Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 27: Tôi thấy bây giờ rắn nó sợ chị hơn đấy

Cập nhật lúc: 2026-08-20 01:23:00
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận tin báo, Hạ Trọng lập tức triển khai lực lượng.

Trước khi xuất phát, họ đều cẩn thận cất những lá bùa bình an Thẩm Tri Âm đưa túi.

Cô bé cứ trừng mắt họ cất bùa trong áo mới chịu cho .

Thẩm Tri Âm cất giọng hừ hừ non nớt, cái trả tiền đấy nhé, mỗi nhất định một lá.

Cuối cùng chỉ còn Triệu Thanh và cô bé ở . Triệu Thanh định đưa cô bé xuống núi nhưng Thẩm Tri Âm nhất quyết chịu.

"Chị Triệu Thanh, chị dạo quanh núi cùng em nhé."

Triệu Thanh: "Đi dạo núi? Đi gì?"

"Đi... hái nấm."

Thực cô bé núi để hái t.h.u.ố.c nhưng sợ Triệu Thanh cũng tin.

Cô bé đến đây một phần vì Bạch Khả Khả, phần còn khu rừng để hái d.ư.ợ.c liệu.

"Ngoan nào, bây giờ núi nguy hiểm, chúng về ."

"Không sợ, nếu gặp kẻ buôn chạy trốn thì tóm luôn, gặp thì hái nấm."

Triệu Thanh ngẫm cũng thấy hợp lý, vả ngọn núi Thanh Dương rộng lớn như , dẫn cô bé chơi loanh quanh gần đây chắc cũng .

Thực lòng cô cũng yên tâm về những đồng nghiệp của .

Đừng chứ, nấm núi cũng nhiều phết, hai mới một chốc gặp kha khá.

Thẩm Tri Âm dứt khoát giật một sợi dây leo, xuống bên cạnh và cặm cụi đan lát.

Triệu Thanh tò mò hỏi: "Em đang ."

Thẩm Tri Âm ngẩng đầu lên, đáp: "Đan giỏ mây ạ."

Kỹ năng cô học từ lão đạo sĩ. Vì ông nghèo kiết xác nên nhiều thứ tự vận động để tránh mất tiền oan.

Ngoài công việc chính là đạo sĩ, ông còn kha khá những kỹ năng vặt vãnh trong cuộc sống.

Nhờ thần thức mạnh mẽ nên trí nhớ của Thẩm Tri Âm cực kỳ , chỉ cần một hai là nhớ ngay.

Tận mắt một chiếc giỏ thành hình trong tay đứa trẻ ba tuổi, Triệu Thanh kinh ngạc vô cùng và cũng chịu đả kích nhỏ.

Trời đất ơi, đứa trẻ cừ khôi quá mất!

"Cho chị , chị đựng nấm nhặt đây nhé."

Đưa giỏ cho Triệu Thanh xong, đôi tay nhỏ xíu của Thẩm Tri Âm thoăn thoắt đan cho một cái giỏ khác.

Việc hái nấm công nhận là giải tỏa căng thẳng và dễ gây nghiện. Triệu Thanh nhanh chóng cuốn , nhưng cô chẳng nhiều loại nấm, bẽn lẽn hỏi Thẩm Tri Âm.

So với cô, Thẩm Tri Âm vẻ rành rẽ thứ.

Triệu Thanh: "..."

Lúc trong đầu cô chỉ quanh quẩn một ý nghĩ: Mình đường đường là sinh viên nghiệp trường cảnh sát chính quy, thế mà thua kém một đứa bé ba tuổi vắt mũi sạch.

Bọn trẻ thời nay tiến hóa khủng khiếp đến ?

Thẩm Tri Âm dùng giọng điệu trẻ thơ non nớt nghêu ngao bài hát "Hai con hổ", thấy nấm thì hái nấm, thấy thảo d.ư.ợ.c thì hái thảo dược.

Bất tri bất giác, hai một quãng khá xa.

Cho đến khi Triệu Thanh thấy một con rắn, cô hét lên thất thanh, đó túm lấy đuôi con rắn la hét quăng quật điên cuồng.

"Á á á!!! Rắn!!!"

Dù là cảnh sát nhưng cô cũng sợ rắn mà.

Thẩm Tri Âm: "..."

Tiểu Ly: "..."

Trời đất ơi, phụ nữ đáng sợ quá mất.

