Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 24: Tiểu tổ tông, cho họ thấy bản lĩnh của cháu đi

Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:22:57
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiếm khi thấy Tần Trăn khúm núm chịu đựng như trong suốt chặng đường.

điều bất ngờ là, Thẩm Tri Âm nhanh chóng hòa đồng với xe.

"Chú ơi, hễ trời trở lạnh là tay chú đau nhức ?"

Viên cảnh sát cạnh ngạc nhiên cô bé: "Sao cháu ?"

Nói xong, sang lườm Tần Trăn: "Là cho con bé đúng ?"

Tần Trăn nhún vai xòe hai tay, tỏ vẻ vô tội, nào !

Giọng Thẩm Tri Âm mềm mại cất lên: "Là cháu đấy, tay chú từng thương, nhưng chữa trị dứt điểm."

Viên cảnh sát lúc đinh ninh là Tần Trăn mách lẻo, chứ con bé .

"Còn chú đằng nữa, dạo chú đau đầu."

Viên cảnh sát gọi tên ngớ kinh ngạc, chuyện từng với ai, một đứa trẻ thể thấu chứ!

"Thật thế ?"

Thấy biểu cảm sửng sốt của , các đồng đội bắt đầu tò mò xen lẫn ngạc nhiên.

Hạ Trọng gật đầu thừa nhận: "Dạo gần đây thường xuyên đau đầu, cũng chẳng hiểu vì nữa, đêm nào cũng mất ngủ trằn trọc."

"Thảo nào dạo thấy với cặp mắt thâm quầng."

"Bé con, cháu ?"

Mọi xe đồng loạt hướng ánh tò mò về phía cô bé.

Thẩm Tri Âm đu đưa đôi chân nhỏ lủng lẳng, chất giọng non nớt trong trẻo thật êm tai.

"Bởi vì cháu từng học y thuật đó."

Mấy xong liền bật thích thú: "Cháu bắt đầu học y từ lúc mấy tuổi mà giờ giỏi giang thế ?"

Dù cho bắt đầu học từ lúc còn trong bụng , cũng thể nào chỉ cần thoáng qua phán đúng bệnh của khác chứ.

Thẩm Tri Âm: Nói sợ dọa mấy mất mật, đây bắt đầu học y từ khi còn đầu t.h.a.i cơ.

"Thế cháu thử xem chú bệnh gì nào."

Một viên cảnh sát trẻ tuổi khác xe, tên Tống Dương, hớn hở tiến gần đùa giỡn hỏi.

Thẩm Tri Âm vô cùng nghiêm túc, bảo đưa tay .

Thần y Thẩm Tri Âm chính thức bắt mạch đây.

Cô bé cẩn thận đặt ngón tay nhỏ xíu lên huyệt mạch cổ tay Tống Dương, điệu bộ vô cùng dáng chuyên nghiệp.

Mọi tươi vui vẻ theo dõi cô bé.

Thẩm Tri Âm khẽ lắc đầu, bộ dạng trịnh trọng: "Cơ thể chú khỏe mạnh, mắc bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là thói quen thức khuya thôi."

Tống Dương và những khác đều mấy bận tâm, thanh niên thời nay mấy ai thức khuya chứ?

Nhờ màn giao lưu nhỏ , Thẩm Tri Âm nhanh chóng ghi điểm trong mắt các chú cảnh sát.

Mọi đều tỏ quý mến bé gái nhỏ ngoan ngoãn, ồn ào thông minh lanh lợi .

Tần Trăn: "..."

Thế hóa chỉ là kẻ hứng chịu thiệt thòi thôi ?

Chẳng mấy chốc, cả đoàn đến chân núi – nơi bắt đầu cuộc hành trình.

Núi Thanh Dương, ngôi làng mà Bạch Khả Khả sinh sống mang tên làng Tiểu Dương, tít sâu trong lòng núi Thanh Dương.

Người thường "Rừng thiêng nước độc sinh kẻ gian ác", câu tuy đúng với tất cả các ngôi làng hẻo lánh, nhưng phản ánh khá chân thực về những vùng quê ẩn sâu trong rừng núi, tư tưởng văn hóa bảo thủ, lạc hậu và thiếu giáo dục.

Làng Tiểu Dương chính là một ví dụ điển hình. Hết thế hệ đến thế hệ khác đều mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ. Nơi đây cách biệt quá xa với thế giới bên ngoài, văn hóa giáo d.ụ.c theo kịp, dẫn đến sự thiếu hiểu về luật pháp, từ đó hình thành sự coi thường pháp luật.

Sự kết hợp giữa tư tưởng trọng nam khinh nữ, thiếu hiểu về luật pháp và vị trí địa lý hẻo lánh, biến nơi đây thành hang ổ tiềm ẩn của tội phạm buôn bán phụ nữ và trẻ em.

"Thật sự để con bé cùng ? Quá nguy hiểm ."

Tần Trăn chịu hết nổi , bế phắt Thẩm Tri Âm lên: "Nếu trong các ai đ.á.n.h thắng con bé, sẽ dẫn nó theo nữa!"

Anh quyết định "đóng cửa thả Thẩm Tri Âm", cho những thấy họ sai lầm đến mức nào.

thì cũng từng là nạn nhân cô bé "vả mặt" mà!

Các đồng nghiệp của Tần Trăn bằng ánh mắt như một thằng ngốc.

Cậu nghiêm túc đấy chứ?

Tần Trăn: "Tiểu tổ tông, cho họ thấy bản lĩnh của cháu !"

