Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 220: Bỏ cái vuốt của anh ra, đừng có không biết lớn nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:07
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi Âm Binh xuất hiện, nữ quỷ minh tinh hùng hổ dẫn đầu đoàn đội buôn chuyện của cô xuất hiện .

"Tiểu đại sư yên tâm, chúng sẽ bảo vệ !"

Vừa , cô ả thị uy hô to: "Lên nào em, quân của chúng thua kém bọn chúng!"

Thẩm Tri Âm đưa tay ngăn : "Không cần , ..."

Không đ.á.n.h .

Quả nhiên, bầy quỷ xông nhanh chóng đ.á.n.h bật trở . Đến cả Kumanthong mà bọn chúng cũng địch nổi.

Hiện trường phút chốc loạn cào cào: "Á á á... Tại cùng là ma mà bọn chúng lợi hại thế cơ chứ!"

Thẩm Tri Âm khẽ lườm: "Bọn chúng là ác quỷ luyện hóa đặc biệt, ma cỏ bình thường như mấy mà đ.á.n.h mới lạ đấy!"

Cùng lúc đó...

Thẩm Tu Nam vất vả lắm mới móc dây leo lên lan can con tàu. Vừa đu lên, một chân mới thò lên mạn tàu thì một cái đầu ma há ngoác miệng lao thẳng về phía .

Tình huống bất ngờ khiến suýt nữa thì rớt tòm xuống biển.

Theo phản xạ tự nhiên, rút s.ú.n.g nã liên tiếp mấy phát đạn cái đầu ma đó, nhưng đáng tiếc là chẳng tác dụng gì sất.

Giọng của Thẩm Tri Âm vang lên: "Đừng để đầu ma c.ắ.n trúng, nó độc đấy!"

Thẩm Tu Nam: "Có để cho sống ?"

Anh lăn một vòng tránh đòn tấn công của cái đầu ma nhào tới, lồm cồm bò dậy thì một cái đầu ma khác sấn tới từ bên trái.

Anh phản xạ giơ tay lên đỡ đòn, cứ ngỡ phen thoát khỏi kiếp ngoạm cho một phát. Nào ngờ, cơn đau thấy , đó là tiếng thét thê t.h.ả.m vang lên.

Hạ cánh tay xuống, liền chứng kiến cảnh tượng cái đầu ma một lực vô hình đ.á.n.h bật xa.

Thẩm Tu Nam: "???"

?

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy , thêm hai cái đầu ma nữa lao vút tới.

Anh rút con d.a.o găm , chuẩn sẵn tinh thần t.ử chiến.

"Lộc cộc lộc cộc..."

Tiếng vó ngựa vang lên đều đặn, rành mạch.

Một luồng gió sắc lẹm mang theo hàn khí của vũ khí lướt qua tai. Cái đầu ma gớm ghiếc đang nhe nanh múa vuốt một thanh kiếm đồng cổ kính c.h.é.m đứt đôi.

"Lộc cộc..."

Thẩm Tu Nam xoay đầu một cách máy móc sang, và chứng kiến một cảnh tượng khiến khắc cốt ghi tâm đến cuối đời.

Từng hàng từng lớp binh lính mặc giáp trụ, cưỡi chiến mã hiên ngang bước từ một hố đen hệt như vòng xoáy.

Bọn họ cầm kiếm đồng, kẻ vác trường kích. Cả lẫn ngựa đều khoác lớp chiến giáp, lờ mờ ẩn hiện lớp áo giáp là những gương mặt dữ tợn như ác quỷ.

Sự xuất hiện của đội Âm Binh gây chấn động tột độ, cả bầu trời dường như nhuộm đỏ thẫm đan xen sắc đen u ám.

Đám đầu ma đang bay loạn xạ cũng sợ hãi lùi .

Ả đàn bà thì mặt mày biến sắc.

"Âm binh, Âm binh của Lam Châu... Chuyện thể? Tại bọn chúng theo sự triệu hoán của một con ranh con chứ."

