Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 257: Quỷ có quy tắc của quỷ
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:46:53
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc chuẩn lên máy bay, Thẩm Tri Âm bỗng nhiên vỗ đét một cái trán .
"Cháu cứ thắc mắc là quên mất cái gì, thì là Đại Miu! Chắc chắn lão đầu t.ử cũng nhớ nó ."
Đại Miu hiện tại vẫn đang ở trong trang viên của cô bé, giờ cô sắp về quê , mà quê của Đại Miu vốn dĩ cũng ở bên đó cơ mà.
Thẩm Tu Nhiên thấy liền buồn lên tiếng: "Mọi cứ , sẽ phái đưa Đại Miu qua đó ."
Lưu lão thấy tò mò nên ghé sát hỏi: "Đại Miu ? Là một con mèo ? Tiểu sư thúc nuôi mèo , chúng mang theo cùng luôn ."
Thẩm Tu Nhiên ngập ngừng: "Ờ thì... là một con mèo bự ạ."
Lưu lão: "Thì bự tới cỡ nào chứ?"
Thẩm Tu Nhiên: "Bự cỡ một con hổ ạ, loại mèo bự hoa văn vằn vện ."
Lưu lão: ...Cậu thẳng nó là con hổ luôn cho .
là hổ danh tiểu sư thúc của ông, nuôi thú cưng cũng khác biệt với thường như .
Thẩm Tu Nam thầm nghĩ: Nhà chúng nuôi hổ từ lúc nào thế?
Vì bận việc nên Thẩm Tu Nhiên và Thẩm Khoan cùng .
Trên máy bay, ngay khi Thẩm Tri Âm xuống thì nữ quỷ minh tinh lân la sáp gần.
"Có một cái drama của Bạch Lạc, cô hóng ?"
Thẩm Tri Âm tay ôm bình sữa, cả rúc sâu ghế tỏ vẻ vô cùng thư giãn: Ngươi nhắc thì cũng quên mất tiêu con .
"Nói ."
lúc , Thẩm Mộc Cẩn bỗng nhiên xuất hiện như quỷ mị, tay vẫn ôm khư khư con cá chép nhỏ của .
"Bà cô nhỏ, đang hóng chuyện gì ? Cho cháu hóng cùng với."
Thẩm Ngọc Trúc lườm em trai: "Chú mày xê chút, đây là chỗ mà."
"Ây da, hai thì ai với ai chứ, em ruột thịt cả, ba cứ ôm em lòng là mà."
Thẩm Ngọc Trúc bèn dùng ánh mắt để mách lẻo với bà cô nhỏ.
[Vẻ mặt tủi .jpg]
Thẩm Tri Âm chỉ tay về phía chiếc ghế đằng : "Lên ."
Thẩm Mộc Cẩn "ồ" lên một tiếng, than thở: "Bà cô nhỏ hết thương cháu ."
Thẩm Tri Âm vươn tay gõ nhẹ lên trán một cái, khi thành công thấy nữ quỷ minh tinh thì mới lẽo đẽo chạy lên ghế .
Lúc nữ quỷ minh tinh đang giơ tay chào hỏi : "Bây giờ chuẩn kể chuyện drama của Bạch Lạc nè."
Thẩm Mộc Cẩn hưng phấn: "Được , chi tiết xem nào."
"Thằng tư nhà họ Thẩm, cứ lẩm bẩm chuyện với khí cái gì thế?"
Thẩm Mộc Cẩn lập tức đơ , dùng ánh mắt cầu cứu bà cô nhỏ, chuyện giải thích thế nào đây?
Chuyện thật sự khó giải thích a.
"Dạ thì cháu..."
"Có thứ dơ bẩn!"
Lưu lão dù cũng là xuất từ Đạo môn, tuy chỉ học một chút đỉnh vỏ ngoài và thể thấy quỷ, nhưng ông vẫn lờ mờ cảm nhận sự hiện diện của âm khí.
Cơ thể ông sinh phản xạ điều kiện, lập tức trở nên cảnh giác.
Ánh mắt Lưu lão sáng rực như đuốc, những ông cụ khác cũng lập tức căng cứng .
