Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 219: Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi đông người à?
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:06
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bản Bò Cạp cũng đồng t.ử chấn động, ngón tay bóp cò run lên bần bật.
gã nhanh chóng lấy bình tĩnh: "Mau mời Đại sư!"
Trực giác của gã quả sai, con ranh dạng , bọn gã thể đối phó .
Thẩm Tri Âm dán đôi mắt đen láy trong veo về phía bọn chúng, đó bá đạo vung bàn tay nhỏ xíu lên.
"Lên!"
"Grào!!!"
Tiên phong xông là con sư t.ử đực. Có điều, tập tính của sư t.ử luôn là gầm gào oai một trận .
Nó nhảy vọt , chắn ngay mặt Thẩm Tri Âm gầm rống ầm ĩ, chẳng chịu nhúc nhích nửa bước, chỉ đưa cái m.ô.n.g chình ình về phía cô bé.
Lông mày nhỏ của Thẩm Tri Âm cau , sắc mặt đen xì.
Cô bé nhảy phắt lên, tung một cú cước đá văng con sư t.ử bự ngoài.
"Ngao ngao, grào!"
Con sư t.ử loạng choạng vài bước, ngao ngao hai tiếng tủi tột độ, đó mới mạnh mẽ tung vồ lấy một tên, rốt cuộc cũng dáng chúa tể sơn lâm.
"Mau nổ súng, nổ súng!"
"Không , b.ắ.n xuyên qua . Quái vật… quái vật!"
Mỗi con vật lao đều Thẩm Tri Âm ném cho một lá bùa hộ mệnh dán chặt lên .
Cộng thêm sự nhanh nhẹn linh hoạt của các loài mãnh thú, hầu hết đạn b.ắ.n đều né tránh.
Hai con voọc chà vá linh hoạt đu từ trần nhà lao xuống, nhảy thẳng giữa vòng vây đối thủ giật luôn súng.
Báo, hổ thì với tốc độ xé gió, nhắm chuẩn mục tiêu, ngoạm chặt lấy cánh tay đang lăm lăm s.ú.n.g của bọn chúng.
Gấu Bắc Cực và gấu trúc khổng lồ thẳng lên cao hơn cả hai cộng , vung móng vuốt tát một cú trời giáng, quật bay một kẻ xui xẻo nào đó văng tít mù tắp.
Đám đàn em do Bò Cạp dắt tới đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, kêu inh ỏi, mồm liên tục gào thét xin tha mạng.
Đáng tiếc là gian ở đây quá chật hẹp, bọn chúng chẳng lấy một chỗ để lẩn trốn.
"Đừng c.ắ.n c.h.ế.t, giữ một chút tàn là ."
Lũ động vật đang hừng hực lửa hận, cản chúng xả giận là điều bất khả thi, nhưng thể nương tay đôi chút, đảm bảo lấy mạng là .
Kẻ nào sắp tắt thở thì cứ nhét cho một viên t.h.u.ố.c cấp thấp nhất, khuyến mãi thêm một vé tham gia phó bản "ác mộng vô tận", cho gia nhập hội em cùng khổ với mấy tên lúc nãy.
Tất cả các loài động vật đều xông lên báo thù. Thẩm Mộc Cẩn và Vu Hân Nhiên từ chỗ bỡ ngỡ ban đầu, giờ hăng hái reo hò cổ vũ, sức chịu đựng của cả hai quả là đáng nể.
Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh những kẻ c.ắ.n xé thê thảm, bọn họ vẫn kìm cơn buồn nôn dội lên.
Dung Nghị thì cứ ngẩn tò te, cảm giác như cái nhiệm vụ truy quét tội phạm chẳng còn đất diễn cho thể hiện.
Thẩm Tri Âm lùi phía sắm vai "vú em" tiếp tế di động. Thấy bé thú nào thương là nhét t.h.u.ố.c cho, bùa hộ mệnh hết thiêng thì dán thêm lá khác.
Chuyện đ.ấ.m đá đ.á.n.h cô bé chẳng cần nhúng tay .
"Mau lên, chúng cứu những khác thôi."
Dung Nghị sực nhớ những còn đang nhốt trong khoang tàu.
