Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 235: Em không phải là con ruột của ông trời đấy chứ!

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:30
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau , vô tình nhặt một cái mai rùa khổng lồ, thế là quyết định xách luôn con cá chép cẩm thạch theo .

Càng càng thấy kinh ngạc, con cá đúng là bùa hộ mệnh thứ thiệt.

Thỉnh thoảng lạc đường hướng nào, cứ hỏi nó, con cá quẫy đuôi chỉ đường cho .

Anh còn đào món đồ quý giá, tất cả đều là do cá chép dẫn đường.

Thẩm Mộc Cẩn tháo bọc quần áo buộc quanh eo , trải thứ đất.

"Em đồ đựng, chỉ mang theo ngần thôi."

Chàng thanh niên nở nụ rạng rỡ, khoe hàm răng trắng bóc, trông tựa như một mỹ nam tỏa nắng và tràn đầy sức sống.

"Bà cô nhỏ, xem mấy món dùng món nào ? Còn mấy quả đào to em hái đây nữa, nhưng chỉ xách về ba quả thôi."

Anh lấy một quả đưa cho Thẩm Tri Âm, quả thứ hai đưa cho trai.

Thẩm Tri Âm cầm quả đào tay, nét mặt chút khác lạ.

"Cháu hái quả đào ?"

Thẩm Mộc Cẩn nhớ : "Lúc em tỉnh dậy nước, bụng đói meo nên mò tìm đồ ăn, đúng lúc bắt gặp mấy quả đào . Ai dè hái xong thì khỉ ném phân!"

Cứ nghĩ đến lũ khỉ khốn kiếp đó là Thẩm Mộc Cẩn tức lộn ruột.

Không bao giờ quên , mối nhục cả đời bao giờ quên!

Cây đào to như thế, chỉ hái mấy quả thôi mà gì căng!

Cũng may lúc đó nhanh trí che đầu, nhưng vẫn dính chút đỉnh, mùi hôi thối bốc lên suýt khiến tự vẫn ngay tại trận!

Thẩm Tu Nam thắc mắc: "Quả đào gì lạ ?"

"Gỗ đào ngàn năm còn là cây đào bình thường nữa , đây là linh quả."

Quả đào tay cô tuy chỉ to bằng nắm tay lớn, nhưng hình dáng tròn trịa, căng mọng vô cùng mắt, tỏa mùi hương ngào ngạt quyến rũ.

"Một quả thể gia tăng tuổi thọ thêm một năm."

"Trời ơi..."

Tất cả đều nín thở kinh hãi.

Lúc , ánh mắt ba quả đào đổi.

Đây chính là thần d.ư.ợ.c cải t.ử sinh, kéo dài tuổi thọ trong truyền thuyết!

Thẩm Mộc Cẩn cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.

Vận may của đến mức ?

nhớ việc lũ khỉ ném phân, thấy vận may của dường như cũng chẳng khá khẩm cho lắm.

"Cháu ăn hai quả , là cháu tăng thêm hai năm tuổi thọ ?"

Thẩm Tri Âm khẽ lườm một cái: "Mơ giữa ban ngày , chỉ quả đầu tiên mới tác dụng gia tăng tuổi thọ thôi."

Bất kỳ bảo vật nào đời đều tuân theo những quy luật nhất định.

Linh quả gia tăng tuổi thọ vốn là thứ ngược lẽ thường, nên nó cũng hạn chế bởi quy luật của tự nhiên.

Chỉ linh quả đầu tiên ăn mới phát huy tác dụng, những quả ăn đều chỉ như trái cây bình thường.

" nếu đem luyện thành đan d.ư.ợ.c thì thể gia tăng thêm ba năm tuổi thọ, và đương nhiên cũng chỉ viên đan d.ư.ợ.c đầu tiên mới hiệu lực."

Thẩm Mộc Cẩn cô bé với đôi mắt mong chờ: "Cháu ăn đào , uống thêm đan d.ư.ợ.c còn tác dụng ?"

