ngô Hoán một cú đá lật hàm.

Đám coi ngục thấy chỉ nhướng mày, những chẳng can ngăn mà còn khoanh tay hứng thú xem kịch . Thẩm Mộc Cẩn tuy đ.á.n.h nhưng mắt vẫn ngừng đảo quanh quan sát thái độ của bọn lính canh. Nhận thấy chúng can thiệp cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu, hiểu ý ngay, lập tức giáng những cú đ.ấ.m trời giáng lên Ngô Hoán.

"Ngô Hoán, thằng tiểu nhân bỉ ổi nhà !"

Lúc đầu Ngô Hoán còn sợ tái mặt, nhưng nhận đang tẩn là Thẩm Mộc Cẩn, gã bỗng mừng rỡ như bắt vàng.

"Các tóm ! Vậy thả ? Chính cung cấp thông tin cho các bắt cơ mà!"

Bạch Lạc ở góc phòng cũng cam lòng chịu thua: " cũng khai thông tin ! cũng thể trả nhiều tiền để chuộc !"

Hai kẻ khốn nạn, kẻ xướng họa, thi lột mặt nạ phơi bày sự ích kỷ ti tiện đến mức t.h.ả.m hại. Thẩm Mộc Cẩn ghê tởm hất tay vứt gã xuống đất. Mẹ kiếp, tí nữa thì quên béng mất cái thứ cặn bã đang mang mầm bệnh giang mai trong . Lát nữa xin bà cô nhỏ ít linh đan diệt độc mới , lỡ dính cái thứ dơ bẩn đó thì đời tàn.

"Câm họng hết cho ông! Đứa nào bảo với bọn mày là tóm thì sẽ tha cho bọn mày hả?" Tên lính canh hừ lạnh: “Mơ tưởng hão huyền. Tuy nhan sắc của bọn mày tàn tạ, còn qua phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng dẫu cũng mang danh minh tinh, giá trị vẫn hơn khối đứa dân đen bình thường."

Khuôn mặt Ngô Hoán tức thì vặn vẹo dữ tợn. Gã vùng dậy định gào thét thì một nòng s.ú.n.g đen ngòm dí sát trán.

"Sao? Mày nếm thử mùi kẹo đồng ?"

Mặt Ngô Hoán cắt còn giọt máu, hai chân nhũn , gã ngã bệt xuống đất. Tên lính canh khinh bỉ tặc lưỡi một cái.

"Tiêm t.h.u.ố.c cho bọn nó , đừng để bọn nó còn sức mà quậy phá."

Mũi tiêm đó chứa một loại t.h.u.ố.c đặc biệt khiến cơ thể tê liệt, chân tay rã rời còn chút sinh lực.

 

Loading...