Thẩm Tri Âm lấy t.h.u.ố.c đưa cho : "Chú cứ ném t.h.u.ố.c nước cho họ uống."
"Được, cảm ơn cháu."
Dung Nghị trịnh trọng lời cảm ơn.
Thẩm Tri Âm cầm thanh kiếm gỗ đào nhỏ thong dong tít phía . Nhờ đàn thú hung hãn dọn đường, bọn họ thênh thang tiến lên các tầng mà gặp bất kỳ trở ngại nào.
Thế nhưng, bước ngoài, bọn họ đụng ngay kẻ khó xơi.
"Súc sinh!"
Kèm theo tiếng quát tháo tức giận, con sư t.ử đực mới hùng dũng xông lên sàn boong tàu đ.á.n.h văng ngoài.
Cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nó rơi tòm xuống biển.
Trong lúc đó, Thẩm Tu Nam - kẻ đang lái chiếc ca nô siêu tốc lầm lũi bám đuôi - đang mượn màn sương mù dày đặc để tìm cách đột nhập lên tàu. Chưa kịp hành động, chợt linh cảm thứ gì đó đang rơi thẳng xuống chỗ .
Cái bóng đen ngày một lớn dần. Bằng phản xạ nhanh nhạy, vội tóm lấy thành lan can của chiếc ca nô.
Đùng một cái, con sư t.ử đực rơi thẳng xuống ca nô, khiến cả chiếc thuyền chao đảo dữ dội.
Thẩm Tu Nam: "Cái quỷ gì ."
Vì sương mù mịt mù nên chẳng rõ. Đến khi ca nô may mắn lấy thăng bằng, cầm s.ú.n.g bật dậy thì phát hiện mũi s.ú.n.g của chỉ cách một cái đầu sư t.ử to tướng đến mười phân. Thế là và thú mắt to trừng mắt nhỏ .
Thẩm Tu Nam: "..."
Ba giây , nghiến răng buông một chữ cực kỳ hùng hồn: "Đệt!"
Sư t.ử bự: "Grào?"
lúc , thứ gì đó từ cao rơi xuống.
Một một sư t.ử đồng loạt ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-219-nguoi-nghi-chi-minh-nguoi-dong-nguoi-a.html.]
Rầm!
Rốt cuộc chiếc ca nô bé nhỏ cũng chịu nổi sức nặng khổng lồ, trực tiếp chìm nghỉm xuống biển.
Kéo theo cả Thẩm Tu Nam thuyền bán muối.
Vùng vẫy một hồi trong nước biển, mới ngoi lên mặt nước, nhưng xung quanh tối đen như mực chẳng thấy gì.
Bất chợt, cảm nhận tiếng thở hổn hển của con đang phả ngay gáy. Sống lưng lạnh toát, cứng đờ đầu .
Ngay khoảnh khắc đó, chiếc tàu lớn bỗng bừng lên luồng ánh sáng chói lòa, rọi sáng bộ khu vực xung quanh.
Nhờ , Thẩm Tu Nam mới rõ thứ gì đang ở lưng .
Là một con gấu Bắc Cực.
Tay Thẩm Tu Nam run lên, mồ hôi hột túa ướt đẫm lưng áo, suýt chút nữa là siết cò súng.
"Bà cô nhỏ, con sư t.ử với con gấu Bắc Cực rơi xuống biển !"
Giữa mớ âm thanh hỗn loạn tàu, Thẩm Tu Nam thấy tiếng kêu thất thanh của thằng em ruột nhà .
Tiếp đó là một giọng trẻ con non nớt cất lên: "Sư t.ử với gấu Bắc Cực bơi ?"
"Gấu Bắc Cực thì chắc là , còn sư t.ử thì cháu chịu."
Thẩm Tri Âm: "Thế là , cứ để chúng ngâm nước chút ."
Con gấu Bắc Cực chỉ liếc Thẩm Tu Nam một cái , ý định tấn công .
Ngược , nó đang sức tìm cách trèo lên tàu.
Thấy nó bỏ , Thẩm Tu Nam mới dám thở phào nhẹ nhõm.
"Grào, grào!"