Tuy họ già, nhưng đều là những từng sinh tử, đao thật s.ú.n.g thật c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường. Bởi , dù hiện tại tóc bạc phơ và hình chút còng xuống, nhưng khí thế họ càng thêm phần uy nghiêm đáng sợ.
Thẩm Tu Nam các ông cụ bằng ánh mắt tràn đầy sự kính trọng.
"Ông Lý, ông Lưu, đừng căng thẳng, là thứ dơ bẩn gì ạ..."
Lúc gọi là thứ dơ bẩn, nữ quỷ minh tinh vẫn còn định c.h.ử.i thề vài câu, nhưng khi thấy khí thế ngút ngàn toả từ họ thì cô ả lập tức rén ngang, vội vàng trốn tịt lưng Thẩm Mộc Cẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-257-quy-co-quy-tac-cua-quy.html.]
Má ơi, sát khí, lệ khí cùng với công đức kim quang mấy ông cụ dung hợp với , trông cũng quá đáng sợ đó.
Những từng bước từ chiến trường, họ vốn bao giờ e sợ cả lẫn quỷ thần.
Thực tế mà , đối với dân Lam Châu, họ cũng chính là những vị thần bảo hộ của Lam Châu, chỉ là dùng xác phàm nhân để trấn giữ bờ cõi Lam Châu mà thôi.
Thẩm Tri Âm từng qua lịch sử của thế giới . Dưới sự cai trị của hoàng quyền, kết cục cuối cùng cũng sẽ đến sự suy tàn. Tuy lịch sử của Lam Châu rẽ sang một hướng khác từ thời nhà Đường, nhưng vị hoàng đế đ.á.n.h hạ giang sơn khi băng hà thì cũng chẳng thể quản nổi những đời hoàng đế kế nhiệm.
Cùng với sự triều đổi đại, việc xuất hiện những vị hoàng đế nhu nhược, hôn quân là điều khó tránh khỏi. Vì , một triều Đường hưng thịnh nữa trượt dài đà suy thoái. Thêm đó, lúc đất nước suy yếu các thế lực ngoại bang xâm lược, vùng đất Lam Châu trù phú vẫn thoát khỏi phận nhòm ngó và cướp đoạt.
Cũng may là họ thi hành chính sách bế quan tỏa cảng, sự phát triển ở giai đoạn cuối nhà Đường tụt hậu so với thế giới. Chỉ là do nội chiến quá nghiêm trọng, khi giáng một đòn tỉnh mộng, họ mới bắt đầu công cuộc phản công.
Sau hoàng quyền rơi tay khác, chức vị hoàng đế chỉ còn mang tính chất biểu tượng như một linh vật, và chính phủ Lam Châu chính thức thành lập.
Mặc dù lúc bấy giờ triều đình hủ bại, nhưng Lý Thế Dân, một nghi ngờ là Lý Thế Dân chuyển thế trọng sinh tay xoay chuyển tình thế, kéo dài tuổi thọ cho Đại Đường thêm vài trăm năm, nên sức mạnh đoàn kết của bộ đất nước vẫn to lớn.
Sau khi bắt đầu cuộc chiến phản công ngoại xâm, nhân dân các tỉnh cả nước đều nhiệt liệt hưởng ứng. Từ những cụ già mấy chục tuổi cho đến những thiếu niên mới mười mấy tuổi, một ai là lên đáp lời kêu gọi.
Vào thời điểm đó, gần như dân đều là lính, chống cùng lúc mấy thế lực ngoại bang xâm lược. Những thể sống sót trở về từ chiến trường, thử hỏi tay ai dính máu, và ai là vị thần bảo hộ của đất nước Lam Châu chứ?
Trên họ mang theo lệ khí nhiễm khi g.i.ế.c địch, nhưng đồng thời cũng tỏa công đức kim quang vì bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân. Chính vì thế, những tà vật như quỷ quái thể tùy tiện gần họ .
Một khi những thứ đó nảy sinh ý đồ , thì ai mới là kẻ c.h.ế.t .
Bởi , lúc mấy ông cụ cảm xúc dâng trào, lệ khí và công đức kim quang họ cũng sẽ cuồn cuộn theo. Những thứ chính là khắc tinh tuyệt đối đối với các âm vật như nữ quỷ minh tinh.
