Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 217: Đảo Lạc Lối
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:04
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai tên còn thấy lập tức tỉnh cả rượu, nhưng cũng giống hệt tên , lảo đảo lên thì ngã rạp xuống.
Thẩm Mộc Cẩn run lẩy bẩy: "Chắc … c.h.ế.t chứ?"
Dung Nghị bước tới kiểm tra: "Vẫn còn thở."
Anh quan sát kỹ thì thấy cổ mỗi tên cắm một cây châm bạc mảnh đến mức gần như vô hình.
Đáp án rõ ràng, những cây kim bạc nhỏ bé mà uy lực kinh đến thế!
Tình tiết trong phim điện ảnh nay bước ngoài đời thực, khiến Dung Nghị vẫn còn chút hoảng hốt.
Những chuyện xảy trong hang động đó còn thể giải thích bằng phong thủy, chuyện mấy quả dưa hấu thể coi là tài xem bói.
giấy nhỏ nhúc nhích , cùng với tài phi châm thần sầu thì chỉ còn trong phạm vi của một đại sư xem bói phong thủy bình thường nữa!
Hơn nữa, rốt cuộc cô bé còn giấu bao nhiêu tuyệt kỹ? Người giấy, kim bạc, còn gì nữa?
"Chưa c.h.ế.t, chỉ ngất thôi."
Nghe Dung Nghị , Vu Hân Nhiên và Thẩm Mộc Cẩn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Dẫu đám đáng c.h.ế.t vạn , băm vằm nghìn mảnh cũng đền hết tội.
bảo tự tay g.i.ế.c thì bọn họ thực sự tiếp nhận nổi.
Thẩm Tri Âm ung dung bước tới: "Cháu chỉ điểm huyệt chúng thôi."
Cô bé từng qua luật hình sự cơ mà, với cho chúng c.h.ế.t dễ dàng thế thì hời cho chúng quá.
Người giấy nhỏ nhảy từ đầu cô bé xuống, thoăn thoắt lục lọi một tên lôi chùm chìa khóa.
Là chìa khóa của các khoang tàu khác.
"Trên chiếc tàu tu hành."
Sau khi dạo một vòng, Thẩm Tri Âm : "Sát khí quá nặng, nhưng đều nhốt tại một chỗ. Hơn nữa, đám g.i.ế.c chóc nhiều sinh linh như , nhưng bên cạnh lấy một con ma nào theo, chuyện hợp lý."
Ma!
Vu Hân Nhiên phút chốc lạnh toát từ gan bàn chân lên tận đỉnh đầu, gai ốc dựng cả lên.
Đổi là ngày thường, cô tin thì cũng chẳng sợ. lúc đây, tình cảnh cho phép cô tin!
"Bà cô nhỏ, gặp nguy hiểm ?"
Thẩm Mộc Cẩn lập tức lo lắng hỏi.
Thẩm Tri Âm tự tin đáp: "Kẻ đó đ.á.n.h ."
Thế nhưng, một cô bé tí hon thốt câu , cứ mang cảm giác "nghé con mới đẻ sợ cọp" kiểu gì .
Dung Nghị càng thêm lo lắng.
"Đến các khoang thuyền khác xem ."
"Vậy mấy gã tỉnh ?"
Nghĩ đến những nạn nhân bắt cóc, Thẩm Mộc Cẩn tức tối đá mấy cái đám bất tỉnh nhân sự để xả giận.
Không thể g.i.ế.c c.h.ế.t, thì đ.á.n.h vài cái chắc nhỉ.
Thẩm Tri Âm lục tìm chiếc túi nhỏ của đáp: "Không tỉnh ."
Thẩm Mộc Cẩn càng yên tâm đ.á.n.h tợn. Anh hà nắm đấm, chuyên nhắm thẳng mặt bọn chúng mà giã.
Khi Thẩm Tri Âm và Dung Nghị lấy trang , thì mặt mũi ba tên sưng húp lên như đầu heo.
