Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 229: Kẻ xui xẻo Thẩm Tu Nam
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:17
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỗ của Thẩm Tri Âm Thận dẫn đường, nó rõ nơi nào đồ , nên thu hoạch khá.
những khác thì thê t.h.ả.m hơn một chút.
Về phần Thẩm Mộc Cẩn...
Anh ngã thẳng xuống hố bùn.
Đối với một kẻ yêu cái như thì chuyện quả thực thể nhẫn nhịn !
"Cái chốn quỷ quái gì thế , chẳng là tiên đảo , cớ gì lòi cái hố bùn cơ chứ!"
Có ai hiểu cho nỗi khổ , đang t.ử tế, đột nhiên hụt chân rớt tọt xuống hố bùn, còn ăn nguyên một mồm bùn đất nữa!
"Phì phì phì..."
Ngẩng đầu quanh, chẳng thấy bà cô nhỏ yêu của .
Ngay cả các trai cũng biến mất tăm.
Xung quanh một bóng , chỉ mỗi cái hố bùn .
"Không lẽ rơi ảo cảnh ?"
Thẩm Mộc Cẩn nhăn nhó lầm bầm bò dậy. Nào ngờ lên hai bước, chân giẫm trúng thứ gì đó, thế là ngã phịch xuống .
Thẩm Mộc Cẩn: …………
Anh c.h.ử.i thề thò tay m.ô.n.g mò mẫm, cuối cùng cũng tìm thủ phạm khiến vấp ngã.
Một khúc ngó sen?
Vốn định ném cho bõ tức, nhưng đúng lúc bụng réo lên vì đói.
"Thôi thì đổi cách khác để trả thù mày ."
Thẩm Mộc Cẩn bò khỏi vũng bùn, tìm một chỗ nước để tắm rửa sạch sẽ, đó rửa luôn khúc ngó sen c.ắ.n ăn sống như ăn củ cải.
"Mùi vị cũng ngon phết đấy chứ, bên còn , kêu hai tới đào một ít đem về cho bà cô nhỏ ăn thử mới ."
Đang ăn dở, ngáp một cái lơ mơ lẩm bẩm: "Sao tự dưng buồn ngủ thế nhỉ."
Vừa dứt lời, cả ngã lăn đất.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu chỉ xẹt qua một ý nghĩ duy nhất.
Khúc ngó sen độc!
Lúc , một con cá chép cẩm nang tuyệt bơi lên từ đầm nước, nóng lòng nuốt sạch mẩu ngó sen còn sót trong tay .
Những khác khi lên đảo cơ bản đều tách lẻ, cũng may mắn rơi xuống vị trí gần nên nhanh chóng hội họp.
cũng kẻ xui xẻo đến tận mạng.
Điển hình như "đồ xui xẻo" Thẩm Tu Nam.
Anh rớt trúng ngay địa bàn của một bầy heo rừng.
Heo rừng hòn đảo con nào con nấy đều béo , vô cùng tráng kiện.
Con heo trưởng thành to nhất bầy cũng nặng tới ba trăm năm mươi ký.
Vừa đáp xuống đảo, Thẩm Tu Nam đè trúng một con heo rừng con. Tiếng kêu ré lên của con heo sữa ngay lập tức thu hút sự chú ý của cả bầy.
Thẩm Tu Nam và con heo to nhất bầy bốn mắt chằm chằm.
Hai giây : Đệch!!!
Thẩm Tu Nam bật dậy, co giò bỏ chạy thục mạng.
Nếu lúc mà mặt lão đạo sĩ râu dê ở đây, ông chắc chắn sẽ rút câu "Thẩm Tu Nam may mắn".
Đây rõ ràng là thần xui xẻo nhập !
May mà thủ của Thẩm Tu Nam , tốc độ nhanh. Cả một bầy heo rừng lao tới như những cỗ xe tăng nhỏ, bốn chân đuổi theo thoăn thoắt nhưng rốt cuộc vẫn đuổi kịp .
