Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 262: Chiến cơ trong loài gà nhà
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:05
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn dừng chân nghỉ thêm một chặp nữa mới lết tới địa điểm cuối cùng.
Nhìn đạo quán ọp ẹp, tồi tàn mắt, ông cụ Lưu sụt sùi rơi nước mắt, một cảm giác chua xót khôn tả dâng lên trong lòng.
"Tiểu sư thúc... đang sống ở một nơi như thế ?"
Ngày xưa, ngay cả Khôn Thanh Môn cũng khăng khăng bắt tu sửa đàng hoàng mới chịu bước cơ mà.
Còn chốn thì xa xôi hẻo lánh quá sức tưởng tượng. Ông vẫn nhớ như in hồi nhỏ, mỗi tiểu sư thúc lén dẫn đám nhóc bọn ông trốn ngoài chơi, lúc nào cũng phàn nàn Khôn Thanh Môn hẻo lánh khó , xuống núi mua sắm xem hội hè cũng bất tiện đủ đường.
Thế mà bây giờ... sống lay lắt trong một nơi tồi tàn, hoang vắng, thậm chí còn hẻo lánh hơn cả Khôn Thanh Môn năm xưa.
Dường như thứ từng yêu thích đều rời xa.
Thẩm Chi Trác vỗ nhẹ lên đỉnh đầu ông: "Cái tuổi còn mau nước mắt, sống ở đây thể tráng kiện, chạy nhảy hơn đứt cả mi đấy, mi ý kiến gì ?"
Dáng vẻ dửng dưng bận tâm, cốt cách phóng khoáng tự do như thời trai tráng của ông khiến ông cụ Lưu dường như chiêm ngưỡng phong thái của vị tiểu sư thúc tuyệt đại phong hoa thuở nào.
Thế nhưng... ông bây giờ, trong lòng ông cụ Lưu xót xa vô ngần.
Rõ ràng từng là một vị thiếu gia tài mạo song , sống trong nhung lụa từng nếm mùi khổ cực cơ mà.
"Đi nào, theo lão đạo tham quan đạo quán."
Thẩm Chi Trác vẫy tay hiệu, dẫn tiến bên trong.
Chỉ vài phút , giọng non nớt pha lẫn chút tức giận của Thẩm Tri Âm vọng .
"Lão già ! Ông đốt cháy nhà bếp nữa !"
Cô nhóc Thẩm Tri Âm xinh xắn trắng trẻo sừng sững giữa nhà bếp, bằng mắt thường cũng thể thấy rõ bốn bức tường cháy đen sì, lốm đốm những mảng vá víu chắp vá.
Thẩm Chi Trác rụt cổ chột , lí nhí thanh minh: "Là do ngọn lửa chịu lời chứ liên quan gì tới ."
Ông xắn tay áo bước bếp: "Nhóc con, qua châm lửa , để cho mi chiêm ngưỡng tài nghệ nấu nướng của bây giờ. Tay nghề của lên trình ít , hôm qua lên núi hái mớ nấm tươi rói, nay đem đãi khách là chuẩn bài."
Thẩm Tri Âm: "Con ..."
Thế nhưng Thẩm Chi Trác cương quyết ấn cô nhóc xuống bếp lò: "Con châm lửa thì nấu mới ngon ."
"Cho con xem mớ nấm ông hái ."
"Ý con là , tuy mắt kém nhưng nấm độc độc thừa sức phân biệt nhé. Mấy vụ ngộ độc đây là do xào nấu kỹ thôi."
Thẩm Tri Âm: [… Không, ông mù tịt.]
"Tiểu sư thúc định đích xuống bếp ? Thế thì ngại quá, để lớp trẻ chúng con cho."
Thẩm Chi Trác bướng bỉnh gạt : "Không , tự tay ."
Hôm nay ông quyết tâm phô diễn tài nghệ nấu nướng tiến bộ vượt bậc của mặt cô cháu gái để lấy danh dự.
Những khác tất nhiên thể Thẩm Chi Trác hì hục một . Đám già bỗng chốc hăng hái hẳn lên, nằng nặc đòi bếp phụ giúp.
Thế là Thẩm Tri Âm, đang phụ trách châm lửa, đuổi cổ ngoài thương tiếc.
"Trẻ con trẻ ranh châm lửa gì, cứ để việc cho , hồi trẻ từng một thời gian việc trong đội hậu cần quân đội đấy."
Thẩm Tri Âm mở to đôi mắt tròn xoe Thẩm Chi Trác: "Cháu giám sát lão già ."
"Có gì mà giám sát, ổng con nít nữa . Cháu còn nhỏ mà cứ lo bò trắng răng, yên tâm , bọn ở đây ."
Bị tống khỏi cửa, Thẩm Tri Âm c.h.ế.t trân đám già tất bật trong bếp: "..."
Đông thế , chắc chắn sẽ nhận nấm độc chứ nhỉ?
Trước đó cô cảnh báo họ rằng lão già nhà phân biệt nấm độc và nấm thường, hẳn là họ sẽ chừng mực mà canh chừng chứ?
Thẩm Tri Âm vẫn xông , cô lo sốt vó lên .
Thế nhưng Thẩm Mộc Cẩn bế thốc mất: "Bà cô nhỏ, đạo quán tuy xập xệ nhưng khí và cảnh sắc thì tuyệt cú mèo luôn. Cháu thấy cây đào , mau dẫn tụi cháu hái đào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-262-chien-co-trong-loai-ga-nha.html.]
Linh khí ở đây trong lành, dồi dào hơn thành phố vạn . Dù vô tình dẫn khí nhập thể, cách tu luyện nhưng vẫn cảm nhận rõ sự lưu chuyển của linh khí xung quanh.
