Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 251: Đồng đội cũ của ông nội Thẩm

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:47
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tu Nam thể ngờ rằng, chỉ mới về nhà một năm mà biệt thự nhà họ Thẩm hình đổi dạng.

Đầu tiên là phòng của Thẩm Tri Âm, giàn nho ban công bò lan tận mảng tường bên ngoài, sức sống mãnh liệt chẳng khác nào dây thường xuân, còn đang trổ những bông hoa nho nhỏ. Đừng chứ, mảng tường đó qua trông khá là bắt mắt.

Dây nho thì bò ngược lên , trong khi dây dâu tây rủ ngược xuống .

là mở mang tầm mắt! Lần đầu tiên thấy dây dâu tây to và dài đến thế, thấp thoáng giữa các kẽ lá thể thấy những quả dâu tây to bự khiến thèm chảy nước miếng. Quả nào quả nấy to như nắm đấm, màu sắc tươi tắn, hình dáng xinh xắn, từ xa thể ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.

Dâu tây chín cũng lo hái, quản gia lúc đang bắc thang cầm một chiếc giỏ lớn để thu hoạch.

Thỉnh thoảng vài chú chim bay ngang qua, ông thậm chí còn đưa dâu tây cho chúng, mấy chú chim chộp lấy quả dâu vỗ cánh bay mất.

Lại còn cả ong nữa.

Cái quái gì thế , nhà nhiều ong mà con nào con nấy cũng to tướng thế ?!

Lạ đời nhất là quản gia chẳng chút sợ hãi nào.

Thẩm Tu Nam: ...

Anh chỉ theo thói quen ngoài định chạy bộ buổi sáng một chút thôi, thế nhưng cảnh tượng mắt vượt xa ký ức của về nhà họ Thẩm .

"Cậu hai buổi sáng lành nhé, ăn dâu tây ?"

Quản gia cũng phát hiện , bèn thản nhiên lên tiếng chào hỏi.

Thẩm Tu Nam nét mặt phức tạp gật đầu.

Đột nhiên, một chú chim đại bàng tuyết lớn đáp xuống, đậu ngay ban công phòng Thẩm Tri Âm.

"Hải Đông Thanh?"

Cái nơi mà cũng cả chim Hải Đông Thanh ?

Chú chim đáp xuống, những loài chim khác đang đậu ban công liền sợ hãi vỗ cánh bay tán loạn.

"Khụ... Nó mới tới từ mười ngày đấy hai. Sau đó ngày nào nó cũng ghé qua đây hái chút dâu tây ăn."

Quản gia rõ ràng quá quen thuộc với chú chim Hải Đông Thanh nên chút sợ hãi.

Con Hải Đông Thanh vô cùng tự nhiên dùng móng vuốt quắp lấy một quả dâu tây, đôi mắt to tròn vẫn còn chực chờ dòm ngó những thứ khác trong sân .

"Cái giống đó chẳng là loài ăn thịt ?"

Thẩm Tu Nam quan sát con Hải Đông Thanh thêm vài giây.

Loài là động vật bảo tồn cấp quốc gia, chúa tể bầu trời với sức chiến đấu cực mạnh và tính cảnh giác cao, bình thường khó bắt gặp.

"Những thứ cô tiểu thư trồng chỉ động vật ăn cỏ thích , mà mấy loài ăn thịt cũng nếm thử nữa đấy."

Nói tới đây, ông lão còn tỏ khá tự hào.

Thẩm Tu Nam bốc một quả dâu tây bỏ miệng, liếc quản gia bằng ánh mắt kỳ quặc. Rốt cuộc ông tự hào cái gì chứ, tự hào thì cũng chứ, đó là tiểu cô tổ của cơ mà!

Vừa ăn quả dâu tây mọng nước, ngắm đủ loại động vật tấp nập trong sân, cảm giác như nhà biến thành một vườn thú thu nhỏ .

là náo nhiệt thật đấy.

"Quả đào hôm qua ông ăn ?"

Quản gia gật đầu: "Hương vị tuyệt lắm ạ."

Ngon chẳng kém gì những loại trái cây mà cô tiểu thư trồng.

Thẩm Tu Nam đang định thêm gì đó thì đột nhiên chạy tới báo khách ghé thăm.

Quản gia : "Cậu hai cứ tự nhiên dạo nhé, đón khách đây."

Nói xong, ông còn dúi luôn giỏ dâu tây tay .

Thẩm Tu Nam nhún vai. Vừa định bước thì quản gia đột nhiên dặn dò:

" hai, cây ngân hạnh lớn ở sân tuyệt đối đừng gần nhé. Ở đó một tổ ong, nếu cô tiểu thư dặn mà tự ý mò tới thì t.h.ả.m lắm đấy."

Thẩm Tu Nam: ... Chẳng lẽ là mấy con ong to đùng béo mầm mà thấy ?

Trong nhà rốt cuộc đang nuôi cái giống gì thế ?!

Anh xoay ngược trở , chẳng dại gì dùng tính mạng của để mạo hiểm cả.

Lúc thong thả đằng quản gia, bèn thấy những vị khách tới.

Ơ... Sao là các cụ ông cụ bà tóc bạc phơ thế ?

Quái lạ, trong đó còn quen nữa chứ, chẳng đó là Tướng quân Lý ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-251-dong-doi-cu-cua-ong-noi-tham.html.]

"Chào Tướng quân!"