Thẩm Mộc Cẩn còn lột sạch quần áo bọn chúng, chỉ chừa mỗi chiếc quần lót, đó lấy bút hai chữ "Tội Phạm" to đùng lên từng tên.
Vu Hân Nhiên đưa tay che mắt Thẩm Tri Âm: "Ôi trời cái gì đấy, gớm ghiếc c.h.ế.t ."
Tuy hành động trẻ con, nhưng công nhận là sảng khoái.
"Đi thôi."
Dung Nghị vỗ vai Thẩm Mộc Cẩn.
" chỉ là tức quá thôi. Những tàu bây giờ còn đỡ, chứ những chúng bắt chắc chắn sống bằng c.h.ế.t. Bọn chúng đúng là một lũ súc sinh!"
Thẩm Mộc Cẩn từng đóng phim về đề tài tội phạm, nên tìm hiểu chuyên sâu về những mảng tối .
Lúc đó mới , vỏ bọc thái bình thịnh trị vẫn luôn tồn tại một thế giới ngầm tăm tối.
Tuy chỉ là một góc khuất, nhưng cũng đủ khiến rùng kinh hãi, hơn nữa nó còn âm thầm móc nối với bao nhiêu .
Những con quỷ đội lốt coi con và động vật như hàng hóa để mua bán. Động vật quý hiếm trở thành chiến lợi phẩm để chúng khoe khoang, hoặc là thức ăn để thỏa mãn tâm lý biến thái của bọn chúng.
Những cô gái xinh biến thành thú cưng để mua vui, ai hết giá trị lợi dụng sẽ mang mổ lấy nội tạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-217-dao-lac-loi.html.]
Lần đầu tiên tiếp xúc với mảng tối kinh hoàng , suýt nôn mửa.
Không ngờ hôm nay xui xẻo đụng bọn chúng ngoài đời thực.
Thẩm Tri Âm vỗ nhẹ tay Thẩm Mộc Cẩn, kéo khỏi dòng cảm xúc tiêu cực.
"Trên đầu ba thước thần linh, điều… chờ đến lúc bọn chúng c.h.ế.t mới trừng phạt thì còn ý nghĩa gì nữa."
Cô bé mặt ba kẻ thủ ác, đôi mắt rõ ràng đáng yêu nhưng toát vẻ lạnh lẽo và sự bí ẩn khó dò.
Chỉ thấy đôi tay nhỏ xíu của cô bé thoăn thoắt kết ấn.
"Bắt đầu từ bây giờ, trong giấc mộng của chúng sẽ hóa thành những nạn nhân từng chúng bức hại, để tự nếm trải vô sự đau khổ tột cùng của những đó."
Bên trong giấc mộng, ba tên biến thành những cô gái xinh từng chúng bắt cóc, bán cho lũ biến thái lăng nhục; biến thành những đứa trẻ bẻ gãy tay chân ăn xin; biến thành nạn nhân trói bàn mổ để cướp nội tạng; biến thành những con vật ngược đãi tới c.h.ế.t…
Một cơn ác mộng tuần lặp lặp vô tận, bắt chúng trải qua vô vàn cái c.h.ế.t tàn khốc.
Trước đây chúng là lũ ác quỷ say sưa mở tiệc máu, nhưng hiện tại trong ác mộng, chúng là những con mồi c.h.ế.t thảm.
Hơn nữa, giấc mộng đó cực kỳ chân thực.
Chỉ mới vài phút trôi qua, dù đang nhắm nghiền mắt, nhưng biểu cảm khuôn mặt của ba kẻ méo mó vặn vẹo cực độ, thậm chí cơ thể cũng co giật từng cơn, gào thét trong câm lặng đầy đau đớn.
Bốn cạnh lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng đó.
"Tốt lắm."
Thẩm Mộc Cẩn một hồi bật : "Cho chúng c.h.ế.t dễ dàng thì quá tiện cho chúng , thế mới đáng."