Thẩm Mộc Cẩn vẫn đang bận rộn an ủi mấy ông cụ: "Thật sự là thứ dơ bẩn ạ. Đó là một con tiểu quỷ tự nguyện theo bên cạnh bà cô nhỏ, từng chuyện gì tổn thiên hại lý cả, chủ yếu chỉ giúp thu thập một vài tin tức mà thôi."
"Quỷ á?"
"Ở cơ? Chúng còn từng thấy thứ gọi là quỷ bao giờ ."
Trái với dự đoán, phản ứng đầu tiên của các ông cụ khi đến quỷ là sợ hãi, mà ngược , họ tỏ vô cùng thích thú và háo hức ngó xung quanh.
"Ngày ở doanh trại, lão Lưu kể với chúng là ông từng thấy quỷ, nhưng chúng cứ luôn nghĩ là ông đang bốc phét cơ đấy."
Lưu lão liền thổi râu trợn mắt: "Những gì đều là sự thật! Chính mắt thấy sư phụ bắt quỷ mà."
"Thì chúng thấy tận mắt, mà tin cho nổi."
"Trên đời thật sự quỷ ? Vậy những đồng đội cũ hi sinh của chúng ... liệu biến thành quỷ ?"
Lý lão bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Lời ông dứt, mấy ông cụ khác cũng chợt trầm lặng hẳn .
" nhỉ, thế họ chẳng bao giờ về tìm chúng thế?"
"Chúng sợ quỷ , nếu họ biến thành quỷ mà về tìm , chắc vui đến c.h.ế.t mất. Về báo mộng một chút cũng mà."
" còn đưa họ ngắm thế giới bây giờ nữa. Nhớ ngày đó, chúng từng cùng mơ mộng về một thế giới tương lai, mà họ chẳng cơ hội để tận mắt chứng kiến."
Thẩm Mộc Cẩn thầm toát mồ hôi: Chủ đề nặng nề quá , mở miệng thế nào đây.
Bà cô nhỏ cứu cháu với!
"Người và quỷ vốn ở cùng một chiều gian, trừ khi sở hữu một đôi mắt đặc biệt, nếu thì thường thể thấy họ ạ."
"Vả , con một khi c.h.ế.t sẽ chịu sự triệu hoán của Địa phủ, thể lưu chốn nhân gian quá lâu ."
"Không họ về gặp , mà là thể gặp ."
Giọng Thẩm Tri Âm lảnh lót vang lên, chậm rãi giải thích cho họ hiểu rằng, và quỷ khác đường chỉ đơn thuần là một câu suông.
Con và quỷ hồn vốn tồn tại ở hai thế giới thuộc các chiều gian khác . Dưới sự vận hành của quy luật thiên đạo, quy tắc của , và quỷ cũng quy tắc của quỷ.
"Nếu quỷ cứ lưu nhân gian quá lâu mà chịu xuống Địa phủ, tuân thủ quy luật, thì cả đời họ sẽ trốn chui trốn nhủi. Cho dù hóa thành quỷ thì họ cũng sẽ chịu cảnh đói khát. Trong tình cảnh đó, dẫu đốt nhang đèn cho họ, thì phần lớn nhang khói cũng sẽ những cô hồn dã quỷ khác cướp mất, lúc gặp nguy hiểm cũng chẳng Địa phủ bảo vệ."
"Đối với họ mà , nhân gian là một thế giới hỗn loạn và vô trật tự, hơn nữa linh hồn của họ sẽ mài mòn theo thời gian, cuối cùng tan biến mãi mãi. Chỉ ở Địa phủ, họ mới thể ngưng tụ âm khí để giữ cho linh hồn tiêu tán. Thậm chí nếu họ đầu thai, thì dù 'hộ gia đình bám trụ' ở Địa phủ mấy ngàn mấy vạn năm cũng sẽ bao giờ tan biến."
Tuy cô bé mang chất giọng non nớt, mềm mại, nhưng lập luận vô cùng rõ ràng và rành mạch. Sau khi cô giải thích, đều hiểu vấn đề.
"Thì là ."
Mấy ông cụ đều lộ vẻ bùi ngùi xen lẫn chút cảm khái.
"Người quy tắc của , quỷ quy tắc của quỷ, âu cũng là lẽ dĩ nhiên."