Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 243: Cẩm Lý, cậu đúng là cá chép may mắn thật rồi!

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay đó, chỉ vài phút trôi qua, Vương Lợi Khang nhận một cuộc điện thoại gọi tới.

Lão nhấc máy trong trạng thái mơ hồ, mãi đến khi cuộc gọi kết thúc, đầu óc lão vẫn còn cuồng như mây.

Sau đó, lão lia ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin sang phía Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm.

"Cẩm Lý, đúng là cá chép may mắn thật !"

Thẩm Mộc Cẩn: "..."

Vương Lợi Khang nắm chặt lấy tay Thẩm Mộc Cẩn, xúc động lắc lấy lắc để. Tiếp đó, lão móc cơ man nào là bánh kẹo, bim bim, vô cùng thành kính dâng lên cho Thẩm Tri Âm.

"Đa tạ đại lão!"

Dung Nghị thì chẳng mảy may bất ngờ. Dẫu cũng là tình nghĩa cùng sinh t.ử hòn đảo đó, ít nhiều cũng nắm chút thông tin về Cục Quản lý Đặc biệt, bởi lẽ sắp tới đây, cũng sẽ trở thành một thành viên của tổ chức bí ẩn .

Sau đó, Vương Lợi Khang và Thẩm Mộc Cẩn mải mê bàn bạc về chuyện chương trình tạp kỹ. Còn Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn ghế, tận hưởng món khoai tây chiên, bánh quy nhỏ...

Miệng nhóp nhép nhai ngừng nghỉ, tiện tay cô bé còn bắt máy nhận vài cuộc điện thoại từ nhà họ Thẩm.

Chẳng mấy chốc, đống đồ ăn vặt chất cao như núi cô bé "càn quét" sạch sành sanh.

Tàu cập bến lúc 5 giờ sáng.

Dù trời vẫn còn tờ mờ sáng, nhưng bờ nhà đợi sẵn từ bao giờ.

Mọi khi chợp mắt vài tiếng tàu, ngái ngủ bước xuống. Thẩm Tri Âm mới ngáp một cái thật dài, bỗng giật b.ắ.n bởi một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, mắt cũng mở to đôi chút.

Chưa kịp rõ kẻ nào, cả cô bé nhấc bổng lên.

Cái loa phường của Thẩm Mộ Dã réo ầm ĩ bên tai.

"Bà cô nhỏ, cuối cùng cũng về , cháu nhớ c.h.ế.t luôn!"

Thẩm Tri Âm với đôi mắt nhắm nhắm mở mở, dùng một bàn tay nhỏ xíu đẩy cái bản mặt to tướng đang dán chặt gò má phúng phính của xa.

"Sao cháu đến đây?"

Thẩm Mộ Dã cứ như con Husky đang trong cơn kích động, giá mà thêm cái đuôi, chắc hẳn vẫy tít mù tạo thành ảo ảnh luôn .

"Tất nhiên là đến đón ! Vừa nhận tin tức của , cháu lập tức đáp chuyến bay đêm, mất mấy tiếng đồng hồ mới tới đây đó. Bà cô nhỏ, , quãng thời gian bắt , ngày nào chúng cháu cũng nháo nhào ngóng tin tức của ..."

Thẩm Mộc Cẩn sụp mí mắt mệt mỏi, ngáp một cái rõ to: "Anh buồn ngủ lắm , em trai thể bớt mồm bớt miệng cho màng nhĩ nghỉ ngơi ."

"Vậy càng , điếc thì khỏi nữa."

Thẩm Ngọc Trúc chật vật lắm mới chen , ánh mắt đắm đuối chằm chằm bà cô nhỏ đang gọn trong vòng tay em trai.

"Tiểu Dã... Em cho ôm bà cô nhỏ một chút , lo cho bệnh luôn ."

Chàng trai đa sầu đa cảm Ngọc Trúc bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Thẩm Mộ Dã trưng vẻ mặt chê bai hết sức: "Anh ba , em với bao nhiêu , với cái sức chiến đấu kinh khủng khiếp của bà cô nhỏ nhà , tuyệt đối thể nào xảy chuyện gì . Có chuyện thì chắc chắn là khác gặp chuyện. Anh lóc bao nhiêu , tém tém nước mắt giùm em cái."

Thẩm Ngọc Trúc ủ rũ đáp: "Anh cũng , nhưng mà nước mắt nó cứ tự tuôn đấy chứ."

Thẩm Tri Âm thành thạo đưa tay xoa đầu dỗ dành Thẩm Ngọc Trúc. Chàng thanh niên lập tức mỉm rạng rỡ, vẻ dịu dàng mang theo nét mềm mỏng ấm áp, hệt như một chú mèo Ragdoll ngoan ngoãn và vô cùng xinh .

Người đầu gia tộc họ Thẩm và cả đến đón , vì họ hiện tại đang bận bịu giải quyết công việc, nhưng đặc phái phi cơ riêng đến đón .

Thẩm Tu Nam khoanh tay ngực, đôi lông mày rậm cau thành một đường.

"Này, hai đứa chúng dễ cho rìa thế ? Hai đứa nó mắt mù thấy chúng ở đây?"

Thẩm Mộc Cẩn lầm bầm: "Đổi , trong mắt cũng chỉ bà cô nhỏ thôi."

Bà cô nhỏ nhà xinh , đáng yêu thoang thoảng mùi sữa, bé xíu xiu mà siêu phàm nhập thánh, mang cảm giác an tuyệt đối. Thử hỏi ai mà mê cho ?

Anh em trai á? Sao mà sánh bằng bà cô nhỏ đáng yêu .

Bởi vì đều đang ngái ngủ nên lên phi cơ về nhà ngay, mà ghé tạm một khách sạn sang trọng gần đó.