Thẩm Tu Nam chạy vắt óc suy nghĩ sách lược đối phó. Da của đám heo rừng quá dày, đạn thường căn bản thể b.ắ.n xuyên qua .
"Mẹ kiếp, đám heo rừng ở đây rốt cuộc ăn cái gì mà lớn như thế !"
Răng nanh của chúng dài gần bằng cả cánh tay .
Ở khu vực gần đó, Thẩm Tri Âm đang trèo cây, đ.á.n.h bay một con chim lớn hung hãn hái một quả Chu quả.
"Tiếng gì ?"
Thận đáp: "Bên hình như là địa bàn của bầy heo rừng."
Nói xong, nó chằm chằm quả Chu quả trong tay Thẩm Tri Âm: "Mau cho ăn mấy quả , con chim hôi hám đó cuối cùng cũng ."
Hòn đảo tuy linh thú tu luyện, nhưng lũ động vật ở đây cũng chẳng hề ngu ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-229-ke-xui-xeo-tham-tu-nam.html.]
Chúng hiểu tu luyện nhưng phân biệt là đồ . Xung quanh nhiều linh quả và linh d.ư.ợ.c đều những loài dã thú cường hãn canh giữ.
Những nơi linh quả và linh d.ư.ợ.c đều trong lãnh địa do đám động vật hoang dã khoanh vùng.
Địa bàn của Thận ở hồ nước giữa trung tâm hòn đảo, xung quanh sương mù dày đặc huyễn trận nên dã thú .
thỉnh thoảng nó cũng thèm đổi vị ăn đồ bên ngoài.
Xui xẻo là bộ dạng gà rừng của nó chẳng ngầu chút nào, còn đ.á.n.h . Dù nó biến ảo thành các con vật khác thì đám dã thú địa bàn riêng cũng chẳng dạng ăn chay, dẫu đối mặt với thiên địch chúng cũng sẵn sàng liều mạng.
Do đó, mỗi kiếm ăn, con "gà rừng" chỉ thể dùng ảo cảnh để chân chân đám động vật trong chốc lát, cướp đồ ăn là bỏ chạy lấy .
thì khác, nó mang theo một chủ sức chiến đấu cực mạnh nên đắc ý lắm. Nó chẳng thèm bày vẽ ảo cảnh lòe loẹt nữa, oai phong lẫm liệt dẫn Thẩm Tri Âm xông thẳng tới.
Nó chỉ việc cổ vũ, cuối cùng đợi ăn ké là xong.
"Ta hình như thấy tiếng của cháu trai thứ hai thì ."
Số lượng Chu quả hề ít. Cái túi gian nhỏ xíu của cô bé vốn đựng bao nhiêu thứ, giờ nhét thêm nữa, nên cô đành ngậm một quả trong miệng, tay thì ôm thêm vài quả.
Cuối cùng, ánh mắt của Thẩm Tri Âm rơi xuống chiếc vòng tay gian mà Quân Uyên tặng.
Vốn dĩ cô định lúc nào gặp Quân Uyên sẽ trả chiếc vòng tay cho , nhưng bây giờ...
Bảo cô bỏ nhiều đồ thế là chuyện thể nào, thôi thì cứ mượn tạm để cất đồ .
Thẩm Tri Âm nhét hết Chu quả vòng tay gian, đó gặm quả đang c.ắ.n dở nhảy từ cây xuống, lao về phía tiếng chấn động.
Thận ở phía co giò đuổi theo: "Cô đợi với!!!"
Thẩm Tu Nam đuổi chạy đến thở hồng hộc. Thể lực của vốn xuất sắc, trong quân đội luôn xếp hạng nhất ở mỗi đợt huấn luyện.
cũng chịu nổi cảnh ngần con heo rừng đuổi theo tới mức vắt chân lên cổ mà chạy. Tuy tóm, nhưng chẳng tài nào cắt đuôi lũ heo rừng !
Phải nghĩ cách gì đó thôi.
