Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 254: Thẩm Chi Trác phong hoa tuyệt đại

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:50
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cho thỏa nỗi lòng, ông cụ Lưu bừng bừng hứng khởi kể về những câu chuyện của sư môn .

Trước khi bái nhập Khôn Thanh Môn, ông cụ Lưu từng là một đứa trẻ ăn mày lây lất. Năm lên tám tuổi, trong một ngửa tay xin ăn, ông tình cờ gặp sư phụ và nhờ cơ duyên xảo hợp mà đưa về Khôn Thanh Môn.

Ông là t.ử nhỏ tuổi nhất môn phái, và cũng vì gia đình, nên ông luôn coi Khôn Thanh Môn là ngôi nhà thực sự của .

Do đó, chứng kiến những " " lượt , nỗi đau mà ông gánh chịu lớn lao đến nhường nào.

"Sư phụ là một vô cùng nghiêm khắc, còn tiểu sư thúc thì phần bốc đồng, tùy hứng. Người lén lút dẫn bọn xuống núi rong chơi. Lần nào về cũng sư phụ bắt quả tang phạt quỳ gối, nhưng vẫn cứ chứng nào tật nấy..."

Thẩm Mộc Cẩn tuy vểnh tai chuyện, nhưng ánh mắt vô tình va mấy cái cây trồng ngoài sân.

"Anh hai, cây mọc hoa với lá thế ?"

Để tránh phiền ông cụ Lưu, hạ giọng thì thầm cực nhỏ.

Thẩm Ngọc Trúc cạnh cũng tò mò sang. Anh còn lén lút tiến gần, lấy tay gảy gảy thử, há hốc mồm kinh ngạc phát hiện những bông hoa và chiếc lá đó găm sâu tít cây!

Thẩm Mộc Cẩn lúc cũng rõ mồn một.

Biểu cảm của hai em giống hệt , đờ đẫn như hai thằng ngốc vì quá chấn động.

Thẩm Tu Nam nhắc nhở: "Đừng la toáng lên, là kiệt tác của bà cô nhỏ đấy."

Anh thì thầm, tóm tắt màn tỉ thí võ nghệ diễn sáng nay cho hai em .

Thẩm Mộc Cẩn vỗ đét một cái đùi, vẻ mặt tiếc nuối tột độ: "Trời ơi, em bỏ lỡ một pha đặc sắc như chứ, chắc chắn là gay cấn lắm đây!"

Thẩm Ngọc Trúc đỏ bừng hai mắt, xém chút nữa thì hét lên vì đau đớn, nhưng hai nhanh tay lẹ mắt bịt chặt miệng .

Thẩm Ngọc Trúc dùng những ngón tay thon dài trắng ngần run rẩy chỉ thẳng thằng em út, sang mách lẻo: "Nó... nó nhéo đùi em!"

Đau thấu xương!

Thẩm Tu Nam bất lực: "...Mày bớt ăn h.i.ế.p trai mày , nó lớn hơn mày đấy!"

Thẩm Ngọc Trúc cố nén để nước mắt trào , gật đầu lia lịa: "Quá đáng lắm luôn, gì hết, nhất định nhờ bà cô nhỏ trị cho một trận trò!"

Thẩm Mộc Cẩn đau ruột: " mà chọc ba vui quá trời."

Có ai ngờ ông ba với vẻ ngoài dịu dàng như ngọc, vững chãi đáng tin cậy thực chất là một túi nhè cơ chứ. Lại còn siêu dễ bắt nạt, hễ giận dỗi là chỉ lầm bầm phàn nàn. Cái điệu bộ đó khiến thằng em ruột như cũng thấy cưng xỉu, chỉ chọc ghẹo thêm thôi.

Thẩm Ngọc Trúc tức ách, hai nắm đ.ấ.m siết chặt . đ.á.n.h nên chỉ đành vận dụng tuyệt chiêu "võ mồm" để xả hận.

"Thằng tư, mày quá quắt lắm đấy! Quả nhiên hồi bé ba má tét m.ô.n.g mày ít quá, bây giờ hối hận xanh cả ruột. Biết thế ngày xưa tẩn mày thêm mấy trận cho chừa.