May mắn , đó là khách sạn thuộc sở hữu của nhà họ Thẩm. Thế nên Vu Hân Nhiên, Dung Nghị và Vương Lợi Khang đạo diễn thơm lây: “bao trọn gói" phòng VIP miễn phí.

Tất cả đều lăn ngủ một giấc ngon lành, quên trời đất.

Riêng Thẩm Tri Âm vô cùng tỉnh táo, sáng sớm tinh sương tự mò mẫm mua bữa sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-243-cam-ly-cau-dung-la-ca-chep-may-man-that-roi.html.]

Dù ở một nơi xa lạ, nhưng nhờ chiếc mũi thính nhạy, cô bé dễ dàng "đánh " những tọa độ ẩm thực tuyệt đỉnh.

Lon ton bước đôi chân ngắn củn, Thẩm Tri Âm lúc bỗng thấy nhớ nhung chiếc xe scooter điện của da diết.

Sữa đậu nành, quẩy nóng, bánh bao đủ loại...

Phở, mì, hoành thánh...

Món nào cũng ngon hết sẩy.

Ngay sát bên cạnh khách sạn sẵn một con phố ẩm thực, thế là Thẩm Tri Âm đ.á.n.h chén một lèo từ đầu phố đến cuối phố.

Vừa bước khỏi tiệm phở, cô bé tót ngay sang tiệm mì kế bên. Từ tiệm mì bước , hì hục chạy sang quán quẩy chiên đối diện.

Cách cô bé "càn quét" từng hàng quán khiến những bán đồ ăn sáng xung quanh khỏi đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ về phía cô bé.

"Ra kìa, đoán xem mục tiêu tiếp theo của con bé là quán nào?"

"Trời ơi, con bé ăn khỏe kinh khủng. Cái bụng bé tí tẹo thế chứa nổi ngần đồ ăn?"

"Chắc con bé gọi món ngắm chứ chẳng ăn ? Sao mà ăn cho hết ngần đồ ."

"Nó ăn thật đó! tận mắt chứng kiến nè. Con bé tiệm phở gọi một bát phở gà cay tổ chảng, nó xì xụp ăn cạn sạch phi thẳng sang tiệm mì bên cạnh. Thấy con bé dễ thương quá nên tò mò theo, thế là thấy nó gọi thêm một tô mì đậu hũ siêu to khổng lồ."

"Bên quán nó quất luôn năm chiếc quẩy với hai tô sữa đậu nành bự chảng."

"Eo ôi... Con bé chắc chắn là Thao Thiết đầu t.h.a.i mới ăn khỏe thế , dày của nó chắc thông với một chiều gian khác ?"

"Sở hữu gương mặt thiên thần nhưng mang sức ăn của quỷ dữ!"

"Nó chui quán hoành thánh nữa kìa."

Thẩm Tri Âm mải miết ăn, bỗng chốc nhận trở thành tâm điểm bàn tán của .

Cô bé: "..."

chỉ ăn một bữa sáng bình thường thôi mà, mấy rảnh rỗi quá hóa rồ .

Cô bé chỉ lườm cho một trận.

Húp sột soạt xong tô hoành thánh, cô bé sang quán gọi thêm một bát thạch dẻo.

Ông chủ quán thạch dẻo cái bụng nhỏ của Thẩm Tri Âm với ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Cháu bé ơi, cháu còn ăn nổi nữa thế, lớn cùng cháu ?"

Thẩm Tri Âm nhón chân bát thạch dẻo của : "Cháu vẫn còn ăn , chú cho nhiều ớt xíu nha, cảm ơn chú."

"Người lớn vẫn đang ngủ khò khò ạ."

Vừa bưng bát thạch dẻo nhâm nhi, Thẩm Tri Âm loáng thoáng thấy ít tiếng thốt lên kinh ngạc: "Trời ơi, con bé sức ăn khủng khiếp thật!"

Thẩm Tri Âm: ăn nhiều thì ảnh hưởng gì đến nồi cơm nhà mấy ? Có bắt mấy nuôi .

Ăn xong bát thạch dẻo, cô bé tiến thẳng đến tiệm bánh bao đang bốc khói nghi ngút.

Một mua luôn năm lồng bánh bao nhân thịt, thêm ba lồng bánh bao nhân rau củ, cùng vô cốc sữa đậu nành.

Rồi ngược tiệm quẩy, mua gói mang về hơn chục phần quẩy nóng hổi, cùng vài ly sữa đậu nành...

Khi rời khỏi con phố ẩm thực, hai tay Thẩm Tri Âm xách nặng trĩu những túi đồ ăn sáng to đùng, trông vẻ quá tải, tựa hồ đè bẹp hình bé xíu của cô bé.

Một vài qua đường thấy liền ngỏ ý giúp đỡ, nhưng đều Thẩm Tri Âm từ chối một cách nghiêm túc.

"Có xíu đồ thế , chẳng nặng tí nào cả!"

Thế nhưng cô bé nào , bộ dạng nghiêm túc như bà cụ non của khiến bao lụi tim vì sự đáng yêu quá đỗi!

Thẩm Tri Âm trở về khách sạn, những đang say giấc nồng hầu hết đều tỉnh giấc.

Nhìn thấy núi đồ ăn sáng cô bé xách về, Thẩm Tu Nam khẽ mở to miệng ngạc nhiên.

"Bà cô nhỏ, mua nhiều đồ ăn sáng thế , gọi bọn cháu mua cho."

Thẩm Tri Âm: "Ta dậy sớm."

Đặt hết đồ ăn xuống bàn, cô bé chễm chệ sofa, lấy một chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi, há miệng c.ắ.n một miếng to tận hưởng cảm giác thỏa mãn, hai má phồng lên như hai quả bóng nhỏ.

 

Loading...