Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 23: Tôi bảo cô bé là cao thủ, các anh tin không?
Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:22:56
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy viên t.h.u.ố.c với cô bé thì chẳng tác dụng gì, vứt thì phí phạm.
Bỗng dưng nhớ nhà họ Thẩm vẫn còn một cháu trai đang tại ngũ trong quân đội, Thẩm Tri Âm liền gom hết t.h.u.ố.c viên , nghĩ ngợi một hồi lấy thêm hai lọ đan d.ư.ợ.c bỏ chung .
Coi như đây là món quà gặp mặt dành tặng cho cháu trai thứ hai .
Đóng gói cẩn thận xong, cô bé chạy tìm quản gia: "Ông quản gia ơi, đây là quà gặp mặt tặng cho cháu trai thứ hai, ông gửi giúp nhé."
Nói xong, cô bé liền vọt mất tăm, bận rộn hóng chuyện với lũ chim chóc, ong bướm .
Quản gia: "..."
Phía bên Thẩm Mộ Dã, bước chân đến trường đám bạn chí cốt quây .
"Dã ca, chuyện gì thế , bọn rủ chơi cuối tuần mà lặn mất tăm thế."
" đó, cuối tuần cúp cua thì thôi , cuối tuần cũng lủi biệt tăm, em xa cách quá đấy."
"Game gủng cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, trai , lạ lắm nha."
Thẩm Mộ Dã tới trường liền trở về với bản tính thiếu gia bá đạo kiêu ngạo, gác hẳn hai chân lên bàn, hai tay khoanh n.g.ự.c vẻ.
"Mấy thì cái gì, thiếu gia đây đang bận chuyện lớn."
Đám em cốt cán: "..."
Lúc Dã ca của bọn họ cũng tỏ vẻ đây lắm, nhưng ít còn tỏ vẻ phong cách, nội hàm.
hiện tại, cái câu trẻ trâu, ảo tưởng sức mạnh thế nào .
"À , mấy lá bùa đưa cho mấy tuần ? Trả đây."
Cậu hối hận xanh cả ruột , mấy lá bùa đó là hàng thật giá thật đấy, sản phẩm do chính tay bà cô nhỏ thì đào hàng rởm!
tuần mang theo một xấp, bản cũng bán tín bán nghi, chỉ giữ tấm bùa bình an mà bà cô nhỏ đưa cho đầu tiên, còn ném hết cho đám bạn .
"Mấy cái thứ đó còn đòi gì, vứt xó nào từ đời tám hoánh ."
"Cái gì?!"
Thẩm Mộ Dã hét lớnáng đến mức học sinh cả lớp đều giật .
"Vứt ở ?"
"Thì... trong thùng rác ký túc xá, chắc giờ đang ... ngoài bãi rác thành phố ."
"Dã ca, chẳng cần nữa mới ném cho bọn ?"
Thẩm Mộ Dã: "..."
Giờ giải thích thế nào đây? Rằng lúc đó mắt mù nên nhận đồ xịn.
"Hình như của vẫn còn, hôm đó tiện tay nhét bừa ngăn kéo ký túc xá."
Thẩm Mộ Dã: "Tan học nhớ tìm đưa cho ngay!"
Thẩm Tri Âm ở nhà đương nhiên đứa cháu trai của đang tiếc nuối hùi hụi. Lúc cô bé đang bận rộn tưới nước cho mấy chậu cây cỏ ngoài ban công.
Có Tụ Linh Trận hỗ trợ quả nhiên lợi hại, ban công nhỏ của cô bé giờ sắp biến thành một khu rừng thu nhỏ đến nơi .
Có đủ các loại thực vật kỳ lạ, độc đáo.
Những thứ đều là thành quả cô bé lặn lội tìm kiếm, nhọc nhằn thu thập hồi còn ở núi cùng lão đạo sĩ.
Thế giới tuy linh khí khan hiếm, nhưng sâu thẳm trong núi vẫn còn sót một loài thực vật mang linh khí.
Tuy nhiên, những linh thực giỏi ẩn , thường căn bản thể phát hiện .
Những loại linh thực cấp thấp đặt ở kiếp thì cô bé còn chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng bây giờ... méo mó hơn .
Ngắm mớ linh thực sinh trưởng tươi , Thẩm Tri Âm khoanh chân tu luyện một lát.
Hiệu quả tu luyện bây giờ hơn hẳn so với lúc mới tới nhà họ Thẩm.
lúc , gọi điện tới.
Là Tần Trăn.
"Chú Tần Trăn ơi, chú nhận đan d.ư.ợ.c ? Nhận nhớ uống nhé, gì thì tới tìm cháu nha."
Vừa bắt máy, giọng điệu tiếp thị ngọt ngào non nớt của Thẩm Tri Âm vang lên bên tai Tần Trăn.
Không nhắc đến chuyện thì thôi, nhắc tới là nhớ cái cảnh bước chân phòng ký túc xá sở cảnh sát, thấy một thanh kiếm gỗ vun vút lao thẳng về phía .
Làm sợ c.h.ế.t khiếp, tưởng đụng mặt ma quỷ nữa chứ.
"Nhận , nhưng mà thanh kiếm gỗ của cháu nó tự bay !"
Anh kinh ngạc vô cùng, chỉ là thanh kiếm gỗ đến chỗ thì im bất động, như c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-23-toi-bao-co-be-la-cao-thu-cac-anh-tin-khong.html.]
Thẩm Tri Âm: "Nhớ trả thanh kiếm gỗ cho cháu nha, cháu chỉ dán bùa đưa hàng thôi đó."
Hóa là nhờ bùa chú.
Thanh kiếm gỗ nhỏ trông cũng đáng yêu phết, tiếc là của .
Tiếc nuối một giây xong, lập tức về vấn đề chính.
