Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 222: Đảo Mê Thất xuất hiện
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:09
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm phẩy tay một cái, vài thanh kiếm đào mộc lập tức xòe lưng, theo tâm niệm của cô bé mà tụ thành một thanh cự kiếm ngợp trời. Cô dồn hết tu vi Trúc Cơ thanh kiếm, đ.â.m thẳng về phía bàn tay khổng lồ đang giáng xuống.
Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội bộ mặt biển cuộn sóng trào dâng, vọt lên thành một trận sóng thần giữa hư .
Con tàu của họ chao đảo dữ dội giữa làn sóng dữ, chẳng khác nào chiếc lá bọt bèo vô căn.
Trong lúc đối giặc Tà thần, Thẩm Tri Âm vẫn quên bảo vệ những tàu.
Mười ngón tay bắt ấn, vô lá bùa vàng từ cô nhóc bay vèo ngoài.
Một phần dán chặt tàu, giữ vững con tàu đang dập dềnh.
Phần lớn còn kết thành một trận pháp sấm sét rợp trời.
"Ầm ùng ùng..."
Bầu trời như thủng một lỗ lớn, mây đen đè nặng, sấm sét như những con cuồng long xé rách trung.
Tà thần hiện rõ vẻ kinh hãi, ánh mắt Thẩm Tri Âm kiêng dè thêm vài phần.
Ngay đó, nó há miệng phun một luồng hỏa diệm nóng rực như dung nham.
Thẩm Tri Âm chút sợ hãi lao thẳng lên, cự kiếm phân tách thành nhiều thanh kiếm nhỏ cùng cô lao về phía Tà thần.
Cuồng lôi giáng xuống đ.á.n.h mạnh lên thể Tà thần.
Khi ngọn lửa xáp gần sát mặt, một thanh ngân kiếm trắng như tuyết bất ngờ từ trong cơ thể Thẩm Tri Âm bay . Bàn tay nhỏ nhắn lật nắm chặt lấy chuôi kiếm, vung một đường cơ bản c.h.é.m thẳng ngọn lửa.
Đường kiếm uy lực c.h.é.m ngọn lửa mà Tà thần phun đôi!
"Không thể nào!"
Tà thần chịu đựng sấm sét thấy cảnh thì kinh hoảng thất sắc.
Nó thể tin nổi thờ phụng tu luyện bao năm qua mà đ.á.n.h một đứa trẻ loài mới vài tuổi ranh.
Những thanh kiếm đào mộc cắm phập thể nó. Tà thần gầm lên một tiếng giận dữ, lửa từ nó bùng cháy dữ dội.
Kiếm đào mộc thiêu rụi .
Sấm sét vẫn điên cuồng trút xuống, mưa gió càng lúc càng dữ dội ướt đẫm tóc tai và quần áo của tất cả .
Nước mưa men theo khuôn mặt non nớt của Thẩm Tri Âm chảy xuống. Cả cô bé lơ lửng giữa trung, ngang tầm mắt với Tà thần.
Nhìn qua cô bé thật nhỏ bé vô cùng, nhưng hành động cô đang là trảm sát một vị thần!
Thí thần - đây là một từ ngữ khiến bất kỳ ai thấy cũng chấn động tâm can.
"Cô bé dũng cảm thật sự."
Mọi hai con tàu ngơ ngác đứa trẻ nhỏ nhắn .
Rõ ràng cổ vẫn còn đeo cái bình sữa, nhưng giây phút , vóc dáng cô bé còn cao lớn hơn bất kỳ ai.
Chẳng từ lúc nào, màn sương mù xung quanh tản bớt.
Dù lúc trời mưa bão giông giật, họ vẫn rõ mồn một bóng hình nhỏ bé đang chiến đấu với Tà thần giữa giông lốc sấm sét.
"Ò ó o o..."
Tiếng gà gáy vang rền đột ngột cất lên khiến ai nấy đều bàng hoàng ngơ ngác.
Đôi mắt Tà thần đẫn trong chốc khoảnh.
Thẩm Tri Âm tranh thủ thời cơ ngàn năm một, dồn bộ tu vi thanh kiếm tay.
