Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 237: Bí cảnh trên đảo biển

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:32
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầy khỉ vô cùng cảnh giác, thậm chí còn cả những con chuyên nhiệm vụ canh gác.

Vừa phát hiện nhóm tiến gần, chúng lập tức phát những tiếng kêu chói tai.

Những con khỉ khác thấy cũng nhao nhao kêu ré lên để đáp lời.

Một bên liều mạng giữ đào, một bên quyết tâm cướp đào, đại chiến chỉ chực chờ bùng nổ.

Thẩm Tri Âm kéo kéo cánh của Thận, dặn dò: "Tạo chút ảo ảnh , hẳn một bầy khỉ khác đến cướp địa bàn ."

Trong thế giới động vật, chuyện tranh giành lãnh thổ vốn là điều quá đỗi bình thường.

Thận vỗ ngực: "Chuyện nhỏ, cứ giao cho !"

Tạo ảo cảnh chính là sở trường đỉnh nhất của nó.

Thế là, khi nhóm còn kịp tới gần, bầy khỉ tự lao đ.á.n.h sức đầu mẻ trán.

Hơn nữa còn đ.á.n.h cực kỳ kịch liệt, nhảy nhót lung tung, kêu la chít chít loạn cả lên.

Thẩm Mộc Cẩn xem với vẻ kích động nhất, mồm ngừng hô: "Đánh ! Đánh mạnh !"

Tốt nhất là chúng mày tự ném phân mặt !

"Bà cô nhỏ , giá mà đến sớm một chút thì mấy."

Thẩm Tri Âm đưa cho một cây gậy: "Thừa nước đục thả câu , gõ cho chúng nó vài phát."

Chỉ cần Thẩm Tri Âm dám xúi, thì Thẩm Mộc Cẩn cũng dám . Anh đặt cái mai rùa đang đựng cá chép Cẩm Lý xuống, ôm gậy lạch bạch chạy gõ đầu khỉ.

Tất nhiên là vẫn còn chút rén. Dù đó ném phân , nhưng cũng dám g.i.ế.c khỉ, cùng lắm chỉ gõ lén hai cái vác giò bỏ chạy.

Kích thích thật đấy!

Đợi đến khi bầy khỉ tự đ.á.n.h trời long đất lở bừng tỉnh khỏi ảo cảnh, thì lượng còn sức chiến đấu chẳng lưa thưa mấy con.

Cuối cùng, mấy con trụ đó cũng trói gô .

Mặc kệ bầy khỉ c.h.ử.i rủa ầm ĩ bằng đủ thứ "ngôn ngữ loài khỉ" tục tĩu, nhóm cứ ung dung trèo lên cây hái đào.

"Bà cô nhỏ, hái hết luôn ạ?"

"Hái hết . Bọn khỉ đều ăn đào , ăn thêm cũng chẳng tác dụng gì, cùng lắm chỉ thấy ngon hơn trái cây bình thường chút thôi."

Vài con khỉ nhỏ trong bầy quả thực từng ăn loại đào .

Thẩm Mộc Cẩn - cái tên rảnh rỗi ngứa đòn ôm một quả đào chạy đến mặt con Hầu vương đang trói, thản nhiên gặm ngay mặt nó.

"Thấy ? Tao ăn đào của chúng mày đấy, để xem chúng mày lấy phân mà ném tao!"

Cái thù ném phân , ghi hận cả đời cũng quên !

Hầu vương: [Mặt c.h.ử.i thề.jpg]

Chỉ cần biểu cảm của nó thôi cũng nó đang c.h.ử.i bậy tục đến mức nào.

Thẩm Tu Nam vỗ nhẹ lên đầu em trai một cái: "Biết điểm dừng , quả đào để cho em ăn lãng phí thế ."

Thẩm Mộc Cẩn rũ mắt quả đào: "Chỉ lo trả thù, em quên béng mất."

Cầm quả đào c.ắ.n dở, ba chân bốn cẳng chạy tới chỗ bà cô nhỏ: "Bà cô nhỏ ơi, quả đào cháu c.ắ.n một miếng còn dùng ạ?"

"Cắn thì cháu tự ăn , cũng chẳng thiếu một quả của cháu ."

thì nhà họ Thẩm mỗi đều phần, còn những khác, Thẩm Tri Âm chẳng thèm quan tâm.

"Vâng ạ!"

Các đội viên của Cục Quản lý Đặc biệt bên cạnh: Hoàn dám ho he tiếng nào.

Số đào hái cây xuống cộng thêm quả mà Thẩm Mộc Cẩn đang ăn, tổng cộng là một trăm linh tám quả.

Chia cho Cục Quản lý Đặc biệt hơn ba mươi quả, còn đương nhiên thuộc về nhà họ Thẩm.

Bọn họ cũng chẳng dám bất mãn nửa lời.

Riêng đám khỉ chẳng cần họ động tay giải quyết . Hơn nữa, nếu nhờ Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm nương tay, họ thậm chí còn chẳng cơ hội chạm mấy quả đào .

"Thẩm tiền bối."

Một đàn ông trung niên khéo ứng xử, mặt đổi sắc gọi một đứa bé gái bốn tuổi là "Thẩm tiền bối", môi giữ nụ hòa ái.

"Cảm ơn Thẩm tiền bối. Chút đào , khi trở về chúng sẽ thương lượng để thu mua theo một mức giá nhất định, tuyệt đối chiếm tiện nghi của ."

"Nghe Thẩm tiền bối luyện đan, xin hỏi đào còn ngài định dùng để luyện đan ạ?"

Thấy thái độ ông , Thẩm Tri Âm cũng úp mở.

" ."