"À đúng , vụ án của Bạch Khả Khả kết quả . Bọn chú dựa bức chân dung phác họa tóm gọn tên tội phạm, và từ lời khai của cũng tìm địa chỉ nhà của Bạch Khả Khả, nhưng rắc rối ở chỗ ngôi làng đó khả năng là sào huyệt của bọn buôn .
Mẹ cô bé thể là bọn chúng lừa bán tới vùng núi đó. Thế nên Bạch Khả Khả gặp thì đợi bọn chú triệt phá bộ sào huyệt của bọn buôn đó ."
Điều Tần Trăn lo lắng hơn cả là sự an của Bạch Khả Khả lúc .
Bọn buôn là những kẻ tàn nhẫn, đ.á.n.h mất cả nhân tính. Nếu Bạch Khả Khả thực sự bán đến một ngôi làng miền núi hẻo lánh, thì chẳng cần nghĩ cũng cuộc sống của bà chắc chắn sẽ vô cùng khốn khổ.
Đang lúc trò chuyện, Bạch Khả Khả cũng lo lắng sốt ruột bay từ trong tấm mộc bài bằng gỗ hòe .
"Bây giờ , tìm ."
Thẩm Tri Âm thuật yêu cầu của Bạch Khả Khả cho Tần Trăn .
Tần Trăn khó xử: " mà chú mang cô bé theo kiểu gì đây."
Nhỡ may đến lúc đó cô bé kích động mà nổi điên lên thì chẳng phân biệt địch .
Thẩm Tri Âm: "Cháu cũng , cháu sẽ đưa Bạch Khả Khả cùng."
Tần Trăn: "Tổ tông ơi, chú bắt bọn buôn , dẫn theo cháu thì còn thể thống gì nữa."
Thẩm Tri Âm bĩu môi: "Vậy thì chú tự chọn , hoặc là Bạch Khả Khả theo chú, hoặc là theo cháu."
Tần Trăn: "..."
Giữa việc dẫn theo một đứa trẻ đồng nghiệp bằng ánh mắt kỳ thị và việc giữ cái mạng nhỏ, thì đành ngậm ngùi chọn phương án đầu tiên.
Tuy hiện tại cũng chút tiếng tăm và quyền hạn, nhưng thể vô cớ đưa một đứa trẻ đến những nơi nguy hiểm để thực thi nhiệm vụ .
Vì , Tần Trăn đành sử dụng đến lá bài tẩy cuối cùng của .
"Alo ba ơi, con trai cưng của ba đây, con chuyện thưa với ba..."
Kết quả là Tần Trăn c.h.ử.i cho một trận té tát, vuốt mặt kịp. sự năn nỉ ỉ ôi và giải thích cặn kẽ của , ba cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, đồng ý giúp giải quyết rắc rối .
Tuy nhiên với một điều kiện, khi thành nhiệm vụ trở về, ngoan ngoãn lời xem mắt.
Tần Trăn mặt mày đau khổ: "Tiểu tổ tông ơi, vì cháu mà chú hy sinh quá nhiều đấy!"
Vào ngày thực thi nhiệm vụ, đám cảnh sát đồng nghiệp của Tần Trăn thấy đứa bé má phấn môi son, lưng đeo chéo bình sữa và chiếc ba lô nhỏ nhắn, tất thảy đều im lặng cạn lời.
Đứa trẻ tuy rằng xinh xắn đáng yêu, da trắng môi hồng, nét mặt thanh tú, thế nhưng... cho dù đến mấy thì cũng nên xuất hiện ở đây chứ.
"Tần Trăn, giải thích xem nào?"
Tần Trăn dùng giọng điệu chân thành nhất thể: " bảo cô bé là cao thủ, các tin ?"
Mọi : "... Cậu thấy chúng giống đồ ngốc lắm ?"
Tần Trăn vuốt mặt một cái bế thốc Thẩm Tri Âm lên: "Đi thôi, chuyện Cục trưởng phê duyệt , sự an của cô bé do chịu trách nhiệm."
"Hồ đồ, chúng thi hành công vụ, dẫn theo một đứa trẻ con thì còn thể thống gì nữa!"
Tần Trăn: " lên sẵn kế hoạch , tới đó sẽ đóng giả thành một du khách dẫn con gái lên núi du lịch, thấy trẻ con bọn chúng chắc chắn sẽ mất cảnh giác."
Thẩm Tri Âm gật đầu phụ họa: "Cháu sẽ hợp tác mà."
"Không , như quá nguy hiểm. Mục đích của chúng là bắt , thể để một đứa trẻ mạo hiểm , như thế thì cảnh sát chúng còn mặt mũi nào nữa."
"Ơ, đây là cô bé đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi hôm nọ ?"
Một viên cảnh sát nhận Thẩm Tri Âm.
Vụ án tụ tập hút chích ma túy trong quán bar chính là do cô bé gọi điện báo cảnh sát, còn đ.á.n.h cho đám nghiện ngập kêu cha gọi nữa cơ.
"Cái gì?"
Tần Trăn phớt lờ ý kiến, ôm Thẩm Tri Âm bước thẳng lên xe.
"Lên xe , chúng đang gấp gáp, đừng phí thời gian những chuyện vô bổ nữa."
Mấy vị cảnh sát kỳ cựu tức đến mức c.h.ử.i thẳng mặt Tần Trăn.
Trên đường , bọn họ càng tỏ thái độ hằn học, chướng mắt với .
Vốn dĩ họ còn khá coi trọng Tần Trăn, bởi dẫu thằng nhóc tuy đôi lúc hành động kỳ quặc nhưng năng lực xuất sắc.
giờ đây, họ Tần Trăn bằng nửa con mắt, thấy gai mắt vô cùng!