Cùng lúc đó, cảnh tượng từng xuất hiện tại biệt thự khu B Hoài Sơn một nữa tái hiện!
Ngay lưng Thẩm Tri Âm, một hư ảnh khổng lồ kích thước hề thua kém Tà thần sừng sững hiện .
Hình ảnh một nữ t.ử khoác bộ tiên váy màu lam bạc, tay cầm thanh kiếm giống hệt thanh kiếm trong tay Thẩm Tri Âm, chỉ điều to lớn hơn vô .
Khi Tà thần lấy thần trí thì thanh kiếm trong tay Thẩm Tri Âm c.h.é.m xuống!
"Khônggg...!"
Trong ánh mắt kinh hoảng tột độ của Tà thần, nhát kiếm trảm sát nó tan thành mây khói, biến thành tro bụi giữa hư .
Cùng lúc Tà thần tan biến, tầng mây u ám cũng dần tản . Ánh bình minh đ.â.m xuyên qua mây mù, chiếu sáng cả một vùng trời đất u tối.
"Trời sáng kìa."
Trên tàu ai đó lẩm nhẩm một tiếng.
Hóa từ lúc họ bắt đến giờ trải qua cả một đêm dài.
Một đêm trải qua muôn vàn kinh tâm động phách.
Trải qua một đêm dài bươn chải, đáng lẽ ai nấy đều mệt mỏi rã rời, nhưng lúc ánh mắt sáng quắc về phía điểm nhỏ trung.
Ánh mắt kính cẩn như đang ngước một vị Thần minh.
Còn vị Thần minh đang ngưỡng vọng lúc đang nhăn nhúm cả mặt mày.
C.h.ế.t mất thôi, từ ngày Trúc Cơ đến giờ đây là đầu tiên cô vắt cạn kiệt linh lực trong !
Cô nhóc thả lỏng cơ thể, mặc kệ tự do rơi từ cao xuống.
Đường Tứ nhún chân một cái, nhô lên trung đón lấy cô bé đang rơi xuống.
Thẩm Tri Âm ôm lấy bình sữa ngửa cổ ôm ngụm lớn.
Chút nước dừa cuối cùng cô bé uống ừng ực sạch bách.
Tiếp đó cô nhét thêm mấy viên đan d.ư.ợ.c miệng.
Phải để cô nghỉ ngơi chút , mệt c.h.ế.t tiểu tổ tông !
"Em... em g.i.ế.c c.h.ế.t Tà thần ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-222-dao-me-that-xuat-hien.html.]
Giọng Đường Tứ run lên vì kích động.
Đó là Tà thần đấy! Cho dù Chân thần thì để Cục Quản Lý Đặc Thù giải quyết, chắc chắn đ.á.n.h đổi bằng sự hy sinh của đại đa nhân lực mới mong trọng thương nó.
Thẩm Tri Âm bệt sàn tàu buồn cất lời.
Thẩm Mộc Cẩn dẫn theo trai lao vút tới.
"Bà cô nhỏ ơi!"
Cái giọng oang oang mang theo tiếng thút thít , ai mà tin nổi đây là giọng của một ngôi nổi tiếng cơ chứ.
"Bà cô nhỏ cháu lo c.h.ế.t mất thôi!"
Lúc con Tà thần đó xuất hiện, thành tâm vái lạy hết thần Phật ở Lam Châu , chỉ sợ bà cô nhỏ xảy chuyện gì bất trắc.
"Sao , thấy khó chịu ở ? Đừng ráng chịu đựng đấy nhé, còn cháu ở đây, cả hai cháu nữa !"
Vừa hỏi sụt sùi, hệt như đang tang .
Thẩm Tri Âm vẻ mặt khinh bỉ lấy tay đẩy cái mặt to đùng đang ghé sát .
"Có."
"Khó chịu chỗ nào cơ?!"
Thẩm Mộc Cẩn lập tức cuống quít.
Thẩm Tri Âm lấy tay bịt chặt cái miệng đang líu ríu của .
"Cháu ồn ào đau cả đầu."
Thẩm Mộc Cẩn: "..."
