Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 240: Hai đứa giang mai đánh nhau rồi

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:35
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hòn đảo đột ngột chìm nghỉm ngay lập tức thu hút sự chú ý của thuyền.

Rất nhanh, họ phát hiện nhóm đang ngụp lặn trong nước biển.

"Là đội trưởng và kìa!"

"Mau, lấy phao cứu sinh !"

"Ném thang dây xuống !"

Sau một hồi nhốn nháo hoảng loạn, những từ đảo cuối cùng cũng trèo lên thuyền, cả đám vật boong tàu với bộ dạng ướt sũng.

"Đảo Lạc Lối thế? Nó chìm hẳn xuống biển ."

Trong khi những khác vẫn còn bận bàn tán về hòn đảo chìm, thì Thẩm Mộc Cẩn bám lan can tàu gào lên: "Cá của !"

Con cá Cẩm Lý của vẫn còn bơi tung tăng biển lên .

Toang toang , cá chép Cẩm Lý hình như là cá nước ngọt mà, thả xuống nước biển liệu sống nổi ?

May con cá chép dạng , ngâm trong nước biển mà nó vẫn bơi quẫy đạp cực kỳ hăng hái.

Thẩm Mộc Cẩn thả một cái chậu xuống, chú cá nhỏ ngoan ngoãn bơi tọt chậu.

Thế là Thẩm Mộc Cẩn vớt thành công con cá của .

"Bà cô nhỏ ơi, con gà của ?"

Thẩm Tri Âm giơ con trai biển khổng lồ đang ôm trong tay lên: "Đây ."

Thẩm Tu Nam ngạc nhiên: "Đây là... phiên bản thu nhỏ của con Thận đó ?"

Lúc ở trong đảo, họ rõ ràng thấy một con trai biển khổng lồ to bằng cả một căn nhà cơ mà.

"Vâng."

Con lợn của cô...

Trên thuyền, những đội viên ở trông coi lóc t.h.ả.m thiết: "Đội trưởng mà về chắc bọn toi mạng mất. Các mấy ngày nay chúng sống khổ sở thế nào ? Trên thuyền bao nhiêu miệng ăn, cả lẫn thú, lương thực cạn kiệt từ đời tám hoành nào ."

"Vì để nuôi đám động vật đó, ngày nào chúng cũng lặn xuống biển bắt cá. Khổ nỗi mấy con nó ăn chay cơ!"

"Lá cây mọc viền quanh cái đảo chúng vặt sắp trụi thỉn ."

"Con gấu trúc cũng đói gầy tọp hẳn kìa."

Còn đám tội phạm nhốt khoang ? Có cái ăn để giữ mạng là may lắm , lấy tư cách mà đòi hỏi đồ ăn ngon.

Thẩm Mộc Cẩn chép miệng: "Thảo nào lúc ngoài cứ thấy thiêu thiếu cái gì."

Quả nhiên, bộ dạng con gấu trúc ỉu xìu thê t.h.ả.m thật.

Thẩm Tri Âm tiện tay lấy từ trong gian mấy búp măng đưa cho gấu trúc.

Gấu trúc ngửi thấy mùi lập tức vồ lấy, vội vã ôm gặm lấy gặm để.

Thẩm Mộc Cẩn xuýt xoa: "Tội nghiệp bé cưng, còn ít trái cây đây, cho em ăn nốt ."

Nhét trái cây xong, còn xớ rớ bên cạnh sờ sờ mó mó gấu trúc mấy cái liền.

Quốc bảo đấy nhé, hắc hắc...

Sau khi chấn chỉnh đội hình, Đường Tứ hạ lệnh nhổ neo về.

Vu Hân Nhiên xáp gần: "Mọi cuối cùng cũng về ."

Vận khí của Vu Hân Nhiên , cô thể vượt qua cửa ải ảo cảnh đầu tiên.

Ảo cảnh của cô chính là gia đình tên chồng cũ đốn mạt , cũng vì quá phiền não nên cô mãi thoát .

Vu Hân Nhiên than thở: "Hơn nửa tháng nay, Bạch Lạc và Ngô Hoán ngày nào cũng phát điên, sắp bọn họ phiền cho c.h.ế.t mất."

Bạch Lạc và Ngô Hoán dẫu cũng tội phạm, nên họ vẫn phép tự do.

Cơ mà hai kẻ cũng vì hám của nên rủ nhặt trân châu. Mỗi nhặt liền tay hai viên, báo hại suýt chút nữa mắc kẹt luôn trong ảo cảnh c.h.ế.t đói ngoài đời thực.

Vì lý do nhân đạo, đành tìm đủ cách, mất tận hai ngày mới gọi họ tỉnh .

Chẳng hai kẻ đó gặp thứ quái quỷ gì trong ảo cảnh. Vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên họ là vứt toẹt mấy viên trân châu , mặt mũi tái mét vì sợ hãi, cong m.ô.n.g chạy biến lên thuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-240-hai-dua-giang-mai-danh-nhau-roi.html.]

Từ lúc đó trở , họ cứ gào thét đòi về nhà bằng .

Mặt mũi hai cũng dày kinh khủng. Ngày nào cũng ầm lên một trận. Không chỉ Vu Hân Nhiên bực , mà cả các đội viên Cục Quản lý cũng chướng tai gai mắt với họ.

"Thế hai họ ? Sao thấy ai thế?"

Thẩm Mộc Cẩn rướn cổ quanh quất một hồi.