Thẩm Tri Âm vờ như thấy, chẳng buồn động đậy. Mình vẫn còn là một cô bé con mà, đ.á.n.h đ.ấ.m c.h.é.m g.i.ế.c gì chứ, chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-24-tieu-to-tong-cho-ho-thay-ban-linh-cua-chau-di.html.]

Tần Trăn thì thầm: "Lát về chú sẽ mua kẹo hồ lô và sữa cho cháu."

Lập tức, Thẩm Tri Âm chỉnh đốn tư thế: Nể tình chú gọi là tiểu tổ tông, thôi!

Cô bé ngậm chặt bình sữa, thế thủ, đôi chân ngắn cũn vững chãi tấn công.

"Tới luôn !"

Các cảnh sát khác: "..."

"Anh Tần, tin , để thử xem ."

Tống Dương là đầu tiên xung phong.

Anh và Tần Trăn mối quan hệ khá thiết, Tần Trăn luôn là tấm gương rèn luyện của .

"Làm càn!"

Mặt Hạ Trọng sa sầm , một đám lớn đ.á.n.h với đứa trẻ lên ba, thể diện của sở cảnh sát để .

thực tế chứng minh, còn chuyện mất mặt hơn thế nữa.

Thẩm Tri Âm là tung đòn tấn công .

Tuy nhỏ, chân ngắn, nhưng cô bé nhảy cao.

Đứa trẻ con nhảy bật lên, tung một cú đá bằng cái chân ngắn cũn bụng Tống Dương.

Tống Dương còn đang mải ngạc nhiên vì cô bé thể nhảy cao đến thế, giây tiếp theo, bụng lãnh trọn cú đá, đau đến mức khom như con tôm văng xa.

Khi Thẩm Tri Âm tiếp đất thì Tống Dương cũng vặn ngã nhào cách đó hai mét.

Ngoại trừ Tần Trăn, tất cả những còn đều há hốc mồm kinh ngạc: "!!!"

nhầm ? Phải dụi mắt cho kỹ mới .

Trời ạ, Tống Dương đá văng thật kìa, mà một đứa trẻ con đá văng nữa chứ!

Thẩm Tri Âm lon ton chạy về bên cạnh Tần Trăn, ngẩng cái đầu nhỏ nhắn lên, ném cho một ánh mắt vô cùng đắc ý.

Cô bé thì thầm mặc cả với Tần Trăn: "Kẹo hồ lô để cháu tự chọn, sữa cháu ba ly, một ly cỡ siêu lớn cơ."

Tần Trăn hiệu "OK", chuyện nhỏ như con thỏ.

Đợi các đồng nghiệp đỡ Tống Dương dậy, Tần Trăn mới khoanh tay ngực, vẻ mặt kiêu ngạo vênh váo.

"Đã bảo tin, chậc chậc..."

Nhìn vẻ mặt ăn đòn của kìa.

Tuy nhiên lúc , sự chú ý của đều đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm.

Đặc biệt là Tống Dương, đang ôm bụng xuýt xoa nhăn nhó.

"Ôi trời, cú đá đó thực sự là do con bé đá ?"

Nếu tự trải qua, ai mà dám tin chứ.

Thẩm Tri Âm cất giọng non nớt hừ hừ: "Sức mạnh của cháu lớn lắm đó."

Cơ thể của cô bé ngay từ nhỏ linh khí gột rửa, rèn luyện. Đừng bề ngoài trắng trẻo mũm mĩm mà nhầm, xương cốt cứng cáp gấp mười thường, sức mạnh thì thừa sức nhấc bổng cả vật nặng ngàn cân.

Đôi bàn tay nhỏ xíu, mềm mại giờ đây thể dễ dàng bóp nát một hòn đá.

Bởi vì chỉ cơ thể đủ mạnh mẽ mới thể chịu đựng linh hồn mạnh mẽ của cô bé.

Hiện tại mức độ cứng cáp vẫn là gì , phần lớn linh hồn của cô bé vẫn đang phong ấn mà.

Cú đá Tống Dương, cô bé mới chỉ dùng ba phần công lực thôi đấy.

Sau khi tận mắt chứng kiến Thẩm Tri Âm vác một hòn đá to hơn cả , mới tin phục.

Hạ Trọng và mất một hồi lâu mới nhặt cằm, ngoảnh sang Tần Trăn, sự kinh ngạc mặt cũng chẳng kém cạnh gì.

Hạ Trọng: "... Cậu sức mạnh của con bé lớn đến ?"

Tần Trăn: " cái quái gì ."

Anh chỉ Thẩm Tri Âm chút võ vẽ và thể bắt ma, chứ sức mạnh của cô bé đáng sợ thế .

Hòn đá , đến hai đàn ông trưởng thành còn chắc bê nổi.

Hạ Trọng vỗ vai : "Con nhà ai đây? Sức vóc thế , tương lai mà đào tạo bài bản thì khéo quân đội lính đặc nhiệm cũng nên!"

Giờ phút , trong mắt tất cả các cảnh sát, Thẩm Tri Âm như một viên ngọc quý rạng ngời.

Với khả năng phi thường , tương lai lớn lên rèn giũa hẳn hoi, thành tài trong quân đội thì .

"Đi thôi, nhưng mà... dù con bé cũng chỉ là một đứa trẻ, bất cứ lúc nào cũng đặt sự an của con bé lên hàng đầu."

Tần Trăn lập tức nghiêm giơ tay chào theo kiểu quân đội: "Tuân lệnh, bảo đảm thành nhiệm vụ."

 

Loading...