Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 266: Các người là lứa đệ tử kém cỏi nhất mà ta từng dẫn dắt!
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:09
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tuổi còn nhỏ mà lo học cái , con uống bao nhiêu rượu hả?"
Thẩm Tri Âm ôm chặt bình sữa, lắc lư cái đầu nhỏ, khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng nhưng cái miệng thì vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối.
"Con uống."
Thẩm Chi Trác giật lấy bình sữa của cô bé ngửi thử: "Đừng treo đầu dê bán thịt chó, tưởng đổ rượu bình sữa thì ngửi mùi chắc!"
Thẩm Tri Âm lúc mới hừ hừ vài tiếng, dùng ngón tay cái và ngón trỏ diễn tả một cách cực kỳ bé.
"Có một xíu xiu thôi ."
Cô bé ợ một cái, đáp bằng giọng vô cùng hùng hồn: "Thượng bất chính hạ tắc loạn, con học từ ông đấy."
Thẩm Chi Trác vớ ngay lấy cây chổi lông gà định phất qua.
Thẩm Tri Âm dùng pháp linh hoạt né sang một bên, còn hất cái cằm nhỏ lên khiêu khích, nếu trong lòng vẫn còn sót chút tỉnh táo để nhận mặt là ngoại công , khéo cô bé giơ ngón giữa lên .
"Nhào vô!"
Thẩm Tri Âm dang rộng hai chân ngắn củn, ngoắc ngoắc ngón tay: "Đánh trúng con thì tính là ông thua."
Thẩm Chi Trác mà đầu óc lùng bùng, kịp phản ứng logic câu của cô bé thì xắn tay áo lao tới rượt đuổi.
Ông già nhưng động tác chẳng hề chậm chạp, một già một trẻ chạy nhảy thoăn thoắt, quậy cho hiện trường gà bay ch.ó sủa.
"Bà cô nhỏ ơi, đó là nóc lều đấy, leo lên !"
"Rượu của , ai cướp rượu của !"
"Cái lều vất vả lắm mới dựng xong mà QAQ"
"Á á á... Bà cô nhỏ, đó là bể cá của , bé cẩm lý của đấy, vũ khí !"
Chẳng từ bao giờ mà chuyện biến thành một mớ hỗn chiến?
Thẩm Tri Âm đ.á.n.h bại tất cả những ai đang trong tầm mắt, cuối cùng hiên ngang ghế với biểu cảm cực kỳ chê bai.
"Đứng lên hết , từng một đến con gà con nuôi còn đ.á.n.h , các thế thì chấn hưng tông môn, phi thăng hả!"
Cô bé say thật , còn coi tất cả ở đây thành t.ử Vấn Kiếm Tông.
Tiếp đó, cô bé lạch bạch vắt cặp chân ngắn chạy đến một gốc cây, ôm chặt lấy cây hì hục hì hục nhổ bật gốc nó lên.
"Tss..."
Đám đ.á.n.h rạp đất chứng kiến cảnh mà đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Dưới khung cửa sổ của đạo quán, mấy cái đầu tóc hoa râm thò thụt dòm ngó.
"Trời đất ơi, con bé lúc say rượu mà đáng sợ thế."
Vốn dĩ mấy ông lão cũng ngà ngà say, nhưng thấy Thẩm Tri Âm bắt đầu đại sát tứ phương, các vệ sĩ tuân thủ đạo đức nghề nghiệp vác luôn mấy cái già của họ chạy về đây .
Giờ thì ma men cũng tỉnh cả .
Thẩm Tri Âm nhổ ngược cây táo lớn, cây to bằng hai bắp đùi lớn gộp .
Sau khi nhổ bật gốc lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô bé ửng hồng, cô bé trực tiếp giơ bàn tay nhỏ lên, tụ khí hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén, xoẹt xoẹt vài đường chẻ toạc cây táo đó !
Đám đ.á.n.h đất: …………
Đây rốt cuộc là thần thánh phương nào , còn là con nữa ?
Thôi họ cứ lo chạy trốn cho lành, kẻo lát nữa cô bé chẻ luôn bọn họ đôi mất!
Dù đ.á.n.h đau ê ẩm khắp , nhưng suy nghĩ duy nhất trong đầu những vệ sĩ lúc là bò cũng trốn cho bằng .
Vị tiểu tổ tông nhà họ Thẩm quá mức nguy hiểm QAQ
Tưởng tượng thì đấy, nhưng chạy thoát.
Thẩm Tri Âm chặn đường bọn họ, khoanh hai cánh tay nhỏ xíu , biểu cảm nghiêm túc đến thể nghiêm túc hơn.
"Các định ?"
"Không ..."
Tất cả đều đồng loạt lắc đầu.
Thẩm Tri Âm ném mấy khúc gỗ chẻ cho bọn họ.
"Cầm lấy, luyện kiếm, lười biếng!"
Trong tay cô bé cũng cầm một khúc gỗ: "Tất cả nghiêm chỉnh cho !"
Mệnh lệnh từ giọng non nớt vang lên, tất cả vệ sĩ, bao gồm cả Thẩm Tu Nam đều phản xạ điều kiện nghiêm chuẩn tư thế quân đội, đội ngũ lập tức ngay ngắn chỉnh tề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-266-cac-nguoi-la-lua-de-tu-kem-coi-nhat-ma-ta-tung-dan-dat.html.]
Thẩm Tri Âm hài lòng gật gật đầu, đó bước lên mặt họ.
"Nhìn cho kỹ đây, tiểu sư thúc dạy các ."
Dù đang say xỉn, nhưng đôi mắt cô bé vẫn đen láy và trong trẻo, khúc gỗ bình thường trong tay cô bé khoảnh khắc dường như thực sự biến thành một thanh kiếm sắc bén.