Mai tao sẽ bám càng bà cô nhỏ tập luyện võ nghệ, đến lúc đó tao sẽ treo ngược mày lên cây cho mày hết đường xuống. Tao còn chụp mấy tấm dìm hàng của mày đăng lên mạng cho mày mất hết mặt mũi, rớt fan ầm ầm..."

Thẩm Tu Nam: "..."

Bộ dạng của mày mà đòi luyện võ á, khéo đ.á.n.h lóc lầm bầm chứ.

Thẩm Mộc Cẩn: Hahahaha...

Nhận càng đe dọa thì thằng em út càng tợn, thậm chí còn ôm bụng lăn lộn sàn nhà, Thẩm Ngọc Trúc siết chặt nắm đ.ấ.m thêm chút nữa.

"Mày cứ cho tắc thở !"

Nói xong, mím môi hậm hực về chỗ, xách ghế đẩu sát rịt cả, hai tay chống cằm tiếp tục dỏng tai ông cụ Lưu kể chuyện.

Thẩm Tu Nhiên liếc xéo em một cái: "Lại thằng tư bắt nạt ."

Thẩm Ngọc Trúc ấm ức đáp: "Làm gì , em là nó, nó bắt nạt em ."

Đây chính là chút quật cường cuối cùng của một .

Thẩm Tu Nhiên cũng chẳng thèm bóc mẽ, tiện tay đưa cho em một miếng dưa hấu mát lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-254-tham-chi-trac-phong-hoa-tuyet-dai.html.]

Thẩm Ngọc Trúc lập tức ôm miếng dưa hấu lon ton chạy sát cạnh bà cô nhỏ. Thế là một lớn một nhỏ nhồm nhoàm nhai dưa hấu, dỏng tai hóng chuyện say sưa.

Lúc ăn uống, ánh mắt của hai y xì đúc !

Mỗi khi lấy trái cây đồ ăn vặt, Thẩm Tri Âm cũng quên dúi tay cháu ba một ít. Trông hai chẳng khác nào hai con sóc nhỏ đang tích trữ lương thực, đáng yêu hết nấc.

…………

Qua lời kể của ông cụ Lưu, Thẩm Tri Âm mới thêm bao nhiêu điều về thời oanh liệt của lão già nhà .

Hóa ông xuất là công t.ử bột cưng chiều hết mực trong một gia đình phú hộ ở Giang Nam. Chỉ vì bẩm sinh sở hữu đôi mắt thấu khí vận mệnh của đời, nên năm mười tuổi ông bái nhập Khôn Thanh Môn.

Ông sinh là để ăn bát cơm . Những thầy bói khác vướng ngũ tệ tam khuyết thường đ.á.n.h đổi mất một thứ gì đó, nhưng ông thì bao giờ như . Chỉ cần mở mắt là thể thấu rành rọt sinh t.ử mệnh của thế gian.

Thẩm Chi Trác xuất con nhà trâm thế phiệt, dẫu bái nhập Khôn Thanh Môn thì cơm ăn áo mặc vẫn thuộc hàng xa xỉ nhất. Thậm chí ngày đầu tiên bước sư môn, ông còn chê bai cảnh chùa chiền xập xệ, vung tay chi một tiền khủng để tu sửa bộ Khôn Thanh Môn lúc bấy giờ. Hơn nữa, ông còn dắt theo hẳn một gia nhân chuyên lo việc sinh hoạt cá nhân cho .

Ông bao giờ phiền lòng vì chuyện tiền bạc. Ông là kẻ tai quái nhất, tò mò thích hóng hớt nhất, và cũng là kẻ nổi loạn lời nhất trong cả môn phái.

khi ngoại xâm giày xéo, quốc gia lâm nguy, các bậc trưởng bối trong môn phái quyết định hạ sơn, ông cũng ngần ngại dứt khoát bước theo.

Cũng chính vì vô tình chứng kiến t.ử khí bao trùm khắp bầu trời thành phố C, ông cưỡng ép dòm ngó thiên cơ, tiên đoán chính xác thời điểm quân thù ập tới và lộ trình hành quân của chúng. Cuối cùng, tại một hẻm núi hiểm trở, ông chỉ huy hai t.ử trong môn phái cùng hai ngàn binh sĩ đóng giả quân , lấy mồi nhử, lập trận mai phục và chôn vùi hơn mười vạn quân thù.