Thẩm Tu Nam bình tĩnh quan sát tình hình môi trường xung quanh.
Cách còn nghĩ thì chuyện xui xẻo hơn ập tới.
Phía là một vách đá.
Cố sức phanh ngay sát mép vực, giây phút , Thẩm Tu Nam chỉ giơ ngón giữa chỉ lên trời. Sau đó, chĩa s.ú.n.g về phía bầy heo.
"Nhị sư , thương lượng một chút ? Chúng ngày oán, ngày nay chẳng thù, con heo con cũng c.h.ế.t mà, đúng ?"
"Nhị sư " chẳng thèm thương lượng, nó cào cào móng guốc xuống đất lao thẳng về phía .
Khuôn mặt Thẩm Tu Nam trở nên lạnh lùng. Anh hít sâu một , ngậm con d.a.o găm miệng, tay cầm s.ú.n.g nhắm thẳng mắt con heo rừng nổ liên tiếp mấy phát.
Con heo triệt để phẫn nộ, lồng lộn húc thẳng về phía .
Ngay lúc nó sắp húc trúng, Thẩm Tu Nam chộp lấy cặp răng nanh khổng lồ của nó, mượn lực nhảy vọt lên trung, xoay lộn một vòng rơi xuống lưng nó, ngay đó nhanh chóng nhảy bật ngoài.
Anh tránh cú húc chí mạng của con heo rừng trong gang tấc.
Vốn dĩ ở sát mép vực, thể con dã thú to xác, linh hoạt bằng Thẩm Tu Nam. Dù nó phanh gấp thì cũng quá muộn.
Cuối cùng, con heo rừng rú lên t.h.ả.m thiết rơi tọt xuống vách đá.
Toàn Thẩm Tu Nam ướt sũng mồ hôi. Anh thở hổn hển, cảnh giác những con heo khác.
Nhìn thấy kết cục của đồng loại , heo rừng vương thông minh, cho những con khác lao lên nữa.
Thay đó, nó rống lên một tiếng lệnh. Tất cả bầy heo liền tản , tạo thành thế bao vây hòng dồn Thẩm Tu Nam chỗ c.h.ế.t.
Hầu kết Thẩm Tu Nam trượt lên trượt xuống, nở nụ khổ: "Mẹ kiếp, đám thành tinh thật !"
Chẳng lẽ sẽ bỏ mạng tại đây ? Không nhảy xuống vách đá gặp cơ duyên lớn như trong phim truyền hình với tiểu thuyết nữa.
Dù , Thẩm Tu Nam tuyệt đối mang cái mạng nhỏ của để mạo hiểm.
Anh quyết định liều c.h.ế.t một phen.
Cầm chặt con d.a.o găm trong tay, Thẩm Tu Nam dùng thủ nhanh nhẹn lao về phía con heo nhỏ nhất, động tác nhanh chuẩn xác cắm phập d.a.o găm mắt nó.
Con heo rừng rú lên t.h.ả.m thiết. Cùng lúc đó, một con heo lớn bên cạnh há ngoạm cái miệng to tướng c.ắ.n thẳng về phía .
Cú c.ắ.n mà trúng, bắp đùi thể nào cũng đứt lìa!
Thẩm Tu Nam tận dụng sự linh hoạt để né tránh. Rất nhanh, con d.a.o găm của găm một con heo khác, nhưng kịp rút chiếc răng nanh nhọn hoắt của nó húc văng.
Cánh tay rạch một đường dài, vũ khí duy nhất cũng mất tiêu.
Xem thực sự nhảy vực .
Đứng mép vực, liếc xuống . Lần chỉ thể đ.á.n.h cược vận may thôi.
lúc Thẩm Tu Nam chuẩn tinh thần nhảy vực, từ phía bầy heo bỗng vang lên tiếng kêu ré thê thảm.
Kèm theo tiếng nổ vang rền, một con heo rừng trưởng thành ở phía ngã ầm xuống đất, c.h.ế.t nhắm mắt.