Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 232: Hầu ca, em sai rồi!
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:27
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giờ thì hiểu tại bầy heo rừng đó cắm cọc khoanh vùng ở đây ."
Thẩm Tri Âm xổm xuống, gạt gạt một loại cỏ xanh mọc ngập tràn xung quanh.
Hoa của chúng nở màu tím nhạt, hình dáng tựa như những chiếc chuông nhỏ long lanh tinh xảo. Nếu chỉ một nhánh lẻ tẻ thì chẳng mấy thu hút, nhưng khi kết thành một mảng lớn thì khung cảnh trở nên vô cùng kỳ vĩ.
Bề ngoài của loại cỏ nom chẳng khác gì cỏ dại bình thường, điều lá cây dày, hơn nữa dù cho mọc lớn cỡ nào thì màu sắc trông vẫn mơn mởn, căng mọng.
"Là cỏ Mộc Mộc."
Một loại linh thảo cực kì các loài động vật ăn cỏ ưa chuộng.
Khả năng sinh sản của cỏ Mộc Mộc vô cùng khủng khiếp. Chỉ cần vung một nắm hạt giống xuống vùng đất chứa chút linh khí, nó sẽ nhanh chóng mọc lan thành một đồng cỏ bạt ngàn.
Toàn bộ các bộ phận cây đều thú ăn cỏ yêu thích, ngay cả những động vật bình thường ăn cũng đảm bảo sẽ sinh trưởng mập mạp khỏe mạnh.
Thẩm Tri Âm liền gọi cháu hai phụ nhặt hạt giống cỏ Mộc Mộc.
lúc mang về trồng để thức ăn cho mấy con vật trong trang trại luôn. Chắc hẳn Hoàng Yêu sẽ ưng bụng lắm, bởi cô ả và bầy chồn hương cưng đám gà nọ như trứng mỏng , mà gà thì cũng khoái khẩu cỏ Mộc Mộc lắm.
Gom xong một vốc lớn hạt giống cỏ, Thẩm Tri Âm liếc qua bầy heo con .
"Cứ nhốt tạm ở đây , lát nữa chuẩn rời thì mang tụi nó theo."
Cô bé bèn lập một trận pháp xung quanh, kết hợp cùng sức ép của Thận nên đám thú hoang bên ngoài thể đột nhập , mười mấy chú heo nhí cũng đừng hòng chạy thoát.
Hoàn hảo!
"Chao ôi, nghĩ đến Vấn Kiếm Tông tiểu sư thúc oai phong lẫm liệt ngày nào, nay lưu lạc đến mức lùa heo về ăn thịt thế đây."
Nhớ kiếp những món cô từng ăn... ờm, hình như cũng hiếm khi ăn thịt, cắm đầu lo tu luyện, chủ yếu lót bằng Tích Cốc đan là chính.
Rời khỏi khu vực của bầy heo, cả hai cùng một con gà lên đường tìm kiếm Thẩm Mộc Cẩn.
…………
Quay với Thẩm Mộc Cẩn, lúc tỉnh cơn mê.
Vừa mở mắt , thấy đang chìm trong nước. Hốt hoảng tột độ, vùng vẫy đến sặc sụa uống no mấy ngụm nước.
Vội vàng bơi bờ.
"Đậu xanh, tự dưng rớt xuống nước thế , chỗ quái nào đây?"
Chẳng rõ trôi dạt dọc theo con sông mất bao lâu , mà vẫn phước lớn mạng lớn c.h.ế.t.
Bỗng nhiên, một bóng đỏ lấp lánh sắc vàng bơi lội nước thu hút sự chú ý của .
Đó là một con cá chép Koi cực kỳ xinh .
Hình như nó bơi chung cùng tới đây thì ?
Con cá Koi loanh quanh ở mép nước sát bờ hề rời , cứ lảng vảng mãi thi thoảng ngoi đầu lên.
Thấy , Thẩm Mộc Cẩn liền chìa ngón tay .
Chẳng những con cá bơi lảng mà nó còn c.ắ.n nhẹ ngón tay một cái.
"Mày sợ thật , là ngốc quá là thông minh quá ?"
