Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 261: Gặp mặt
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:04
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu sư thúc!!!"
Giọng già nua sang sảng đột ngột vang lên. Thẩm Chi Trác còn kịp hiểu chuyện gì ai đó ôm chầm lấy, siết chặt cứng.
Khuôn mặt ông nhăn nhúm , mang theo chút ghét bỏ, sức gỡ con đang đu bám xuống.
"Cái ông , nhận bừa họ hàng gì thế hả, suýt chút nữa đ.â.m nát bộ xương già của ."
"Tiểu sư thúc, tiểu sư thúc là con đây mà, là Tiểu Thập của Khôn Thanh Môn đây."
Ông cụ Lưu lóc t.h.ả.m thiết, hai tay ôm khư khư đùi Thẩm Chi Trác quyết buông.
"Con luôn tìm kiếm , nhưng mãi chẳng thấy tung tích , hu hu hu..."
Nghe thấy mấy chữ "Khôn Thanh Môn": “Tiểu Thập", Thẩm Chi Trác thoáng sững . Bàn chân đang định đạp ông lão văng cũng vội vàng thu .
"Tiểu Thập?"
Ông cụ Lưu nước mắt nước mũi tèm lem, gật đầu lia lịa: "Là con đây, tiểu sư thúc ơi con nhớ lắm, con nhớ lắm."
Khóe mắt Thẩm Chi Trác cũng ửng đỏ: "Vẫn còn sống cơ ."
Ông cụ Lưu ôm đùi ngước lên, hai ông lão bốn mắt . Thẩm Chi Trác nheo mắt quan sát kỹ một hồi.
Khóe mắt Thẩm Chi Trác rơm rớm, những lời nghẹn ngào định đến khóe miệng xoay chuyển thành: "Mi già nhiều quá."
Ông cụ Lưu: "..."
Nói thế mà , hơn năm chục năm trôi qua , mà già cho ?
"Tiểu sư thúc, cũng già ."
Thẩm Chi Trác sờ sờ mặt, chút đắc ý: "Trông còn trẻ chán so với mi đấy."
Ông cụ Lưu: [Điều đó là thể!]
[ nhỏ hơn gần hai chục tuổi lận đấy!]
Ông dậy, mấy bạn già phía liền xúm xát muối tim ông.
"Nói thật mất lòng, cạnh tiểu sư thúc của , trông già hơn hẳn đấy."
"Tiểu sư thúc của vai vế lớn hơn, chắc tuổi tác cũng cao lắm nhỉ."
Thẩm Chi Trác vuốt râu: "Lão hủ bất tài, sắp sửa chạm mốc trăm tuổi ."
"Tss..."
Cái tuổi ... chân tay ông cụ lanh lẹ, vóc dáng còn khỏe mạnh, chẳng nét nào giống một cụ già bách niên giai lão cả.
Tìm cần tìm, cả nhóm nhanh chóng chào tạm biệt dân làng để lên núi.
Đường lên núi thể xe, tự cuốc bộ từng bước một.
"Khoan , mang theo lều bạt gì ?"
Thẩm Mộc Cẩn lôi từng chiếc lều từ cốp xe , vẻ mặt ngơ ngác.
Thẩm Tri Âm đáp: "Đạo quán đủ chỗ cho chừng ở ."
Thẩm Tu Nam: "Cứ coi như cắm trại dã ngoại ."
Cũng .
Đồ đạc lỉnh kỉnh, mang vác trèo đèo lội suối cũng bất tiện. Thẩm Tri Âm lười biếng, sai nữ quỷ minh tinh và đàn em của cô ả dùng Quỷ Đạo vận chuyển hết trái cây, rau củ, lều bạt lên núi .
Tận mắt chứng kiến đống đồ đạc lượt "bốc ", ngoại trừ Thẩm Ngọc Trúc và Thẩm Chi Trác, tất cả những còn đều há hốc mồm kinh ngạc.
"Chuyện... chuyện đưa lên kiểu gì ?"
"Cái Quỷ Đạo gì đó, chúng thể ké ?"
Ánh mắt đầy tò mò.jpg.
Thẩm Chi Trác: "Được chứ, chừng nào mấy ông bước một chân quan tài là ngay."
Nhóm ông cụ Lý: "..."
Cái ông Thẩm ăn đúng là chẳng lựa lời chút nào.
Đoạn đường lên núi xa xôi hơn họ tưởng tượng nhiều. Trải qua vài tiếng đồng hồ leo dốc, đám ông cụ ngoại trừ Thẩm Chi Trác và ông cụ Lưu thì ai nấy đều mệt bở tai.
"Không nổi nữa , nghỉ một lát thôi. Đường dốc cỡ thời trẻ nhắm mắt cũng leo , giờ thì xương cốt rã rời hết , nổi nữa."
Kẻ còn thê t.h.ả.m hơn cả đám ông cụ Lý chính là Thẩm Mộc Cẩn.
Thẩm Ngọc Trúc tuy dễ ăn hiếp, nhưng thể lực vượt xa ông em bắt nạt .
"Phù... phù... phù..."
Thẩm Mộc Cẩn thở dốc như trâu kéo cày, dù đang hai ông dìu hai bên mà đôi chân vẫn nhũn như cọng bún.