"Tiểu Cẩm cũng ngoài chơi, núi suối bà cô nhỏ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Có một con suối nhỏ."
"Đào chín ạ?"
"Tầm thì lác đác vài quả chín , nhưng vẫn còn nhiều loại trái cây khác nữa."
Khi rảnh rỗi núi, Thẩm Chi Trác cũng thường trồng thêm cây ăn quả để g.i.ế.c thời gian.
Nhờ mà bốn mùa trong núi đều trái cây thưởng thức. Dẫu tài nấu nướng của Thẩm Chi Trác tệ hại đến mức độn thổ, thì hai ông cháu cũng đến nỗi c.h.ế.t đói.
Bà cô nhỏ Thẩm Tri Âm dẫn ba cháu chắt tung tăng khắp nơi tìm trái cây, nhân tiện dạo quanh quen với môi trường mới. Nhờ thế, cô bé tạm thời ném đám ông cụ bà cụ đang hì hục trong bếp đầu.
Thôi kệ , dù trúng độc thì cũng chẳng c.h.ế.t ai, cô đan giải độc mà.
Lúc , trong bếp, Thẩm Chi Trác lôi một rổ nấm định mang rửa.
"Tiểu sư thúc, cái loại nấm màu sắc rực rỡ thế liệu độc ?"
"Nói nhăng cuội, đó là nấm sữa, màu nó vốn dĩ đỏ chót như thế ."
"Ồ."
Ông cụ Lưu tin sái cổ mảy may nghi ngờ.
"Vậy còn cái ?"
Ông cụ Lưu cầm lên một chùm nấm màu trắng tinh.
"Ngốc quá, đó là nấm gan bò, đằng là nấm kê tùng, còn cái là nấm kiến thủ thanh..."
Thẩm Chi Trác tự tin chỉ mặt gọi tên từng loại, giọng điệu và thái độ chắc nịch như đinh đóng cột.
Thấy ông chắc chắn như , ông cụ Lưu cũng răm rắp tin theo.
"Cậu đừng con bé đó ăn ốc mò, đống nấm vấn đề gì hết. Lần là do xào kỹ thôi. Cậu thử nghĩ xem, loại nấm kiến thủ thanh vốn là nấm độc, nhưng xào chín thì gì còn độc nữa. Nếu nó thực sự mang kịch độc thì mồ yên mả từ đời nào ."
Ông cụ Lưu gật gù đồng tình. Chứ còn gì nữa, tiểu sư thúc của ông tài trí hơn , học rộng hiểu nhiều, thể phân biệt nấm độc cơ chứ?
Mấy ông cụ khác bên cạnh đeo kính lão, xoa cằm chăm chú soi nấm.
"Ông rành về nấm ? Không ông bảo từng ở đội hậu cần ?"
" ở hậu cần nhưng từng nấu món nấm nào cả."
"Vậy mớ an ?"
"An tuyệt đối!"
Thế là cả đám hào hứng bắt tay việc, thái, kẻ xào, nấu canh nấm...
Thẩm Chi Trác còn chui hẳn chuồng gà tranh giành trứng với ba cô gà mái già, chúng rượt chạy trối c.h.ế.t khắp chuồng.
"Lũ chúng mày là do tao một tay nuôi nấng, ăn uống no nê béo mầm giờ tính giở thói ăn cháo đá bát hả? Tao chỉ lấy vài quả trứng thôi chứ xin miếng thịt nào . Lũ chúng mày bỏ hoang với gà rừng tao cũng nhắm mắt ngơ, nay mà còn dám mổ tao nữa tao điên lên tao kêu con ranh con vặt lông tụi mày bây giờ!"
Thật là tức c.h.ế.t , ba con gà bá đạo chuyên môn ăn ké đồ ăn của ông, thỉnh thoảng còn ngang ngược giành phần ngon. Lần nào ông xơi vài quả trứng là y như rằng mổ tơi bời!
Thấy tiểu sư thúc ức hiếp, ông cụ Lưu liền xắn tay áo lao ứng cứu.
Và kết quả là... hình ảnh một ông già chạy trốn lắt léo giờ biến thành hai ông già ôm đầu chạy trối c.h.ế.t.
"Tiểu sư thúc, gà nhà ăn gì mà lực chiến kinh khủng thế !"
Thẩm Chi Trác hậm hực: "Nếu thì mi nghĩ tại thê t.h.ả.m thế ? Ba con gà mái già con ranh con rèn luyện kỹ lưỡng lắm, đấu với đại bàng núi còn cân sức, một chọi ba với đám chồn cáo cũng chẳng xi nhê gì!"
Vùng núi thú hoang nhiều vô kể. Trước đây đạo quán nuôi cả chục con gà, nhưng cứ chồn với cáo viếng thăm xơi tái mất mấy con. Thẩm Tri Âm tức điên lên, thế là biến gà còn thành t.ử môn phái để huấn luyện cường độ cao. Hàng ngày tụi nó chạy thục mạng núi rèn cơ bắp, tập luyện khả năng bay nhảy, còn tẩm bổ thêm đan d.ư.ợ.c do cô bé tự luyện.
Trong quá trình tập luyện khắc nghiệt, vài con chịu nổi đào thải và cuối cùng an nghỉ trong bụng hai ông cháu. Chỉ ba con là xuất sắc trụ . Bây giờ, chuyện đ.á.n.h tay đôi với đám chồn, cáo đại bàng đối với chúng chỉ là chuyện muỗi, xứng danh là chiến cơ trong loài gà nhà.