"Không sợ tao vớt lên nướng chả luôn ."
cũng chỉ cứng ngoài miệng thế thôi. Con cá nhỏ bé thiện lạ lùng, trông đáng yêu phết.
Thẩm Mộc Cẩn dậy rũ rũ quần áo đang ướt sũng nhẹp dính chặt .
Anh ngửa vật bãi cỏ, duỗi thẳng chân tay định bụng phơi nắng một lát.
"Hắt xì..."
"Một hắt xì là nhớ, hai hắt xì là chửi, ba hắt xì là cảm. Chắc mẩm là bà cô nhỏ đang nhớ ."
Con cá bơi lội sông, quẫy đuôi đập nước vang tiếng lõm bõm.
Thật chỉ ì như một con cá ướp muối mặc kệ sự đời chờ bà cô nhỏ tới vớt , dẫu cái chốn cũng nguy hiểm quá mức quy định .
Anh chỉ mới nhai một khúc ngó sen tình cờ vấp mà bất tỉnh nhân sự, chẳng trôi dạt tận bờ sông thế .
mà bụng đang réo ầm lên . Cái kiểu đói mờ cả mắt luôn .
Anh đưa mắt liếc sang con cá Koi sông.
"Thôi bỏ , giờ tao lửa, coi như mày đỏ đấy."
Loạng choạng dậy, Thẩm Mộc Cẩn dự tính sẽ lùng sục loanh quanh xem gì ăn .
Nào ngờ cất bước, liền ngạc nhiên phát hiện con cá Koi cũng bơi theo .
"Hé hé... Thần kì ghê."
Anh xổm xuống bờ sông, đưa tay vuốt cằm cúi đầu ngắm nghía con cá xinh .
"Nhan sắc của bổn thiếu gia quyến rũ tới độ cá bơi theo hầu luôn ?"
Anh thử lùi mấy bước, con cá quả nhiên cũng ngoe nguẩy bơi bám riết theo .
Thẩm Mộc Cẩn chống nạnh lớn đắc ý: "Ha ha ha... Quả nhiên Thẩm Mộc Cẩn sinh tỏa sáng rực rỡ với hào quang nam chính mà lị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-232-hau-ca-em-sai-roi.html.]
Đắc ý thì đắc ý thật, nhưng ngặt nỗi cách nào mang theo con cá .
"Mày ngoan ngoãn ở nước chờ tao nhé, tao kiếm chút đồ lót ."
Anh sắp c.h.ế.t đói tới nơi .
Giá như bà cô nhỏ ở đây thì mấy, bà cô nhỏ tuyệt đối sẽ để cháu cưng của chịu cảnh nhịn đói .
Anh ôm bụng đói men theo bìa rừng sâu trong. Cá Koi nhỏ thể lên bờ nên chỉ đành ở chỗ cũ ngóng trông.
Vào đến khu rừng, Thẩm Mộc Cẩn dáo dác quanh. Ai dè vận may mỉm , mò một cây đào to tổ chảng.
Hương thơm ngọt ngào của trái đào lan tỏa trong khí khiến thèm rỏ cả dãi.
Anh xắn vội tay áo thoăn thoắt trèo lên cây.
Chật vật mãi mới leo lên táng cây, thở hồng hộc mệt lử, đời thủa nhà ai từng chật vật t.h.ả.m hại đến bao giờ.
Lúc vặt đào, miệng Thẩm Mộc Cẩn c.ắ.n sẵn một quả, tay vẫn ngừng bứt.
Bứt một quả cho bà cô nhỏ, một quả cho hai. Anh hai phần thì cả, ba với thằng em thối cũng , thể bên trọng bên khinh .
À đúng , phần của lão bối nữa chứ.
Tay ôm hết nên vén vạt áo lên cái túi đựng tạm.
Đến lúc vặt tới quả thứ năm, bỗng thứ gì đó đập cốp gáy .
Không đau lắm, nhưng cảm giác rõ rành rành.
Thẩm Mộc Cẩn tức tối ngoắt đầu lườm.
"Tên cháu chắt nào dám chọi đá ông nội mày hả!"
Vừa đầu sang , nét mặt hùng hổ của suýt chút nữa thì sụp đổ.