Mắt đám bên Cục Quản lý Đặc biệt lập tức sáng rực lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-237-bi-canh-tren-dao-bien.html.]

"Vậy đan d.ư.ợ.c thừa ... Thẩm tiền bối thể bán cho Cục Quản lý Đặc biệt chúng ?"

Kiểu gì luyện đan xong cũng sẽ dư vài viên, hợp tác với ai mà chẳng giống .

Thẩm Tri Âm gật đầu: "Về nhà luyện đan xong sẽ thông báo cho các vị."

loại đan d.ư.ợ.c mỗi chỉ cần ăn một viên là đủ, ban đầu cô cũng định đem bán.

"Đa tạ Thẩm tiền bối!"

Mấy đội viên Cục Quản lý cô với ánh mắt đầy vẻ ơn.

Hái đào xong, Thẩm Tri Âm rời ngay mà cắt lấy vài cành cây.

Kiếm gỗ đào của cô vật liệu mới đây~

Gỗ đào vốn trừ tà, vật phẩm từ gỗ đào trăm năm hiệu quả cực , huống hồ đây là gỗ đào ba ngàn năm tuổi.

Thẩm Tri Âm chỉ chọn cắt những cành ảnh hưởng đến tổng thể sinh trưởng của cây.

Cuối cùng, cô còn cẩn thận thiết lập một Mê trận xung quanh gốc đào.

Động vật thể tự do , nhưng con thì .

Dẫu động vật cũng chỉ đến ăn quả, chứ lỡ để tu hành phát hiện , vớ kẻ tham lam thì khi bứng luôn cả rễ cây cũng nên.

Cây mọc ba ngàn năm chẳng dễ dàng gì.

"Đi thôi."

Sau khi họ rời , bầy khỉ tuy vẫn phẫn nộ nhưng vì đ.á.n.h nên cũng chẳng dám đuổi theo.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu về phía trung tâm hòn đảo.

Năm ngày trôi qua, đường , họ lục tục gặp những thành viên khác của Cục Quản lý Đặc biệt cùng với Dung Nghị.

Trông Dung Nghị vẻ chật vật, nhưng tinh thần khá .

Đôi mắt sáng ngời, thấy Thẩm Tri Âm cực kỳ kích động.

Khi bước đảo, Dung Nghị cũng từng trải qua cảnh thú dữ truy sát đến thương.

Tuy nhiên, nhờ thủ , cộng thêm ngọc bài hộ mua của Thẩm Tri Âm và một đan d.ư.ợ.c thông dụng cô cho khi lên đảo, vẫn kiên trì tới tận đây.

Vận khí của cũng tồi, tìm kha khá thiên tài địa bảo.

Dù chẳng nhận là món gì, nhưng cứ cái nào lấy gom hết khách sáo.

Cuối cùng, cả đoàn cũng đến trung tâm hòn đảo.

So với lúc mới , lượng đến đây giảm một nửa.

Và một nửa hao hụt đó của Cục Quản lý Đặc biệt.

Bởi lẽ, trong những lên đảo, chỉ năm thuộc Cục Quản lý. Trong đó Thẩm Mộc Cẩn thì may mắn đến mức khó tin, Thẩm Tu Nam Thẩm Tri Âm cứu, còn Dung Nghị thì mua ngọc bài hộ từ .

Hiểu rõ sự tình, Đường Tứ và lão đạo sĩ râu dê nhóm Dung Nghị với ánh mắt thèm thuồng ghen tị.

Trừ cái vận may kỳ lạ của Thẩm Mộc Cẩn , thì hai rõ ràng là Thẩm Tri Âm "gánh tạ" kéo mà!

Đường Tứ khỏi lo lắng cho sự an nguy của những vắng mặt, bởi đó đều là những đội viên ưu tú mà Cục Quản lý vất vả lắm mới đào tạo .

Thận lên tiếng an ủi: "Yên tâm , những đó chỉ đào thải và tống khỏi đảo thôi."

Thẩm Tri Âm thuật lời của nó, lúc Đường Tứ mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn hồ nước rộng lớn tựa như Thiên Trì, mây mù sương giăng lượn lờ khiến ai rõ tình hình bên trong, nhưng tất cả đều cảnh tượng mắt cho chấn động.

"Chúc mừng các ngươi vượt qua thử thách của bí cảnh."

Một giọng già nua, mờ ảo đột nhiên vang lên bên tai .

Tất cả lập tức nâng cao cảnh giác.

Chỉ Thận là kích động nhất. Chính là giọng ! Hồi nó còn bé xíu chủ nhân của giọng bắt tới đây!

"Bí cảnh? Nơi là một bí cảnh !"

Từ lúc Thận kể nó chỉ quyền cư trú đảo, Thẩm Tri Âm phần nào đoán , nên giờ cô mấy ngạc nhiên.

Chỉ điều cô ngờ tới là ở đây vẫn còn sót tàn hồn của một vị đại năng.

Qua lời kể của tàn hồn, mới bí cảnh chính là nơi ở lúc sinh thời của ông , và vị đại năng vốn là một tu sĩ từ thời Thượng cổ.

Sau khi ông ngã xuống, hòn đảo hóa thành bí cảnh, trấn giữ bởi trận pháp của ông và con Thận. Bất cứ ai đều vượt qua thử thách.

Chỉ là vị đại năng ngờ, trôi qua mấy vạn năm ròng rã mà vẫn chẳng ai đặt chân đến nơi .

Nơi đây cách biệt với thế giới bên ngoài. Tàn hồn hề thế giới bên ngoài trải qua những đổi long trời lở đất, linh khí mỏng manh đến mức tu sĩ giờ đây chỉ còn là nhân vật trong trí tưởng tượng của thường.

 

Loading...