Xin bà cô nhỏ, cháu cố ý mà.
Cuối cùng gian cũng yên tĩnh trở .
Bên cạnh伸 một đôi tay ôm cô bé sang.
Thẩm Tu Nam nở nụ tươi khoe hàm răng trắng bóc: "Bà cô nhỏ."
Thẩm Tri Âm: Ồ, là thằng cháu Hai.
"Để ôm cho, chú dọn dẹp cái đống nước mũi đó kìa."
Thẩm Tu Nam đá đ.í.t đứa em nhếch nhác một cái.
Khóc tới mức nước mắt nước mũi giàn giụa, may mà cái điệu bộ nhếch nhác hâm mộ thấy, bằng mạng tha hồ tràn ngập meme dìm hàng đứa em thích của .
Tuy đây là đầu tiên gặp đứa cháu hai, nhưng Thẩm Tri Âm chẳng chút ngại ngùng khách khí, nhút nhát áp mặt vai lim dim chợp mắt nghỉ ngơi.
"Cạch cạch cạch..."
Quỷ tướng quân dẫn theo đội âm binh bước tới, đằng còn lũ động vật đang lo lắng dõi theo.
Con sư t.ử lớn và con gấu bắc cực ai cứu lên tàu, lúc chúng đều chăm chú cô bé.
Nếu đây Quỷ tướng quân đối với Thẩm Tri Âm chỉ là xã giao bình thường, vì nhận sự giúp đỡ của cô mà kết nhân quả nên mới tặng lệnh bài,
thì hiện tại, vị Quỷ tướng quân phát sự tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng dành cho Thẩm Tri Âm.
Bọn họ đều là những kẻ kính trọng mạnh, mà Thẩm Tri Âm thì quá đỗi mạnh mẽ.
Tất cả âm binh đồng loạt hướng về phía Thẩm Tri Âm hành lễ, động tác chỉnh tề tắp lự.
Đến cả những con chiến mã họ cũng khuỵu gối hành lễ.
Đây là nghi lễ quy chuẩn cao nhất của họ.
Thẩm Tri Âm móc từ trong túi nhỏ vài nén hương đưa cho Thẩm Mộc Cẩn.
"Làm phiền các ngươi . Tiểu Tứ mau đây, đốt mấy nén hương dâng cho Quỷ tướng quân và chư vị âm binh."
"Vâng !"
Thẩm Mộc Cẩn vô cùng ngoan ngoãn theo.
"Sương mù tản kìa!"
Màn sương mù bao phủ Đảo Mê Thất bấy lâu nay tan , lúc mới bàng hoàng nhận , ngay mũi thuyền của họ chính là một hòn đảo.
Hòn đảo Mê Thất trong truyền thuyết!
"Đây chính là Đảo Mê Thất ? Đẹp quá chừng!"
Dù mây mù quanh Đảo Mê Thất tản , nhưng phía hòn đảo, từng dải mây nhẹ nhàng như dải lụa tiên nữ vờn quanh, bao bọc lấy hòn đảo như chốn bồng lai tiên cảnh.
Trên bãi cát ngọc trai phát ánh sáng lung linh, qua hệt như vô viên ngọc quý rải rác tùy ý bờ biển.
Phía là khu rừng rậm bạt ngàn, nhưng vài loại cây dáng vẻ cực kỳ xinh mà họ từng thấy bao giờ.
"Hình như... đó là linh quả đúng ?"
"Mấy cây đó linh thực ?"
Bằng mắt thường cũng thể cảm nhận linh khí hòn đảo đậm đặc tới mức nào.
Người bình thường chỉ thấy khí ở đây vô cùng dễ chịu,
nhưng với các tu sĩ, từng nhịp hít thở đều thể cảm nhận rõ rệt dòng chảy linh khí!
"Chỉ sương mù quanh đảo tản thôi, phía vòng ngoài vẫn còn nguyên."
"Kỳ diệu quá! Đội trưởng Đường, chúng thể lên đảo ?"
Đường Tứ sang Thẩm Tri Âm.
Đừng hỏi , cũng chịu thôi.