Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 234: Tin tức
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:29
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm tiến đảo, dù gặp chuyện gì, tất cả đều ăn ý hướng về trung tâm hòn đảo.
Trong khi đó, mãi thấy bóng dáng bọn họ trở , những trực bên ngoài hòn đảo bắt đầu bồn chồn lo lắng.
Bọn họ thử đủ cách nhưng xuyên thủng lớp sương mù dày đặc để tiến đảo.
Rất nhiều con tàu sương mù lập tức mất phương hướng, nếu nhờ sợi xích sắt neo con tàu ở bên ngoài, e là họ vĩnh viễn thể tìm đường về.
Thử dùng flycam bay trong thám thính, nhưng nhanh đó flycam một từ trường đặc biệt gây nhiễu, màn hình nhiễu sóng thu bất kỳ hình ảnh nào.
Việc cứu hộ gặp muôn vàn khó khăn, kéo theo vô vàn lời đồn đoán trái chiều bùng nổ mạng.
Vốn dĩ chương trình phát sóng trực tiếp "Cùng mạo hiểm" thu hút sự chú ý khủng khiếp nhờ Thẩm Tri Âm, sự cố liên quan đến băng nhóm tội phạm càng hot rần rần. Cho đến tận bây giờ, độ hot mạng vẫn hề dấu hiệu hạ nhiệt, những bài báo cứ đua mọc lên như nấm mưa dập tắt nổi.
Tuy nhiên, hai ngày trôi qua mà nhóm Thẩm Tri Âm vẫn bặt vô âm tín.
Nhiều bắt đầu suy đoán liệu bọn họ bắt cóc .
Kênh mạng xã hội của tổ chương trình suýt chút nữa fan hâm mộ của mấy họ đ.á.n.h sập.
Đạo diễn Vương Lợi Khang cũng yên. Suốt thời gian qua lão túc trực 24/24 cùng đội cứu hộ, nhưng bặt vô âm tín, lo đến mức tóc rụng sắp hói cả đầu!
"Vẫn chút tin tức nào ?"
"Lớp sương mù rốt cuộc là cái quái gì mà dùng cách nào cũng ?"
"Không , bên trong quỷ dị lắm, là mất phương hướng ngay. Lắm lúc cứ vòng tròn một chỗ mà cũng chẳng nhận . Tàu của chúng buộc dây xích nối với tàu bên ngoài mới dám tiến , thì kẹt cứng trong đó mất."
Tuy nhiên, chiều dài của dây xích cũng hạn. Hơn nữa, tàu của họ thường xuyên rơi trạng thái vòng tròn một chỗ, chẳng thể nào tiến sâu hơn bên trong .
"Yên tâm , của Cục Quản lý Đặc biệt , chắc chắn sẽ ."
Đột nhiên, một giọng reo lên đầy sung sướng vang lên.
"Có tín hiệu ! Kết nối với bên ."
Ngay khoảnh khắc , tất cả xung quanh ùa tới vây kín .
Chỉ thấy màn hình thiết liên lạc siêu tinh vi của họ hiện lên một dòng tin nhắn ngắn gọn.
"Đã tìm thấy , an , việc tạm thời thể về ."
Chỉ vỏn vẹn một câu, nhưng thắp lên tia sáng hy vọng cho tất cả.
"Mau gửi tin nhắn phản hồi!"
dù họ cố gắng gửi tin nhắn với tốc độ nhanh nhất thể, thì tin nhắn cũng thể gửi thành công.
Bởi vì tín hiệu ngắt .
"Hòn đảo quả thực quá tà môn!"
nhận tin nhắn báo bình an của , trong lòng ai nấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Người gửi tin nhắn là những kẹt tàu vì vượt qua cửa ải ảo cảnh ngọc trai đầu tiên.
Bọn họ vắt óc tìm cách bắt tín hiệu liên lạc với bên ngoài, mỏi mắt ngóng về phía hòn đảo bí ẩn mà họ thể đặt chân .
"Không bao giờ Đội trưởng mới ."
Ngày thứ ba khi tiến đảo...
Thẩm Tri Âm và Thẩm Tu Nam cuối cùng cũng tìm thấy Thẩm Mộc Cẩn.
Lúc , Thẩm Mộc Cẩn đang ôm khư khư một cái mai rùa siêu to khổng lồ, cắm cổ chạy thục mạng cùng vài đội viên Cục Quản lý Đặc biệt.
Bám sát gót họ là một con hổ to lớn dị thường.
Tiếng gầm rung chuyển núi rừng của nó khiến Thẩm Mộc Cẩn sợ thót tim, chân đạp như máy khâu nhưng miệng thì vẫn ngừng la hét.
"Hổ ca, bọn chỉ ngang qua thôi mà á á á!!! Đừng đuổi nữa, hứa sẽ mai cho một cô vợ, một cô vợ mập mạp mũm mĩm luôn!"
Thẩm Mộc Cẩn đúng là dị hợm, càng sợ hãi càng nhiều.
"Grào!"
Con hổ khổng lồ vẻ chẳng mặn mà gì với lời đề nghị của .
Thẩm Mộc Cẩn nước mắt giàn giụa.
Những đội viên Cục Quản lý Đặc biệt còn khả năng chiến đấu đành lùi bọc hậu, thỉnh thoảng xông lên choảng với con hổ.
"Mẹ kiếp, động vật ở đây ăn cái gì mà da đồng xương sắt thế , đạn b.ắ.n chúng chẳng xi nhê gì cả."
Hơn nữa, hình đồ sộ thế mà động tác của nó vô cùng linh hoạt.
