Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 216: Thẩm Mộc Cẩn độc mồm độc miệng

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Hoán và Bạch Lạc hiển nhiên nếm trải đủ dư vị kinh hoàng của loại t.h.u.ố.c . Vừa thấy ống tiêm, cả hai liền liều mạng giãy giụa phản kháng. Thế nhưng, đám bắt cóc những tay giang hồ cộm cán. Một gã thẳng tay vả bốp một cái trời giáng mặt Bạch Lạc - đang la hét chói tai giãy giụa kịch liệt nhất.

"Mẹ kiếp, rượu mời thích uống rượu phạt."

Cú tát điếng khiến Bạch Lạc co rúm run rẩy, chẳng dám hé răng nửa lời. Ngô Hoán cũng sợ hãi tới mức ngoan ngoãn chịu đựng mũi kim cắm phập thịt.

"Mấy đứa coi bộ cũng điều đấy."

Tiêm t.h.u.ố.c xong xuôi, bọn chúng đinh ninh thứ trong tầm kiểm soát, bèn quăng cả nhóm trong khoang bỏ .

"Đi, mấy em ngoài nhậu một chầu. Đợi tẩu tán xong lô hàng , chúng trúng quả đậm ."

Cửa nhà giam đóng sập . Xung quanh tối om, trong khoang thuyền bấy giờ chỉ còn văng vẳng những tiếng thở dốc yếu ớt hòa lẫn tiếng nấc khe khẽ của các con tin. Không gian chật chội ngoài nhóm bọn họ còn giam giữ những vô tội khác, phần lớn là phụ nữ và trẻ em.

Dẫu cho bóng đêm che khuất tầm , với Thẩm Tri Âm chẳng hề hấn gì. Cô bé chỉ cần phóng thần thức quét một lượt là nắm trọn tình hình trong khoang thuyền như lòng bàn tay. Có mười một đứa trẻ độ từ ba đến mười ba tuổi, mười phụ nữ, còn là mấy thanh niên trai tráng. Con tàu chắc chắn chỉ mỗi một khoang chứa. Đám động vật hoang dã mà bọn chúng săn bắt hẳn là nhốt ở những khoang khác.

"Bà cô nhỏ ơi..."

Toàn rã rời còn hột sức, Thẩm Mộc Cẩn dặt dẹo dựa lưng vách tường sắt lạnh lẽo, tiếng gọi thốt ỉu xìu như cọng bún thiu.

Thẩm Tri Âm thản nhiên vung tay, vài lá bùa vàng bay vút , dán chuẩn xác những vị trí khác trong khoang. Xong xuôi, cô bé mới khoan t.h.a.i dậy bước về phía Thẩm Mộc Cẩn. Hiển nhiên, thứ t.h.u.ố.c mê rẻ rách chẳng xi nhê gì với cơ thể cô.

Mặc dù ai rõ điều gì đang diễn , nhưng tiếng bước chân bình thản của cô giữa gian tĩnh mịch vang lên mồn một. Trong phút chốc, bộ con tin đều nhốn nháo kích động, miệng rên rỉ phát những âm thanh cầu cứu yếu ớt.

Thẩm Mộc Cẩn chỉ lờ mờ cảm giác thứ gì đó mát lạnh nhét miệng. Tiếp theo là Dung Nghị và Vu Hân Nhiên. Nhanh như chớp, cảm giác nhũn não nhão cơ tan biến sạch, sinh lực dồi dào phút chốc tràn trề trở trong cơ thể bọn họ.

Thẩm Mộc Cẩn sung sướng tới mức suýt thì nhảy cỡn lên. Anh ngay mà, theo chân bà cô nhỏ thì chuyện chịu thiệt!

"Bé mồm thôi, đừng để bọn bên ngoài phát hiện." Vu Hân Nhiên cuống quýt nhắc nhở.

Chất giọng trẻ con của Thẩm Tri Âm cất lên mang theo vài phần tự đắc: "Không , chúng thấy ."

Vu Hân Nhiên và Dung Nghị vẫn ngơ ngác hiểu chuyện gì, nhưng Thẩm Mộc Cẩn thì cực kỳ lời. Bà cô nhỏ bảo chúng thấy thì chắc chắn là thấy, thế nên vô tư lấy tông giọng bình thường.

"Giờ tính đây hả trời? Đồ đạc lột sạch sành sanh , lấy gì mà liên lạc cho đạo diễn với cảnh sát bây giờ."

"A... ớ... Thẩm..."