Thẩm Tri Âm chắp tay hành lễ về phía đội Âm Binh: "Phiền tướng quân ."

Vị Quỷ Tướng Quân khẽ gật đầu: "Bọn đến đây để dẹp loạn giúp ân nhân."

Tay nắm chặt thanh kiếm đồng, Quỷ Tướng Quân phóng ánh mắt sắc lạnh về phía ả đàn bà.

"Dị tộc, g.i.ế.c tha!"

Chỉ bằng một tiếng hô uy lực, đội Âm Binh phía lập tức thúc ngựa lao lên tấn công. Đi đến , lũ đầu ma, Kumanthong đám quỷ hầu của ả đàn bà đều nhanh chóng c.h.é.m g.i.ế.c nương tay.

Mắt ả đàn bà đỏ vằn lên: "Lên, tất cả xông lên cho tao!"

Miệng thì hô hào nhưng bản ngừng lùi bước.

Ả bắt đầu run rẩy sợ hãi. Rốt cuộc con ranh lai lịch thế nào?

Đội Âm Binh lúc chẳng khác nào một cỗ máy xay thịt chiến trường. Vừa xuất hiện, thế trận nghiêng hẳn về một bên.

Thế nào gọi là nghiền ép tập, đ.á.n.h cho trượt phát nào? Thẩm Mộc Cẩn và đám hôm nay coi như mở rộng tầm mắt.

Quá ngầu!

Đó là suy nghĩ chung của tất cả mặt tại hiện trường lúc , ngoại trừ Thẩm Tri Âm.

Bao gồm cả nhóm nữ quỷ minh tinh nữa.

So với những Âm Binh oai phong lẫm liệt , nhóm quỷ minh tinh chỉ là những kẻ tép riu, tép tôm, yếu đuối chẳng tích sự gì.

Cái bọn ma cỏ lúc nãy đ.á.n.h cho te tua giờ đây đang bừng bừng lòng sùng bái ngước đội Âm Binh.

Sau khi triệu hồi Âm Binh, Thẩm Tri Âm tiến lên g.i.ế.c quỷ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-220-bo-cai-vuot-cua-anh-ra-dung-co-khong-biet-lon-nho.html.]

Thực với pháp lực hiện tại, cô bé dư sức dọn dẹp sạch sẽ đám quỷ . chơi hội đồng, cô bé mà chơi đ.á.n.h lẻ thì trông ngốc nghếch lắm.

Chơi đ.á.n.h hội đồng chứ gì? Cô bé dư xăng.

Thẩm Tri Âm lôi một quả táo to bự c.ắ.n nhóp nhép, bên cạnh đặt sẵn thanh kiếm gỗ đào nhỏ, hễ thấy con cá lọt lưới nào bay ngang qua là cô bé chọc cho một nhát, chọc phát nào c.h.ế.t phát nấy.

Thẩm Mộc Cẩn và Dung Nghị đang dìu Vu Hân Nhiên vội vã xáp gần Thẩm Tri Âm. Dáng nhỏ xíu nhưng cảm giác an to đùng đoàng!

Về phần những khác, những ai còn tỉnh cũng lẩy bẩy mò gần Thẩm Tri Âm.

Còn những kẻ sợ hãi ngất xỉu thì... thôi cứ ngất tạm , dù bây giờ cũng an .

Thẩm Tu Nam: " là ai? đang ở ? đang gì?"

Bên chỉ quỷ khí sắp vượt mức báo động.

Đám của Cục Quản lý Đặc biệt vốn đang chật vật định vị phương hướng trong màn sương dày đặc.

Thế nhưng, luồng quỷ khí ngút trời bùng phát từ con tàu lúc chẳng khác nào một ngọn hải đăng rực sáng trong đêm đen.

"Đội trưởng kìa, đệt mợ, bên chọc trúng ổ quỷ , quỷ khí bốc lên tận trời xanh luôn kìa."

"Trời ơi đất hỡi, chúng đó liệu sống sót trở ?"