Thẩm Mộc Cẩn ôm đồ nặng nên chạy nhanh, vô tình vấp một cành cây rễ.
Chiếc mai rùa khổng lồ và đống đồ vật bên trong văng tung tóe, bản cũng ngã nhào một cú đau điếng.
Nghe tiếng thở hổn hển của con hổ mỗi lúc một gần, Thẩm Mộc Cẩn thét lên theo phản xạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-234-tin-tuc.html.]
"Bà cô nhỏ!!!"
Một khúc cây bay vèo tới đập trúng đầu con hổ.
Con vật đ.á.n.h lùi vài bước, choáng váng lắc lắc cái đầu to tướng.
"Grào!"
Nó gầm lên một tiếng giận dữ, hàm răng trắng lóa sắc như d.a.o cạo khiến khỏi lạnh sống lưng.
"Cút!"
Một giọng mang theo uy áp tu vi vang lên. Cơ thể con hổ ép đè thấp xuống vài phân, ánh mắt toát lên vẻ cảnh giác và sợ hãi tột độ về phía .
Thẩm Tri Âm tay ôm một con gà thủng thẳng bước tới.
"Còn mau biến, ngại đổi món thịt hổ ."
"Grào!"
Mặc dù trong lòng chút run sợ, nhưng uy nghiêm của chúa tể rừng xanh khiêu khích, nó vẫn gầm lên một tiếng về phía Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm nheo mắt, ném thẳng Thận cho Thẩm Tu Nam nhảy phắt qua.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, cô xuất hiện ngay phía con hổ, vung bàn tay nhỏ bé tát một cú trời giáng cái mặt to tướng của nó.
Thân hình đồ sộ của con hổ tát văng xa, lăn mấy vòng lộn nhào mặt đất.
Thẩm Tri Âm đáp xuống đất, đôi mắt sáng long lanh lóe lên những tia nguy hiểm.
"Vẫn ?"
Cú tát điếng thức tỉnh con hổ, nó nhận tuyệt đối là đối thủ của .
Thế là nó lồm cồm bò dậy, cúp đuôi chuồn lẹ.
Mối đe dọa gỡ bỏ, tất cả đều trút gánh nặng.
Thẩm Mộc Cẩn ôm chầm lấy bà cô nhỏ lóc t.h.ả.m thương.
"Bà cô nhỏ, giờ mới tìm thấy cháu, cháu nhớ đến phát điên luôn á, mấy ngày nay cháu sống khổ sở lắm luôn!"
"Vừa mới lên đảo cháu ngã ếch vồ ngay xuống vũng bùn, ăn nhầm khúc ngó sen trúng độc ngất lịm , ngâm trong nước cả buổi trời. Vất vả lắm mới tìm chút đồ ăn thì bầy khỉ rượt đuổi.
Người lũ khỉ đó quá đáng đến mức nào ? Chúng lấy quả thối, đá sỏi ném , còn táng cả... phân tươi lên cháu. Cháu suýt ngất xỉu vì thúi quắc, thể ngọc ngà của cháu dơ bẩn hết hu hu hu..."
Thẩm Tri Âm: "..."
Nghe cũng vẻ bi đát thật.
"Á đúng , cá của cháu!"
Thẩm Mộc Cẩn sực nhớ điều gì đó, vội buông bà cô nhỏ . Vẻ mặt đầy xót xa, nhặt con cá chép cẩm thạch đang quẫy đạp mặt đất bỏ mai rùa.
"Nước nước nước... Mau lên, quanh đây chỗ nào nước."
"Xong , cá của cháu sắp ngỏm !"
Anh ôm chặt cái mai rùa to đùng, ngước đôi mắt ầng ậng nước Thẩm Tri Âm: "Bà cô nhỏ, chỗ nào gần đây nước ?"
Thẩm Tri Âm lắc đầu: "Không ."
Thẩm Mộc Cẩn cảm thấy bầu trời mắt như sụp đổ.
"Dùng tạm cái ."
Cô bé tiếp tục lấy bình sữa của .
"Cảm ơn bà cô nhỏ..."
Thẩm Tri Âm thả một viên Phục Nguyên Đan trong bình sữa. Cái bình sữa bé tí tẹo mà sức chứa thật kinh khủng, mà chứa đủ nước để đổ đầy cái mai rùa khổng lồ .
Hơn nữa, nhờ tác dụng thần kỳ của Phục Nguyên Đan, con cá chép cẩm thạch nhanh chóng tung tăng bơi lội trở .
Thậm chí nó còn thò đầu tương tác với Thẩm Mộc Cẩn.
Thẩm Tu Nam khoanh tay bước tới: "Mày còn tâm trí nuôi cá nữa cơ đấy."
"Anh thì cái gì, đây cá bình thường , đây là cá chép may mắn đấy!"
Thẩm Mộc Cẩn ôm mai rùa khoe khoang với trai: "Suốt chặng đường em chịu đói, kiếm bao nhiêu là đồ đều là nhờ nó cả đấy."
Thật , ban đầu Thẩm Mộc Cẩn cũng chỉ coi con cá chép cẩm thạch như bao con cá khác mà thôi.
Kể từ lúc bầy khỉ ném phân tởm đến mức nhảy xuống nước bơi để tẩu thoát, Thẩm Mộc Cẩn hận thể ngâm nước suốt đời.
Lúc đó, chính con cá chép cẩm thạch luôn bơi lội quấn quýt bên cạnh .
Mất một thời gian khá lâu, mới xốc tinh thần.
Có lẽ vì con cá chép cẩm thạch luôn bầu bạn bên cạnh, nên cũng dần sinh cảm giác gắn bó với nó.