Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 227: Thận

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:15
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mộc Cẩn cầm lấy, mở nắp bình đưa cho .

"Lề mề thế, mở uống thế xong ?"

Ai bảo thật sự định c.ắ.n cái núm v.ú cao su đó gì, đó là đồ của bà cô nhỏ đấy!

Thẩm Tu Nam thoát khỏi ảo cảnh, đầu óc vẫn còn rối bời nên quả thực nghĩ đến chuyện đó.

Uống một ngụm nước, lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn.

"Vừa nãy em cái gì cơ?"

Anh thứ màu xanh lè mặt hai họ, chỉ thấy cay cả mắt.

Khỏi cần nghĩ cũng đây chắc chắn là tác phẩm của thằng em trai thích điệu của . Ở nhà, cũng thường xuyên trát đủ thứ lên mặt như thế.

Thẩm Mộc Cẩn nhớ , chỉ tay con gà: "Nó mới chuyện đó!"

Con trĩ gà tặng cho một cái lườm rách tròng trắng.

"Anh xem xem, nó lườm em kìa!"

"Bà cô nhỏ, đây là yêu quái gà thành tinh chứ?"

Thẩm Tu Nam cũng sang. Quả thực, dù là kích thước bộ lông của con gà đều vô cùng phi phàm, chắc chắn từng thấy bao giờ.

"Mày mới là gà thành tinh, cả nhà mày đều là gà thành tinh!"

Bị mắng là gà thành tinh, Thận tức giận c.h.ử.i ầm lên.

"Anh xem xem, nó chuyện kìa!"

Thẩm Mộc Cẩn hề cảm thấy sợ hãi, dù thứ đó đang bà cô nhỏ nắm chặt trong tay cơ mà, an tuyệt đối!

Thẩm Tu Nam: "Anh thấy gì ."

Anh chỉ thấy một tràng tiếng gà kêu cục cục cục.

Chẳng lẽ thằng em trai thoát khỏi ảo cảnh nhưng chấn thương sọ não chăng.

Thẩm Tri Âm xách cổ Thận lên: " là nó , nhưng nó thể khiến khác thấy những gì nó ."

Hai em: "???"

"Trĩ ngâm nước lớn hóa Thận. Đây chính là con Thận đó."

"Khụ khụ khụ..."

Thẩm Tu Nam sặc nước: "Là con ngao biển khổng lồ khả năng phun mây nhả mù, tạo ảo cảnh trong 《Sơn Hải Kinh》 đó hả?"

"Đây là Thận á? Dù cũng là sinh vật trong truyền thuyết, dễ dàng bắt thế ?"

Thẩm Mộc Cẩn cũng lộ vẻ mặt khó tin. Bị túm cổ thế , con Thận cũng mất giá quá mất.

Thận cũng bi phẫn tột cùng: "Con bé chẳng sợ là gì, cách nào !"

Lần thì Thẩm Tu Nam cũng thấy lời nó .

Thẩm Tri Âm giải thích: "Năng lực chính của Thận là tạo ảo cảnh, sức chiến đấu gần như bằng ."

Ít khi ở hình thái ngao biển khổng lồ nó còn chút khả năng phòng thủ, dù cái vỏ cũng to đùng ngã ngửa như thế.

Còn khi ở hình thái trĩ gà thì... ngoài việc mổ với dùng móng vuốt cào vài cái thì hết vị.

Tất nhiên, ảo cảnh do nó tạo cực kỳ chân thực. Cũng chỉ Thẩm Tri Âm với lực chiến đấu hung bạo, bất kể nó biến thành hình thù gì cũng đè đ.á.n.h cho một trận tơi tả mới ngoan ngoãn chịu khuất phục.

Ngoại trừ cái bát súp gà ác độc đó .

Thẩm Tri Âm đưa Tự Linh Đan cho nó: "Cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn thần phục theo , hoặc là để đ.á.n.h cho nhừ đòn cũng theo ."

Thận: "Hai cái đó gì khác hả?!"

Trong lòng thầm mắng c.h.ử.i ỏm tỏi, nhưng nó thức thời, dám c.h.ử.i miệng, nếu chắc chắn ăn đòn.

Đã định sẵn là theo cô bé, đương nhiên nó chọn cách nào giúp thấy thoải mái hơn .

Con Thận đảo mắt: "Bắt theo cũng , nhưng mỗi ngày cho mười viên đan d.ư.ợ.c ... , hai mươi viên! Lại còn chuẩn chỗ ở cho , tệ hơn hòn đảo đang sống hiện tại, và chế độ bảo dưỡng cho bộ lông và vỏ sò của , kể..."

Thẩm Tri Âm gõ một cái bôm bốp lên đầu nó: "Mỗi ngày chỉ năm viên thôi, còn ở chỗ rộng hơn cái đảo thì , ngay cả cũng ở chỗ rộng thế !"

Thận ức chế nghẹn!

"Vậy lông và vỏ sò của nhất định bảo dưỡng cẩn thận đấy, mặt nạ bùn mặt hai dùng ?"

Thẩm Tri Âm: Con cũng ưa điệu lắm, chắc chắn khối chuyện để tám với đứa cháu thứ tư.

Phương pháp khế ước với linh thú ở thế giới thất truyền từ lâu.

Thẩm Tri Âm là mở hack mà, thế giới kiếp của cô chính là một đại lục tu chân thứ thiệt.

"Khế ước chủ tớ, khế ước bình đẳng, khế ước linh hồn..."