"Em... em c.h.ế.t mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-261-gap-mat.html.]
Anh thò bàn tay run rẩy về phía Thẩm Tri Âm.
"Bà cô nhỏ, khi... khi c.h.ế.t, cháu ... trải nghiệm cảm giác ngự kiếm phi hành một ."
Tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm đang lắc lắc một chai nước pha Phục Nguyên Đan.
"Mơ cháu, kiếm gỗ đào của hủy , thanh mới còn xong ."
Thẩm Mộc Cẩn lè lưỡi, ngoẹo đầu sang một bên, trượt khỏi tay hai ông bẹp dí xuống đất, tư thế dang tay dang chân như biển.
"Cháu c.h.ế.t , việc gì thì nhớ đốt giấy cho cháu."
Thẩm Chi Trác lắc đầu ngao ngán: "Giới trẻ thời nay chán thật, sức vóc còn thua kém cả cái già ."
Thẩm Ngọc Trúc cũng mệt lử bệt sang một bên, dùng ánh mắt trong veo như sinh viên đại học đầy ngưỡng mộ ông lão.
"Thẩm... tổ tông, thường xuyên bộ lên xuống như ạ?"
Vốn dĩ định gọi là ông nội Thẩm, nhưng sực nhớ vai vế của ông lão còn lớn hơn cả ông nội nên vội vàng đổi cách xưng hô.
" thế."
Thẩm Chi Trác hếch cằm tự hào.
Thẩm Tri Âm liền dội gáo nước lạnh: "Cũng khi là khiêng xuống núi đấy."
Dù thì chính tay tẩm độc cho bất tỉnh nhân sự cũng ít.
Thẩm Chi Trác: [Lôi mấy cái chuyện đen tối đó gì chứ? Kỹ năng nấu nướng của bây giờ nâng cấp rõ rệt , cả tháng nay nào tự hạ độc bản nhé!]
Thẩm Tri Âm đưa nước cho .
"Trong nước pha t.h.u.ố.c hồi phục thể lực, mỗi một ngụm."
Lúc nhóm ông cụ Lý đưa tay nhận, cảnh vệ định bước lên ngăn cản.
"Tránh , tránh , uống thì mấy tự mà về."
Anh cảnh vệ: "..."
Đôi khi mấy lão thủ trưởng còn bướng bỉnh cứng đầu hơn cả trẻ con.
Thẩm Chi Trác cầm lọ đan d.ư.ợ.c nhai rôm rốp như nhai kẹo.
"Đồ đấy, bình thường đồ cho ."
Thuốc ông đang ăn đều do chính tay Thẩm Tri Âm luyện chế riêng cho ông.
Đến cái tuổi mà Thẩm Chi Trác vẫn giữ thể tráng kiện, đôi mắt sáng rực rỡ, phần lớn đều nhờ công lao bồi bổ của Thẩm Tri Âm.
Chỉ là... cái con nhóc vô tình quá mức. Hễ ông chê lười ngâm t.h.u.ố.c tắm là y như rằng nó vác cả khúc gậy to đùng đuổi chạy tóe khói.
Tuy nhiên, mặt ngoài, Thẩm Chi Trác cực kỳ bao che khuyết điểm.
"Mấy dẹp sang một bên cho , một lũ ông già bà cả gần đất xa trời , ai thèm rảnh rỗi hãm hại họ gì."
Ông cụ Lưu: "Tiểu sư thúc đừng giận, họ cũng chỉ tròn chức trách thôi."
"Ta , nhưng cứ thích bao che cho nhà đấy."
Thẩm Chi Trác chống nạnh, công khai bênh vực nhà một cách ngang tàng.
Bộ dạng của ông khiến nhịn mà bật .
Phải ... Ai mà chẳng thiên vị nhà chứ.
Uống xong hớp nước, chỉ vài phút cảm thấy khỏe khoắn hẳn lên, sức lực như ùa về, đôi chân còn run rẩy, cả cơ thể tràn trề sinh lực, tưởng như thể chạy thêm vài vòng nữa cũng chẳng nhằm nhò gì.
"Thuốc gì mà thần kỳ ."
Thẩm Chi Trác tuốt phía , bỗng cúi tóm gọn yết hầu một con rắn nhấc bổng lên.
Cái đầu hình tam giác của con rắn qua là loại kịch độc.
Thế nhưng ông chẳng mảy may hoảng sợ, đưa tay vỗ vỗ lên đầu nó: "Bò xa một chút, đừng lượn lờ cản đường cản lối."
Nói đoạn, ông ném con rắn văng xa.
Thẩm Mộc Cẩn ông, sang Thẩm Tri Âm.
"Chậc... là một nhà khác. Bà cô nhỏ sở thích bắt rắn độc thú cưng chắc cũng là học mót từ vị lão tổ tông ."
Anh vẫn thể quên cảnh bà cô nhỏ tay bắt rắn lục đuôi đỏ trong lúc ghi hình show tạp kỹ .
"Tuyệt chiêu độc quyền của đồ nhỏ nhà đấy, mấy học cũng ."
Thẩm Chi Trác vẻ đắc ý và tự hào: "Ta còn chẳng cơ mà."
Mọi : ... Cái giọng điệu kiêu ngạo của ông cứ như thể ông là bậc thầy trong vụ .