Anh theo phản xạ thẳng tắp , giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Ông lão tóc bạc phơ nhưng thần thái vô cùng minh mẫn: "Là hai nhà họ Thẩm ? Trước đây tiểu Thẩm nhắc tới suốt, bạn trẻ khá lắm!"

Thẩm Tu Nam ngơ ngác trong gió. Gia đình từ bao giờ mối quan hệ thiết với vị cả thế?

chỉ Tướng quân Lý, còn vài vị sếp lớn thuộc Bộ Quốc phòng Lam Châu — những bình thường hiếm khi lộ diện — thêm cả bên Viện Nghiên cứu nữa...

Anh vốn ông nội vài đồng đội cũ, nhưng thời gian trôi qua, cộng thêm việc ba chuyển sang kinh doanh nên mối quan hệ cũng nhạt dần.

Lúc nhập ngũ, ba cũng chẳng hề ý định dùng nhân mạch của ông nội để nâng đỡ , và bản cũng từng nghĩ tới.

Thế nhưng chuyện đây?

Thẩm Tu Nam cảm thấy ngơ ngác mơ hồ, ngoan ngoãn ở phía đoàn .

Nhìn cách quản gia trò chuyện xởi lởi với họ, rõ ràng đây đầu tiên họ tới đây .

"Cậu nhóc nhà họ Thẩm, cho xin ít dâu tây ."

Một ông lão bên cạnh Thẩm Tu Nam ghé gần: "Đã thèm món từ lâu lắm ."

Thẩm Tu Nam vội đưa giỏ sang: "Mời cụ ăn ạ."

Ông lão khà khà: "Không cần gượng gạo thế , mấy lão già chúng tới đây chỉ vì thèm ăn chút đồ thôi."

"Quả dâu chia cho mấy ông bạn khác giận chứ?"

"Không giận, giận ạ!"

Thẩm Tu Nam xua tay lia lịa.

"Thế thì chúng khách khí nhé! Tiếc là nho nhà chắc một thời gian nữa mới ."

"Chẳng vẫn còn dưa hấu ? xem nhật ký mạng của quản gia , đợt dưa hấu cũng to như đợt , chín hết cả đấy."

"Mật ong nhà họ Thẩm mới gọi là cực phẩm, tiếc là bấy nhiêu thôi. Tiểu Thẩm đem hũ quý nhất tặng hết cho mấy lão già chúng ."

" thì chỉ ăn chút rau trong khu vườn nhỏ nhà họ Thẩm thôi."

Nghe các cụ bàn luận xôn xao, Thẩm Tu Nam chỉ câm nín: ...

Nói là mấy vị cả tới đây chỉ để xin miếng ăn thôi ?

Không thể nào chứ? Không lẽ vô lý đến mức ?!

Trong nhà, Thẩm Khoan nhận tin báo liền sai chuẩn bánh, thấy khách tới cũng thành thục dậy chào hỏi.

"Mọi cứ tự nhiên, mấy lão già chúng tới đây chỉ ăn chực một bữa cơm thôi."

Thẩm Khoan nở nụ lịch sự: "Các bác vãn bối ngại quá, đây là vinh hạnh của cháu mới đúng."

Hôm nay thời tiết , nhà họ Thẩm tiếp khách ngoài trời ở sân , hoa quả chiêu đãi đều hái ngay trong sân.

"Vẫn cứ là hoa quả nhà chú em là ngon nhất. Giờ ăn hoa quả mua bên ngoài cứ thấy sai sai thế nào ."

"Còn cả đống rau mang về nữa. Tuổi già chán ăn, đống rau đó ăn liền mấy chén cơm. Đến cả đứa cháu cố bướng bỉnh nhà cũng hết chê bai đồ ăn luôn."

Thẩm Tu Nam cùng Thẩm Tu Nhiên đều đang tiếp khách.

Một lúc , Thẩm Tu Nam kéo cả một góc, hạ thấp giọng hỏi: "Chuyện thế cả?"

Thẩm Tu Nhiên vẻ mặt thản nhiên: "Họ đều là đồng đội cũ của ông nội."

"Em hỏi là mà liên lạc ? Nhìn cái đà chắc họ tới một đúng ?"

Thẩm Tu Nhiên bèn tóm tắt ngắn gọn nguyên do cho .

Nói thì đúng là vô lý thật.

Những quả dâu tây của Thẩm Tri Âm trồng gần như tháng nào cũng trái, thêm dưa hấu, việt quất, dưa lưới cùng đủ loại hoa quả và rau củ khác.

Vì lớn quá nhanh nên nhà ăn hái kịp. Một tháng , nhân tiệc thọ của một đồng đội cũ của ông nội, Thẩm Khoan nhận thiệp mời. Ông liền nảy ý định mang theo hũ mật ong quý cùng hoa quả dùng hết đến bái phỏng hai ngày.

Chuyến bái phỏng đó thế mà gây chuyện lớn: Đồ ăn quá ngon nên các cụ nhắm tới luôn!

Thế là tiệc thọ, vị đồng đội cũ đó liền rủ thêm một ông bạn già khác tới nhà họ Thẩm đáp lễ.

Lúc đó, thứ dùng để chiêu đãi họ cũng chính là hoa quả và rau củ trồng trong sân nhà.

Kết quả là các cụ ăn đến nghiện luôn, một đồn mười, mười đồn trăm, thành tìm tới đây ngày một đông thêm.

 

Loading...