Thận chộp liền: "Ta khế ước linh hồn!"

Đây là loại khế ước đẳng cấp cao nhất. Nó đường đường là Thận đại nhân cơ mà, mấy loại khế ước bình thường xứng tầm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-227-than.html.]

Thận dứt lời, Tiểu Lưu Ly lập tức phản đối.

Nó bất ngờ cởi bỏ lớp ngụy trang, quất thẳng một cái đuôi mặt con Thận.

Xấu xí mà mơ mộng hão huyền, đến còn khế ước linh hồn, một con gà rừng như nhà ngươi mà cũng dám đòi đãi ngộ khế ước linh hồn?

Thận: !!!

Thế là nó xông đ.á.n.h với Tiểu Lưu Ly.

Một con rắn cỏn con mà dám quất ông đây !

Cái vòng tay đột nhiên biến thành một con rắn khiến Thẩm Tu Nam hết hồn.

"Ối chà, đây là rắn ?"

Hay lắm, thêm một giống loài từng thấy, thế kỹ năng ngụy trang còn đỉnh cao như .

Từ đến nay ai phát hiện cái "vòng tay" cổ tay Thẩm Tri Âm là một con rắn cơ chứ.

Lác đác vài của Cục Quản lý Đặc biệt cũng bắt đầu tỉnh .

Mỗi mang một cảm xúc khác : thì lóc t.h.ả.m thiết, kẻ thì bi thương đau khổ, buồn bã lưu luyến...

Sau khi tỉnh táo , Dung Nghị lầm lì bước về phía nhóm Thẩm Tri Âm.

Trận chiến nảy lửa giữa gà và rắn cũng chẳng mảy may thu hút sự chú ý của .

Người đàn ông luôn mang dáng vẻ cứng cỏi, mạnh mẽ như thép lúc vẻ suy sụp, đôi mắt đỏ hoe.

"Người em, ảo cảnh của là gì ?"

Dẫu cũng cùng trải qua một thời gian sinh tồn nơi hoang dã, Thẩm Mộc Cẩn vỗ vai thiết hỏi thăm.

"Ảo cảnh của là một đoạn ký ức từ năm lên ba tuổi."

Giọng Dung Nghị khàn đặc: "Trước năm ba tuổi, sống cùng bố ruột của , nhưng bắt cóc. Bọn buôn bán cho cha nuôi hiện tại, nhà họ hiếm muộn, thế nên trở thành đứa con trai họ mua về."

Tất nhiên, những điều mãi mới . Hồi nhỏ ngây ngô hiểu, rõ ràng đều là con cái trong nhà, nhưng tình yêu thương của họ mãi mãi chỉ dành cho em trai.

Mãi về , trong một vô tình lén cuộc chuyện của họ, mới sự thật con ruột của họ.

Thẩm Mộc Cẩn trố mắt ngạc nhiên. Dung Nghị một quá khứ như !

"Anh nhớ quê ?"

Anh rụt rè dò hỏi.

Dung Nghị lắc đầu: "Lúc đó còn quá nhỏ, chẳng nhớ gì cả."

Những ký ức xưa cũ mờ nhạt dần theo năm tháng. Đừng là lúc ba tuổi, ngay cả những chuyện năm năm tuổi cũng chẳng còn nhớ rõ.

ngờ ảo cảnh đưa về thời gian khi lên ba.

Anh thấy cha ruột của .

Trong ảo cảnh, sống cùng cha , suýt chút nữa đắm chìm đó thoát .

Thế nhưng khi tỉnh mộng, thứ đều tan biến, khuôn mặt của cha ruột cũng trở nên nhạt nhòa.

Trong lòng Dung Nghị trào dâng một cảm giác mất mát trống trải.

Chưa kịp để Thẩm Mộc Cẩn hỏi thêm gì, những khác khi tỉnh cũng kéo đến.

Dung Nghị liền im bặt, thêm lời nào nữa.

Đông thế , nhóm Thẩm Tri Âm cũng tiện hỏi han gì thêm.

"Đội trưởng Đường tiến ảo cảnh lúc nào ?"

Thẩm Tri Âm đáp: "Nửa tiếng ."

Trong những tỉnh , kể về ảo cảnh của , cũng trầm ngâm im lặng.

Khoảng mười phút , Đường Tứ và lão đạo sĩ râu dê cũng tỉnh .

Đường Tứ mở mắt thở hồng hộc từng ngụm lớn.

Tình trạng của lão đạo sĩ râu dê cũng chẳng khấm khá hơn là bao. Lão bật thành tiếng, miệng lẩm bẩm xin sư phụ đừng đ.á.n.h nữa.

Tuy nhiên, vẫn còn ít nhất một nửa thể tỉnh .

"Bọn họ đều loại ."

Giọng của Thận vang lên bên tai Thẩm Tri Âm.

"Tâm trí vững vàng, còn những kẻ tâm tư bẩn thỉu, nhân phẩm đê hèn."

Thận chỉ hai trong đó: "Hai tên đằng của nước Lam Châu các . Trong ảo cảnh, chúng đ.á.n.h cắp bí mật quốc gia của Lam Châu, gián tiếp châm ngòi chiến tranh khiến bao nhiêu sinh linh lầm than, loại!"

Thẩm Tri Âm thuật nguyên văn lời của Thận cho Đường Tứ .

Sắc mặt Đường Tứ biến đổi đột ngột: "Bọn họ là gián điệp ?!"

Đây quả thực là một thu hoạch ngoài dự đoán.

 

Loading...