Tiếng rên rỉ đứt quãng cố tạo sự chú ý phát từ miệng Ngô Hoán. Trong khoang dù tối như hũ nút, nhưng gã vẫn dễ dàng nhận giọng của đám Thẩm Mộc Cẩn. Không ngờ bọn họ t.h.u.ố.c giải! Ngô Hoán sướng rơn, cuống cuồng vặn vẹo cơ thể cọ xát xuống sàn để thu hút sự chú ý.

"Cứu... cứu ." Gã trầy trật rặn từng chữ một.

Thẩm Mộc Cẩn bật mỉa mai: "Ngô Hoán, úng não đấy chứ? Những trò bẩn thỉu lúc nãy tự nhớ , mà còn ảo tưởng bọn sẽ chìa tay cứu? Có bệnh thì bốc t.h.u.ố.c ."

Xuyên qua bóng tối, đôi mắt Ngô Hoán lóe lên những tia oán độc.

"... lúc đó cũng... cũng là vạn bất đắc dĩ thôi."

Tác dụng của t.h.u.ố.c khiến cơ bắp rã rời, chuyện cũng tốn sức vô cùng. Ngô Hoán thều thào vài từ thở dốc từng cơn.

"Giúp ... nếu ... sẽ la lên."

Gã trắng trợn đe dọa. Nếu gã thoát khỏi đây, thì mấy kẻ cũng đừng hòng trốn thoát.

Bạch Lạc cũng rán chút sức tàn mà ợ lên một tiếng: "Còn... cả nữa." Giọng ả suy yếu nhưng mang theo vẻ hối hả tột độ.

Thẩm Mộc Cẩn khoanh tay n.g.ự.c hừ lạnh: "Có gan thì thử xem? Cóc ghẻ tưởng là thiên nga, thứ liêm sỉ, độc ác."

Ngô Hoán và Bạch Lạc thẹn quá hóa giận, điên cuồng vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng gào thét: "CÓ NGƯỜI MUỐN BỎ TRỐN!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-216-tham-moc-can-doc-mom-doc-mieng.html.]

Tiếc , dẫu hai kẻ đó gào đứt thanh quản, bên ngoài vẫn im lìm vắng lặng lấy một tiếng động đáp trả. Vu Hân Nhiên và Dung Nghị ban đầu còn giật thót hoảng hốt, nhưng thấy bên ngoài tịt ngòi, cả hai lập tức thở phào trấn tĩnh .

Thẩm Mộc Cẩn chống nạnh từ cao xuống hai kẻ đất với ánh mắt khinh bỉ như lũ hề múa rối. Đáng tiếc là trời quá tối nên chẳng ai thưởng thức màn biểu diễn đậm chất phản diện thâm độc của . Dẫu , màn đêm cũng cản nổi cái miệng xả độc liên thanh của .

"Ây da, gà trống gáy sáng đấy . Ái chà, xin lộn, so sánh hai đứa bây với gà trống là sỉ nhục quá. Giọng gà trống còn sức vang, chứ cái giọng vịt đực khọt khẹt của tụi bây bẩn cả lỗ tai ông."

"Biết thể loại gọi là gì ? Quay về mấy chục năm , chúng mày chính là cái phường Hán gian ch.ó c.h.ế.t chuyên đ.â.m lưng đồng đội đấy."

"Nào, sủa thêm hai tiếng cho tiểu gia đây chơi. Có cần ông vả cho hai bạt tai lấy đà ? Ui chao, bò lăn lóc rên la t.h.ả.m thiết thế kìa? Giãy dụa hai cái xem nào. Người gọi cái dáng là gì nhỉ? Nhớ , y chang con giòi, chính là ấu trùng của ruồi nhặng đó!"

"Ái chà chà, ánh mắt sắc lẹm ghê kìa. Cứ như phóng d.a.o cắm xuyên qua bóng đêm chứ. Phóng trúng, trúng, lêu lêu! Ông đây khoái nhất là cái vẻ tụi mày c.ắ.n xé ông đến c.h.ế.t nhưng chẳng thể chạm một vạt áo của ông. Ê hê hê sướng run !"

Nghe Thẩm Mộc Cẩn nhả chữ độc liên hồi, Vu Hân Nhiên và Dung Nghị hẹn mà cùng lẳng lặng lùi xa mấy bước. Má ơi, may mà cái mỏ hỗn chĩa bọn họ, nếu chắc tức hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất.