"Ngoại trừ một ít , chẳng ai đó là kiệt tác của tiểu sư thúc. Trận pháp thu hút một cơn mưa thiên thạch trút xuống, nhưng vì sự việc quá sức viển vông, nên những ghi chép về tiểu sư thúc và các sư còn sót thưa thớt. Người chỉ đơn thuần cho rằng ông trời tay cứu giúp bách tính Lam Châu, và bọn giặc xui xẻo nên vô tình thiên thạch đè bẹp."

Mọi say sưa chìm đắm câu chuyện của Thẩm Chi Trác, đồng thời cũng dâng lên niềm kính phục xen lẫn xót xa cho cảnh hiện tại của ông.

Thẩm Chi Trác qua lời kể của Thẩm Tri Âm và ông cụ Lưu cứ như hai con xa lạ.

Thẩm Chi Trác trong mắt ông cụ Lưu là một lãng t.ử hào hoa, phóng khoáng, luôn tận hưởng cuộc sống xa hoa sung túc. Tuy mang phong thái ung dung tự tại, nhưng ông nặng tình nặng nghĩa với quốc gia, trí tuệ siêu phàm, mưu dũng song , quả thực là một bậc phong hoa tuyệt đại.

Một nhân vật xuất chúng như , dù chỉ qua lời kể của khác cũng tỏa sức hút nhân cách mãnh liệt khiến nghiêng ngưỡng mộ.

Thế nhưng, Thẩm Chi Trác trong lời kể của Thẩm Tri Âm là một đạo sĩ mù lòa, lôi thôi lếch thếch, nghèo đến mức chẳng giữ nổi một đồng cắc cạo trong túi, sống lay lắt trong một ngôi miếu hoang tàn, tự hì hục nấu ăn qua ngày.

Thật khó thể tưởng tượng ông cách nào để thích nghi với sự chênh lệch nghiệt ngã đến nhường .

Ông cụ Lưu càng nghĩ hốc mắt càng đỏ hoe vì đau xót. Tiểu sư thúc của ông từ bé đến lớn từng chịu một chút khổ cực nào mà.

Ông đưa ánh mắt hiền từ Thẩm Tri Âm: "Cháu là t.ử do tiểu sư thúc thu nhận ?"

Thẩm Tri Âm lắc đầu gật đầu: "Cháu là cháu ngoại của ông , nhưng chắc vì sợ nghiệp chướng sẽ vạ lây sang m.á.u mủ ruột rà, nên ông chỉ cho phép cháu gọi là sư phụ chứ cho gọi là ông ngoại."

Ông cụ Lưu bật nức nở như một đứa trẻ.

"Tiểu sư thúc của ơi, gì nên tội , cớ gánh chịu nhiều cay đắng đến thế? Ông trời thật mắt mà!"

Ầm ầm ầm...

Tiếng sấm vang rền.

Tất cả đồng loạt ngước lên trời. Mới giây trời còn trong xanh vời vợi mà.

Ông cụ Lưu với khuôn mặt bướng bỉnh, quyết rút lời c.h.ử.i mắng ông trời thốt .

Thẩm Tri Âm ngước lên liếc xéo một cái: "Cút sang một bên."

Đám mây đen bé tẹo lượn lờ vài vòng ngoan ngoãn tản , biến mất hút.

Thẩm Tri Âm hừ nhẹ hai tiếng. Đây là lôi kiếp, dăm ba cái sấm sét vớ vẩn ai.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm.

Thẩm Tri Âm: Nhìn gì?

Cô bé dậy: "Cháu xếp vài món đồ mang qua cho lão già đây."

Cô lẩm nhẩm tính toán tiền trong tài khoản. Chỉ cần bán xong mẻ Tăng Thọ Đan cho Cục Quản lý Đặc biệt, tiền cô tích cóp dư sức tậu một căn biệt thự xịn xò cho lão già an hưởng tuổi già.

 

Loading...