Tiếng sư t.ử kêu rống vang lên. Anh men theo tiếng động qua, thấy con sư t.ử đó bơi cũng khá phết, điều sặc nước mấy ngụm nên trông vẻ khó chịu.
"Lũ chúng mày dám phá hoại kế hoạch của tao, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t hết!"
Chất giọng khàn đặc rin rít đầy căm phẫn vang lên, chói tai vô cùng.
Thanh kiếm gỗ đào trong tay Thẩm Tri Âm chặn thứ mà ả đàn bà ném tới. Bất ngờ , đó là một cái hũ tro cốt.
Từ trong chiếc hũ đen ngòm, một cái đầu gớm ghiếc chui , há ngoác cái mồm lởm chởm răng nanh lao tới định c.ắ.n Thẩm Tri Âm.
"Trời ơi má ơi!"
Đứng tít phía , Thẩm Mộc Cẩn và Vu Hân Nhiên dọa cho mặt cắt còn giọt máu, lùi mấy bước liền.
Thẩm Tri Âm giáng thẳng một cú đ.ấ.m nhỏ xíu mặt nó. Cái đầu ma ma chê quỷ hờn đập cho nổ đom đóm mắt, văng tít xa.
Ngay đó, Thẩm Tri Âm tung một cú đá, sút luôn cái hũ tro cốt trả về cho mụ .
chuyện mới chỉ bắt đầu.
Trong cơn thịnh nộ, những hoa văn kỳ dị ả đàn bà càng lúc càng hiện rõ, chằng chịt lan kín khuôn mặt. Hai hốc mắt mụ bóng tối nuốt chửng, còn sót chút tròng trắng nào.
Mái tóc mụ tung bay rũ rượi. Trong tay mụ lăm lăm một vật giống như chiếc trượng, nhưng phần đầu trượng là một chiếc đầu lâu khắc đầy bùa chú.
"Lũ sâu kiến chúng mày, để tao cho chúng mày nếm thử mùi vị vạn quỷ c.ắ.n xé là như thế nào."
Sau lưng mụ , hàng chục chiếc đầu lâu phụ nữ bay lơ lửng.
Chứng kiến cảnh tượng rợn tóc gáy , Vu Hân Nhiên sợ đến mức trợn trắng mắt ngất xỉu ngay tắp lự.
Thẩm Mộc Cẩn cũng run lẩy bẩy, á khẩu nên lời.
"Tao con ranh con như mày là thứ ôn dịch từ chui . Mới học chút pháp thuật cỏn con mà vội vã lượng sức . Đợi mày c.h.ế.t , tao sẽ bắt linh hồn mày đem quỷ hầu, chắc cũng hữu dụng lắm."
Thẩm Tri Âm ung dung thu thanh kiếm gỗ đào nhỏ.
"Bà nghĩ mỗi bà đông chắc?"
Bộ tưởng gọi hội .
Ả đàn bà chằm chằm cô bé bằng ánh mắt lạnh lẽo u ám, cho rằng cô bé chỉ đang cứng miệng mà thôi.
nhanh đó, ả thể nổi nữa.
Thẩm Tri Âm lôi một tấm lệnh bài màu đen đặt ngay mặt, đôi tay nhỏ thoăn thoắt kết ấn bắt đầu triệu hồi.
"Quỷ Đạo mở, thỉnh Quỷ Tướng Quân lệnh triệu hoán của !"
Từ tấm lệnh bài đen khắc chữ "Binh" bỗng chốc bùng nổ một luồng âm khí mạnh mẽ.
Lớp sương mù vốn dày đặc giờ phút nhuốm một màu đỏ thẫm như máu.
Ả đàn bà trố mắt kinh ngạc, điên cuồng lệnh cho đám đầu lâu bay phía : "G.i.ế.c nó, mau g.i.ế.c c.h.ế.t nó!"
Chưa dừng ở đó, mụ thèm giấu giếm nữa, lập tức triệu hồi nốt tất cả lũ quỷ hầu cất xó bấy lâu nay.
Rất nhiều trong đó mang hình hài của những đứa trẻ, làn da xanh xao tím tái, đôi mắt đen ngòm tròng trắng.
Đó chính là Kumanthong.