Không chỉ Thẩm Mộc Cẩn và Vu Hân Nhiên, mà ngay cả Dung Nghị cũng cảm thấy vô cùng hả .
Đây mới là sự trừng phạt thích đáng dành cho bọn chúng.
Bọn họ ở thưởng thức dáng vẻ đau đớn của ba tên nữa, vẫn còn những việc khác đang đợi bọn họ giải quyết.
Đột nhiên, con tàu rung lắc dữ dội.
Bên ngoài, sắp tàu và trực thăng của đội tuần tra đuổi kịp, tên đầu sỏ băng nhóm tội phạm cuối cùng cũng cuống cuồng lo lắng.
"Đại sư, bây giờ chúng ?"
Bên trong căn phòng tối tăm, những lá bùa ma quái bằng m.á.u đỏ chóe dán chi chít khắp nơi, toát luồng khí lạnh lẽo âm u.
Một phụ nữ với nhan sắc quyến rũ đang cầm chuỗi hạt Phật, thành kính vái lạy một cái am thờ hình thù kỳ dị.
"Thần , về phía Đảo Lạc Lối."
Người phụ nữ khuôn mặt kiều diễm của một thiếu phụ, nhưng giọng khàn đục như một bà lão.
"Đảo Lạc Lối?! những kẻ đó từng ai sống sót trở !"
"Có ở đây các còn sợ gì? Sao, ngươi trái lệnh ?"
Người phụ nữ dậy, bước tới đưa tay nâng cằm gã đàn ông: "Bò Cạp, bây giờ ngươi chỉ còn con đường về phía Đảo Lạc Lối thôi."
Bò Cạp quỳ rạp mặt đất, mồ hôi lạnh toát như tắm: "Rõ."
"Ngoan, ."
Rõ ràng là một phụ nữ vô cùng xinh và quyến rũ, nhưng ánh mắt già nua tang thương. Chỉ vài câu ngắn gọn khiến gã đàn ông vạm vỡ nhũn cả hai chân.
Sau khi rời khỏi căn phòng đó, gió biển thổi qua, sống lưng gã lạnh toát.
"Đảo Lạc Lối."
Trong căn phòng vắng lặng âm u, những ngón tay sơn móng đỏ chót của phụ nữ miết nhẹ lên một hộp sọ trắng ởn.
"Không tế phẩm đủ , bên trong rốt cuộc cất giấu thiên tài địa bảo gì đây."
Dưới mệnh lệnh của Bò Cạp, con tàu khổng lồ chuyển hướng thẳng tiến về phía Đảo Lạc Lối - nơi mà ai biển cũng danh và ai tên cũng khiếp sợ.
Quanh năm Đảo Lạc Lối luôn sương mù dày đặc bao phủ. Chỉ cần tiến ranh giới sương mù, thiết công nghệ cao đều lập tức trở thành đồ bỏ .
Nơi đây dường như tồn tại một từ trường khổng lồ, la bàn, điện thoại di động đều mất tác dụng, hệ thống định vị tàu càng vô dụng hơn.
Không thể rõ đường , thứ chỉ đành dựa cảm giác.
"Trụ sở Cục Tuần tra Hàng hải Khu vực 3 rõ, đây là Đội 2 đang truy kích tên tội phạm truy nã Bò Cạp, bọn chúng tiến vùng sương mù của Đảo Lạc Lối."
"Tạm dừng truy kích, bao vây Đảo Lạc Lối. Nhiệm vụ tiếp theo sẽ do Cục Quản lý Đặc biệt chi nhánh Lam Châu tiếp quản…"
Cùng lúc đó, một chiếc tàu chiến hải quân.
"Anh Thẩm, xem Đảo Lạc Lối thật sự tà môn đến thế ?"
Thẩm Tu Nam nheo mắt về phía mặt biển mờ ảo sương mù phía , ánh mắt tối sầm , đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, buông một câu ngông cuồng: "Cục Quản lý Đặc biệt là cái thá gì chứ."