Ai mà chê sống lâu chứ.

Thẩm Tri Âm gật đầu: "Có, tác dụng của cả hai thể cộng dồn."

Nghe , Thẩm Mộc Cẩn tươi rói hẳn lên. Anh đảo mắt, lóe lên một sáng kiến: "Bà cô nhỏ, cháu cây đào đó ở , cháu dẫn hái!"

Sẵn tiện trả luôn mối nhục năm xưa.

Mấy đội viên Cục Quản lý Đặc biệt đến linh quả gia tăng tuổi thọ thì sớm rạo rực yên.

"Bọn cùng ?"

Họ Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn với ánh mắt đầy hy vọng.

Thẩm Tri Âm hất nhẹ cằm về phía cháu tư: "Hỏi nó , đừng hỏi ."

Đồ là nó tìm mà.

"Được chứ, cây đào đó to lắm, cây ít nhất cũng cả trăm quả."

thì chỉ quả đầu tiên mới tác dụng, đào hái dư sức cho mấy nhà họ Thẩm dùng dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-235-em-khong-phai-la-con-ruot-cua-ong-troi-day-chu.html.]

Ngoài đào tiên, những linh d.ư.ợ.c khác mà Thẩm Mộc Cẩn mang về cũng hàng tầm thường.

Thẩm Tri Âm liếc mắt nhận một củ nhân sâm.

Niên đại của nó còn lớn hơn củ nhân sâm mà cô và Thẩm Tu Nam tìm .

Thẩm Mộc Cẩn cầm củ nhân sâm lên: "Lúc đầu cháu còn tưởng củ là đồ hiếm nhất cơ, ai ngờ mấy quả đào là linh quả!"

Lại còn là thần d.ư.ợ.c trường sinh bất lão nữa chứ.

"Bà cô nhỏ, mau xem thử củ nhân sâm là nhân sâm ngàn năm trong truyền thuyết , nó mọc hình luôn nè."

Thẩm Tri Âm quan sát: "Năm trăm năm."

"Cây Thủy Linh Chi mới là hàng ngàn năm tuổi , cháu nhặt nó ở ?"

"Cháu bé cá chép dẫn tới một đầm nước, chỗ đó lạnh buốt luôn. Trong đầm còn mấy đóa sen, cháu hái hai đài sen. Tính lúc đầu hái ba đài lận, nhưng cháu đói quá nên xơi một cái. Công nhận vị nó lạ lạ ngon ngon, nhưng chẳng hiểu ăn xong vã mồ hôi như tắm, ngợm bẩn thỉu kinh khủng cháu lao xuống nước tắm ."

Đài sen hạt sen bên trong, Thẩm Tri Âm cầm lên săm soi.

Cũng giống như Thủy Linh Chi, đây là một kỳ trân dị bảo hệ Thủy.

"Hai loại đều là bảo bối cần thiết cho việc tu luyện của những sở hữu linh căn hệ Thủy."

"Còn viên là quặng quý hiếm dùng để luyện khí."

Cô bé chỉ một viên đá quý màu vàng đỏ lấp lánh.

Có thể , thứ Thẩm Mộc Cẩn mang về đều là kỳ trân dị bảo hiếm đời.

Nghe những lời giải thích của Thẩm Tri Âm, ánh mắt Thẩm Tu Nam và các đội viên Cục Quản lý Đặc biệt Thẩm Mộc Cẩn đầy vẻ ngưỡng mộ.

Vận may còn là của phàm hả trời!

Thẩm Mộc Cẩn ôm cá chép nhỏ khờ khạo, cái nhan sắc bù nên dù ngốc nghếch trông vẫn bảnh bao chán.

"Cháu cũng nữa, đều là bé cá chép dẫn đường hết đấy."

Quan sát thấy thủy nguyên tố đang hoạt động mạnh mẽ khác thường, Thẩm Tri Âm bảo xòe tay .