"Chẳng lẽ Đảo Lạc Lối sinh Quỷ Vương ?"

"Tình hình chúng nên tiếp ?"

Đường Tứ nắm chặt thanh đao trong tay: "Đi!"

Anh vẫn giữ vững niềm tin Thẩm Tri Âm, hơn nữa... tuyệt đối thể để một thiên tài kịp tỏa sáng bỏ mạng lãng xẹt như .

Sự tồn tại của cô bé quan trọng hơn bất kỳ ai trong họ.

Khi tàu của Cục Quản lý Đặc biệt áp sát, trận chiến giữa Âm Binh và đám quỷ hầu của mụ phù thủy ngã ngũ.

Cùng với việc lũ quỷ tiêu diệt từng con một, nhan sắc yêu kiều của ả đàn bà cũng dần lụi tàn, già cỗi.

Thừa lúc hỗn loạn, ả định bụng bỏ trốn.

"Tao nhất định sẽ trả thù, tao nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bọn mày!"

Mụ phù thủy lầm bầm c.h.ử.i rủa. Thẩm Tu Nam mới hồn, nhướng mày một cái ngần ngại chĩa s.ú.n.g nã liền mấy phát ả.

"Á á á!!!"

Tiếng thét ghê rợn vô cùng.

Mụ phù thủy ôm chặt lấy vết thương cổ, miệng ú ớ phát tiếng gầm gừ khó , đôi mắt đục ngầu quắc lên Thẩm Tu Nam với vẻ hằn học tột độ.

Một kẻ phàm phu tục t.ử mà cũng dám ức h.i.ế.p ả!

Mụ phù thủy vung tay lên, ném một bức tượng đồng nhỏ xíu tỏa luồng sương đen ma quái tà ác về phía .

Thẩm Tu Nam nổ mấy phát s.ú.n.g bức tượng nhỏ nhưng đạn đều dội ngược .

Khi bức tượng đồng lao đến cách đầy nửa mét, dường như một vật cản vô hình nào đó chặn .

ngay cả như , bức tượng nhỏ vẫn điên cuồng lao sầm sập lớp lá chắn .

Thẩm Tu Nam dứt khoát đầu, co giò chạy thục mạng về phía Thẩm Tri Âm.

"Thằng tư, cứu mày với!"

Thẩm Mộc Cẩn: " ảo giác hả trời?!"

Anh phắt , bắt gặp hình ảnh hai đang lao hộc tốc về phía .

Cùng với đó là bức tượng đồng đen sì bám riết buông phía .

"Bà cô nhỏiiiiii!!!"

Tiếng kêu gào khản đặc cả cổ.

Thẩm Tri Âm trợn trắng mắt: "Màng nhĩ của ."

Dẫu , cô bé vẫn chút chậm trễ, vung thanh kiếm gỗ đào nhỏ lên phang thẳng bức tượng đồng.

"Rắc..."

Bên tai Thẩm Tu Nam vang lên một tiếng rắc, ngoái đầu thì thấy thanh kiếm gỗ c.h.é.m phập bức tượng, cả hai cùng nứt toác.

Bức tượng rơi xuống sàn, thứ chất lỏng màu đen bốc mùi hôi thối nồng nặc chảy từ vết nứt.

Thẩm Tu Nam thở hổn hển chạy tới bên cạnh em trai : "Bố mày suýt mất mạng."

Thẩm Mộc Cẩn tát bộp hai tay lên mặt trai, vò vò nắn nắn trái .

"Anh hai? Anh đúng là hai của em hả?"

Giọng điệu chất chứa sự hoài nghi và kinh ngạc tột độ.

Thẩm Tu Nam ừm hứm một tiếng, vị Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm thoát c.h.ế.t trong gang tấc hề khách sáo mà giật luôn quả táo lớn trong tay em trai c.ắ.n một miếng rõ to.

"Bỏ cái vuốt của mày , đừng lớn nhỏ như ."

 

Loading...