Về phần Ngô Hoán và Bạch Lạc, cả hai chọc tức đến nổ đom đóm mắt, miệng ú ớ thành lời. Cặp chân mày nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm nhướng lên đầy thích thú. Mấy đứa cháu của cô, từ Thẩm Mộc Cẩn đến Thẩm Mộ Dã, một khi bật mode mỏ hỗn thì đều tài chọc cho tức tắt thở. Cô bé xem kịch ở bên cạnh cũng cảm thấy thật sảng khoái.

Đâu chỉ riêng Ngô Hoán và Bạch Lạc, những con tin khác cũng sợ hãi rụt cổ, thít chặt miệng dám phát nửa âm thanh. Thẩm Mộc Cẩn cà khịa đời, xoay nở nụ trai sáng láng xun xoe bu bám quanh bà cô nhỏ.

"Bà cô nhỏ, cháu khát nước."

Thẩm Tri Âm tiện tay đưa luôn bình sữa nhỏ, bên trong đựng đầy nước dừa tươi. Cô là một đứa con nít, nên bọn cướp cũng chướng mắt thèm tịch thu cái bình sữa nhỏ xíu gì.

"Mọi đừng sợ hãi. Chúng nhất định sẽ tìm cách liên lạc với bên ngoài để tới cứu ."

Thấy Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm mảy may quan tâm, Dung Nghị đành trấn an đám đông đang hoảng loạn.

"Thế còn đám canh gác bên ngoài thì đây?"

Tới lúc , ánh mắt đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm. Kể cả Dung Nghị, hiển nhiên ba bọn họ mặc định xem cô bé là trụ cột vững chắc nhất lúc .

Phong cách giải quyết vấn đề của Thẩm Tri Âm xưa nay luôn cực kỳ bạo lực. Không phục thì cứ đ.á.n.h cho đến khi phục mới thôi. Đừng thấy cơ thể cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, bản chất thật sự là một phần t.ử vô cùng bạo lực.

Thế nên, cô bé búng nhẹ ngón tay thả một giấy bé xíu xuống sàn. Hình nhân giấy chạm đất hóa thành vật sống. Nó khởi động khua khoắng tay chân một chút, đó bước mấy bước nhỏ lạch bạch lạch bạch chạy ngoài, vặn vẹo thể giấy mỏng dính lách qua khe hẹp chân cửa.

Phân cảnh siêu thực giáng một đòn chí mạng tâm trí Vu Hân Nhiên và Dung Nghị. Khỏi họ chấn động đến mức nào, thậm chí còn hốt hoảng dụi mắt liên tục tưởng hoa mắt.

"Thứ... thứ ..." Vu Hân Nhiên lắp bắp nên lời, ngón tay run lẩy bẩy chỉ chỗ giấy biến mất, hiển nhiên là hồn vía lên mây.

Ngoài việc thấy ma quỷ đây, thì đây cũng là đầu tiên Thẩm Mộc Cẩn chiêm ngưỡng thần thông của Thẩm Tri Âm. đối với , sự tò mò lấn át nỗi kinh ngạc.

"Bà cô nhỏ, cái giấy dễ thương quá, cháu học bí thuật ?" Anh tỏ cực kỳ hứng thú.

Thẩm Tri Âm chẳng thèm ngoảnh đầu : "Ai mà , lát về cháu tự vẽ thử ."

Hình nhân giấy bé xíu quá mức lu mờ, những kẻ canh ngục thì đang say sưa nhậu nhẹt. Nó mau chóng thó chùm chìa khóa, đó "trèo đèo lội suối" vất vả leo lên tay nắm cửa, thành thạo tra chìa khóa ổ, vặn một tiếng cạch mở bung cánh cửa sắt.

Cánh cửa hé, Thẩm Tri Âm đầu tiên ung dung bước . Người giấy nhỏ thuận thế bay vèo hạ cánh an đỉnh đầu cô bé.

"Hây a~"

"Làm lắm."

Thẩm Tri Âm ban cho nó một lời khen ngợi. Người giấy nhỏ sung sướng ngã dài đầu cô, chân vắt chéo rung đùi đắc ý.

"Chuyện gì ? Sao cửa ..."

Gã đàn ông say khướt ngoái đầu , thấy cửa khoang mở toang thì lập tức hoảng hốt biến sắc. Gã luống cuống rút s.ú.n.g , giây tiếp theo cổ truyền đến một cơn đau nhói, đó cả hình nhũn đổ gục xuống sàn đ.á.n.h rầm một tiếng.

 

Loading...