Chẳng từ lúc nào, cái cây phía lưng tới hàng chục con khỉ bao vây túm tụm.
Con nào con nấy to đùng ngã ngửa, trố cặp mắt hau háu đầy sát khí, cứ như thể cả gan xâm phạm lãnh địa thiêng liêng của chúng .
Khoan ... lãnh địa ?
Không... chứ?
Thẩm Mộc Cẩn nuốt ực ngụm nước bọt: "Hầu ca, gì em từ từ thương lượng ?"
"Chi chi!!!"
Bầy khỉ đồng loạt gào rú ầm ĩ. Thẩm Mộc Cẩn kêu la oai oái, luống cuống lăn lông lốc từ cây xuống đất, vô cùng chật vật né tránh những đòn tấn công bão táp của bầy khỉ.
Lũ khỉ nhảy nhót rào rào cành, tay cầm mấy trái cây c.ắ.n dở, cành khô đá tảng ném lấy ném để về phía .
Thẩm Mộc Cẩn ôm chặt năm quả đào bự chảng ngực, miệng vẫn ngậm một quả, vắt chân lên cổ chạy nước rút như vận động viên điền kinh chạy 100m.
Chạy một đoạn, chợt nhận những thứ chọi tới tấp dường như một lớp màng bảo vệ nào đó chặn , đập cũng chẳng thấy đau đớn gì.
Là bùa hộ mệnh của bà cô nhỏ!
Phát hiện điều , lập tức nghênh ngang hống hách, còn đầu giơ ngón giữa chĩa thẳng lũ khỉ.
"Có giỏi thì nhào vô đây c.ắ.n tao !"
Dường như cảm nhận thái độ ngông cuồng thách thức đó, bầy khỉ càng điên tiết hơn.
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Mộc Cẩn hoảng hốt chứng kiến một con khỉ thò tay , chổng m.ô.n.g rặn đùng đùng moi một bãi phân nóng hổi còn bốc khói.
Thẩm Mộc Cẩn lật đật cụp ngay ngón tay , quỳ sụp xuống van xin: "Hầu ca, Hầu ca em sai !!!"
Đồ vật chọi thì đau, nhưng đó là cứt, má nó, bốc mùi kinh tởm lắm luôn !
Con khỉ nắm thẳng bãi phân vung tay ném vút về phía .
Thẩm Mộc Cẩn tức khắc bộc phát tiếng thét chói tai như tiếng lợn chọc tiết, né tránh với tốc độ linh hoạt đến mức từng trong lịch sử đời .
Đám khỉ còn chừng như bắt thóp điểm yếu của , thế là đồng loạt bắt chước học theo.
Giờ phút , Thẩm Mộc Cẩn thực sự vả cái miệng thối và những ngón tay ngu ngốc của mấy cái. Không dưng giở trò khiêu khích vô liêm sỉ quái gì chứ!
"Aaa... các đừng qua đây!!!"
"Ọe... thối c.h.ế.t!"
Giọng gào của Thẩm Mộc Cẩn sắp rách cả cổ họng, bất thình lình kinh động lũ chim chóc vỗ cánh bay tán loạn khắp cánh rừng.
Ở một diễn biến khác, Thẩm Tu Nam đang hì hục giúp đào nhân sâm bỗng khựng tay : "Hình như cháu tiếng thét chói lói của thằng tư."
Thẩm Tri Âm ngẩng khuôn mặt nhỏ lem luốc như chú mèo hoa lên, hai tay lấm lem bùn đất.
"Hả? Làm gì ?"
Hồi nãy hắt xì liên tục mấy cái, cô bé để ý mà dùng tay dính đầy bùn quẹt ngang mũi, báo hại khuôn mặt nhỏ trắng trẻo mịn màng giờ dính trét đầy bùn đất vằn vện.
" chắc chắn cháu ngoan đang nhắc tới đấy."
Thẩm Tri Âm lẩm bẩm khẳng định: "Ta mà cảm lạnh cho !"
Cơ thể cô nhóc cực kì khỏe khoắn dẻo dai, nên ắt hẳn là cháu tư bám đuôi đang nhắc đến cô .