Trong lòng cô vốn dĩ dự cảm, giờ thì chuyện rõ mười mươi.

"Đơn Thủy linh căn. Ngoài hạt sen , cháu còn ăn thứ gì khác nữa ?"

Thẩm Mộc Cẩn ráng nhớ tất cả những món bỏ bụng, đa đều là trái cây linh tinh.

" , còn một khúc ngó sen nữa. Cái khúc ngó sen đó độc dã man, ăn xong là cháu xỉu ngang luôn!"

Thẩm Tri Âm: "..."

Ngay khoảnh khắc , đến cả cô bé cũng ghen tị với vận may trời rơi xuống của thằng cháu chắt .

"Đó ngó sen độc , đó là Linh Tịch Ngẫu giúp đả thông kinh mạch. Ăn nó , kinh mạch trong cơ thể cháu khai mở, rộng hơn bình thường, hấp thụ linh khí cũng dễ dàng hơn. Lại ăn thêm T.ử Thanh Liên T.ử thuộc tính tương sinh tương khắc với linh căn của cháu để thanh lọc kinh mạch. Cháu là cháu dẫn khí nhập thể ?"

Vận may quả thực là nghịch thiên! Không hề tu luyện ngày nào, chỉ tình cờ ăn hai loại thần d.ư.ợ.c phù hợp tuyệt đối, dẫn khí nhập thể ngon ơ!

Thẩm Mộc Cẩn chớp mắt ngơ ngác, trông rõ là ngốc nghếch trong sáng: "Hả? Cháu dẫn khí nhập thể ?"

Nhìn vẻ mặt " dẫn khí nhập thể thế " của , đám Cục Quản lý Đặc biệt cạn lời, nên phản ứng thế nào cho .

Ngưỡng mộ ghen tị ? Không... họ tê liệt cảm xúc luôn .

Khoảng cách giữa với xa vời vợi đến thế!

"Bọn ... bọn đặt chân lên đảo thú dữ săn lùng sát gót."

Một đội viên trẻ tuổi của Cục Quản lý Đặc biệt suy sụp kể lể.

" tới nơi hai con đại bàng to bằng lớn đuổi chạy tóe khói, lẩn trốn chui lủi khắp nơi. Khổ nỗi vũ khí trong tay thì giờ chắc xanh cỏ ."

" cũng nè, xui xẻo chọc trúng ổ rắn, cả trăm con rắn độc đuổi chạy trối c.h.ế.t. sợ rắn nhất đời, cũng may là mua đan giải độc trong Cục, thì..."

Kể đến đây, nấc lên nghẹn ngào.

" thì lỡ lọt lãnh địa của bầy sói, cũng rượt chạy đứt ."

" thì thú dữ đuổi, nhưng một lùm gai. Mọi tưởng tượng nổi đám gai đó đ.â.m đau buốt tận xương tủy . Lúc chật vật thoát thì quần áo rách bươm xơ mướp, chẳng khác nào cái giẻ rách."

Khóe miệng Thẩm Tu Nam giật giật: " bầy heo rừng lùa tới mép vực, may nhờ bà cô nhỏ cứu mạng."

Nghe kể khổ xong, ai nấy đều đồng loạt hướng ánh về phía Thẩm Mộc Cẩn.

Thẩm Mộc Cẩn ôm bé cá chép, thu nhỏ xíu cố giảm bớt sự tồn tại.

"Em... em chỉ té sấp mặt xuống vũng bùn thôi, ... nhặt cái củ ngó sen đó."

Vốn dĩ lúc đầu còn cảm thấy ấm ức vì cú ngã lấm lem bùn đất, quả nhiên sự so sánh thì tổn thương.

Người ruột như Thẩm Tu Nam cũng uất ức thốt lên: "Mày... mày là con ruột của ông trời đấy chứ!"

 

Loading...