Vu Hân Nhiên đáp: " tung tin chuyện Ngô Hoán giang mai . Bạch Lạc cũng lây. Ban đầu suýt quên mất chuyện , nhưng mấy hôm , triệu chứng họ bắt đầu tái phát. Lúc họ đến kiếm chuyện với , thấy họ cứ gãi ngứa liên tục nên mới nhớ kể toẹt hết. Thế là hai kẻ đó nhốt luôn ."

Cô bình thản kể tiếp: "Lẽ nên nhớ sớm hơn, cứ để ở ngoài ngứa mắt c.h.ế.t ."

Tuy thể lên đảo, nhưng vì lo lắng cho tình hình của nhóm Thẩm Tri Âm, phụ giúp chăm sóc bầy thú thuyền, cô thực sự ném hai kẻ cùng cái mầm bệnh giang mai đầu.

Cũng may đồ ăn của họ thời gian đầu đều là bánh mì, đồ hộp, ai ăn phần nấy nên lo lây chéo.

Cá biển bắt lên chủ yếu là để phân phát cho lũ thú ăn thịt tàu.

Thẩm Mộc Cẩn hừ lạnh: "Đáng đời!"

Thẩm Tri Âm lóp ngóp bò dậy khỏi boong tàu liền : "Hai đứa nó đang đ.á.n.h kìa, cháu xem đây."

Linh hồn đu bám hóng biến lập tức trỗi dậy. Vừa về dưa để ăn, Thẩm Tri Âm tức khắc tỉnh táo hẳn .

Quãng thời gian lê lết đảo biển, cô chẳng c.ắ.n hột dưa nào, nghĩ thấy nhớ da diết.

Nghe cô , mắt Thẩm Mộc Cẩn cũng sáng bừng lên.

Vu Hân Nhiên cũng hưng phấn kém, duy chỉ Thẩm Tu Nam là vẫn ngơ ngác hiểu chuyện gì.

Trên đường , gặp vài tò mò hỏi họ .

Vu Hân Nhiên đáp tỉnh bơ: "Hai đứa giang mai đ.á.n.h ."

Nói tên thì khi , nhưng cứ nhắc đến "giang mai", những giữ thuyền đều tường tận mười mươi.

Chỉ các đội viên từ đảo bước là vẫn ngáo ngơ hiểu mô tê gì.

Thế là một hồi giải thích qua , đằng m.ô.n.g nhóm Thẩm Tri Âm thêm một cái đuôi dài thòng lòng theo hóng chuyện.

Bao gồm cả đám động vật nhỏ cũng rón rén dẫm móng vuốt đu bám theo.

Những con vật , trải qua tình bạn cách mạng sinh t.ử bắt cướp cùng , cộng thêm ân tình nuôi ăn mấy ngày qua, nên quan hệ đôi bên lúc vô cùng ái hòa thuận.

Cả lũ rón rén kéo đến căn phòng đang nhốt Bạch Lạc và Ngô Hoán, từng một dán chặt tai cửa lén.

Khả năng cách âm của mấy buồng tàu vốn chẳng gì, âm thanh bên trong truyền cứ gọi là rõ mồn một.

Nhất là tiếng la hét sụp đổ của Bạch Lạc: "Đều tại ! Đều tại ! Ngô Hoán, đồ đê tiện, thằng đĩ đực c.h.ế.t ! Những nốt mẩn đỏ gớm ghiếc đều là do !"

Lúc thuyền thuốc. Giang mai chuyển nặng thì khắp sẽ nổi ban đỏ, cơ thể còn bốc mùi hôi thối, ngày nào cũng ngứa ngáy khó chịu c.h.ế.t.

Cứ nghĩ đến việc tất cả đều do Ngô Hoán ban tặng, ả hận thể tự tay bóp c.h.ế.t gã!

Tiếng c.h.ử.i bới của Bạch Lạc hiển nhiên chọc điên Ngô Hoán: "Cô tưởng cô là thứ gì chắc? Cả cái giới giải trí ai mà lưng cô cả đống kim chủ chống lưng, chúng kẻ tám lạng nửa cân thôi! Chẳng qua cô may mắn dính bệnh thôi, đồ khốn nạn!"

Hai kẻ bên trong cứ thế c.h.ử.i rủa lao tẩn ầm ầm.

rõ ràng, trong mấy vụ đ.á.n.h lộn , một phụ nữ như Bạch Lạc chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi hơn.

Sợ bên trong xảy án mạng, những bên ngoài vội vàng mở tung cửa xông .

Vừa thấy hai kẻ đang cuộn thành một nùi. Bạch Lạc thê t.h.ả.m là thế, nhưng Ngô Hoán rõ ràng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Đàn bà một khi phát rồ lên thì sức sát thương cũng thể đùa .

Mặt Ngô Hoán cào cho xước mấy đường rướm máu. Giờ phút , tay gã còn đang Bạch Lạc ôm chặt, nghiến răng c.ắ.n xé buông.

Ngô Hoán mặt mũi vặn vẹo thét lên t.h.ả.m thiết: "Con điếm thối , mày buông tao , a!!!"

gào thét c.h.ử.i rủa vung tay đ.ấ.m Bạch Lạc túi bụi.

Mọi khó nhọc lắm mới kéo hai kẻ đó , nhưng chúng vẫn trừng mắt bằng ánh mắt chất chứa thù hận ngút trời.

"Tốt nhất là cứ nhốt riêng hai ."

Vốn dĩ nhốt chung là để tiện quản lý, vả phòng tàu hạn, đủ chỗ mà chia.

Định tiết kiệm phòng, ai dè hai con choảng m.á.u lửa đến mức .

 

Loading...