Thứ Thẩm Tri Âm dạy chính là kiếm pháp cơ bản mà t.ử Vấn Kiếm Tông đều học.
Chỉ vỏn vẹn vài động tác cơ bản: nâng kiếm, hất, chém, đâm, gạt, kết hợp với một bộ cước pháp, tất cả nối kết với một cách mượt mà và trơn tru.
Thẩm Tu Nam và những khác thậm chí còn thấy luồng gió xung quanh cuốn theo, tạo âm thanh như thể lưỡi kiếm x.é to.ạc khí.
Rõ ràng trong tay cô bé chỉ là một khúc gỗ, rõ ràng cô bé trông còn quá nhỏ bé, nhưng mỗi động tác tung dứt khoát, sắc bén hề đọng chút mảy may dư thừa nào, thật khó tưởng tượng đó là sức mạnh bộc phát từ cổ tay của một cô bé mới bốn tuổi.
Bọn họ cảm giác, dù chỉ cầm một khúc gỗ, Thẩm Tri Âm vẫn dư sức đoạt mạng đối thủ một cách dễ dàng.
Sau khi thu thế, một cô bé vốn xinh xắn đáng yêu quá mức vác khúc gỗ lưng như một vị tiểu phu tử, mặt họ cất tiếng hỏi.
"Đã rõ hết ? Học ?"
Đám vệ sĩ: …………
Cũng giống như Lưu lão, bọn họ "học phế" mất .
Thế thì bảo bọn họ trả lời ? Bọn họ chỉ nhớ vài chiêu đầu, còn phần thì mù tịt!
Thẩm Tu Nam dõng dạc: "Nhìn rõ !"
Giọng trả lời vô cùng vang dội khiến Thẩm Tri Âm hài lòng.
sang những khác thì khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn liền sụp xuống.
"Các là lứa t.ử kém cỏi nhất mà từng dẫn dắt!"
Đám vệ sĩ: Cứu mạng, vị tiểu tổ tông học mấy câu đó ở , đúng là ác mộng nhớ thời gian huấn luyện ngày xưa QAQ.
"Ngươi, lên biểu diễn cho bọn họ xem thử."
Thẩm Tri Âm chỉ tay Thẩm Tu Nam.
Thẩm Tu Nam bước thực hành, quả hổ danh là hạt giống kiếm tu chính miệng Thẩm Tri Âm công nhận, thực sự nhớ các động tác, dẫu một vài chỗ chuẩn xác.
Thẩm Tri Âm bèn kiên nhẫn uốn nắn từng chút một cho đến khi ưng ý.
"Tất cả động tác một trăm ."
"Các một ngàn !" Cô bé còn bất mãn ném cho họ một cái liếc mắt sắc lẹm.
Đám đông: …… Chẳng ai dám hó hé nửa lời.
Họ đành cun cút theo yêu cầu của Thẩm Tri Âm, cầm khúc gỗ lặp lặp mấy động tác tay đó hết tới khác.
Nhìn thì đơn giản thế thôi, nhưng múa may tầm năm mươi là tay họ bắt đầu rã rời sung sướng , càng về càng nặng trĩu nhấc nổi.
Thẩm Tri Âm ghế đôn đốc giám sát, một lúc cô bé ngáp dài, khuôn mặt ửng hồng gục xuống ghế ngủ lúc nào .
Khi Thẩm Tu Nam thành một trăm luyện tập và đầu , chỉ thấy ánh trăng là một cục bông nhỏ nhắn, mềm mại cuộn tròn, dáng vẻ lúc ngủ ngoan ngoãn đáng yêu đến tan chảy, ai mà ngờ đây là siêu quậy sức mạnh vô song cơ chứ.
Lại còn lôi họ huấn luyện như t.ử tông môn nữa.
"Khụ khụ... Vậy chúng tập tiếp ?"
Thấy Thẩm Tri Âm ngủ, đám vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm thì thầm bàn tán.
"Thú thật là, cũng học chiêu lắm."
Một vệ sĩ mồ hôi nhễ nhại với ánh mắt sáng rực: "Dù mệt thật, nhưng lợi hại vô cùng."
Tuy họ rành về kiếm thuật, nhưng đều là trong nghề, qua là đủ hiểu mấy chiêu Thẩm Tri Âm phô diễn uy lực đến nhường nào.
Chí ít thì mấy chiêu đó cũng đủ để họ tay dễ dàng khống chế kẻ địch.
" cũng luyện."
Mệt thì mệt thật đấy, nhưng bọn họ đều là tinh tuyển chọn từ các đợt huấn luyện của bộ binh Lam Châu, chẳng ai sợ mệt cả.
Thẩm Tu Nam quyết định: "Vậy thì luyện tiếp thôi."
Anh bước tới bế bà cô nhỏ lên: "Hôm nay bà cô nhỏ say rượu mới phá lệ dạy chúng vài chiêu, tuyệt đối đừng để lỡ mất cơ hội ngàn năm một ."
Nếu đổi là một khác, câu chắc chắn sẽ nhạo là ngông cuồng.
đó là Thẩm Tri Âm cơ mà.
Một Thẩm Tri Âm mới bốn tuổi dám lao choảng với tà thần, một Thẩm Tri Âm chỉ hái hoa vặt lá cũng hóa thành ám khí lúc tỷ thí với Lưu lão.
Tất cả vệ sĩ ở đây đều tận mắt chứng kiến trận tỷ thí giữa cô bé và Lưu lão, tận mắt thấy cô bé lấy tay d.a.o chẻ đôi cây lớn.