Con rắn Triệu Thanh tóm : Mẹ kiếp, tao mới là đứa sợ hãi ở đây chứ, ọe~~

Cuối cùng con rắn đó cô quăng mất hút ngọn cây nào đó, tóm là ném xa.

Định thần , Triệu Thanh phát hiện Thẩm Tri Âm đang chằm chằm bằng ánh mắt cạn lời.

Cô gượng : "À ừm, chị sợ rắn."

Thẩm Tri Âm cất giọng trẻ con non nớt: "Chị Triệu Thanh yên tâm , em thấy bây giờ rắn sợ chị hơn đấy."

Giọng điệu và ánh mắt của cô bé chân thành vô cùng.

Triệu Thanh: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-27-toi-thay-bay-gio-ran-no-so-chi-hon-day.html.]

"Chúng ... đang ở thế ?"

Thẩm Tri Âm xòe hai bàn tay nhỏ : "Chịu thôi~"

Thôn Tiểu Dương...

Sự xuất hiện đột ngột của lực lượng cảnh sát phá vỡ sự tĩnh lặng bề ngoài của ngôi làng .

Bên ngoài bắt đầu diễn cuộc đấu súng. Tần Trăn dẫn theo vài chiến sĩ tinh nhuệ luồn ngọn núi phía , chuẩn giải cứu những đứa trẻ và phụ nữ bắt cóc.

Lực lượng của họ ít nhưng đều là những tinh nhuệ nên chủ yếu sử dụng chiến thuật đ.á.n.h úp.

Những kẻ ở đây dường như cũng thấy tiếng s.ú.n.g từ thôn Tiểu Dương truyền đến nên càng thêm cảnh giác và rục rịch chuyển những bắt cóc nơi khác.

Tần Trăn và đồng đội xử lý gọn những kẻ lẻ , đó đối đầu trực diện với lực lượng canh gác hang động.

Đạn bay mắt, dù ẩn nấp kỹ đến cũng nguy cơ trúng đạn, kể đối phương còn tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa ẩn nấp.

Khi Tống Dương cảm nhận một viên đạn lao về phía thì kịp né tránh. Giây phút , trong đầu xẹt qua vô vàn suy nghĩ, cuối cùng dừng ở bức thư tuyệt mệnh để khi nhiệm vụ.

Hy vọng bố thư sẽ quá đau buồn.

Mọi suy nghĩ chỉ diễn trong tích tắc.

Ngay khi viên đạn sắp chạm Tống Dương, thấy một tiếng "tách".

Viên đạn thế nhưng một vật gì đó đ.á.n.h bật khi chỉ cách một centimet.

Tống Dương: "!!!"

Anh trợn trừng mắt, thở dốc, gương mặt trắng bệch, ánh mắt ngẩn ngơ hiểu chuyện gì xảy .

"Tống Dương."

Tiếng gọi của Tần Trăn kéo bừng tỉnh.

"Mau nấp !"

Hiện tại thời gian để nghĩ ngợi lung tung. Dù đầu óc Tống Dương vẫn bắt nhịp kịp nhưng qua nhiều năm rèn luyện, cơ thể tạo phản xạ điều kiện tự động tìm chỗ ẩn nấp.

Khoảnh khắc nãy rốt cuộc là .

Tống Dương nhắm mắt , khi mở vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, nắm chặt s.ú.n.g tiếp tục hành động.

Sau năm giờ chiến đấu cam go, họ thành công tóm gọn bộ dân làng và lũ buôn ở thôn Tiểu Dương.

Đồng thời, họ cũng giải cứu thành công những bắt cóc và những phụ nữ nhốt tầng hầm của bọn dân làng.

Tình trạng của họ vô cùng tồi tệ. Có đang m.a.n.g t.h.a.i bụng to vượt mặt nhưng cơ thể gầy gò ốm yếu do tra tấn và thiếu dinh dưỡng trầm trọng, chiếc bụng nhô trông thật rùng rợn.

gầy trơ xương, từng đốt xương sườn hằn rõ cơ thể.

Thậm chí những tinh thần còn tỉnh táo.

phá nhiều vụ án nhưng khi chứng kiến cảnh tượng , các chiến sĩ cảnh sát vẫn nén cơn phẫn nộ tột cùng.

Lũ súc sinh!

Bỗng nhiên, một phụ nữ lao túm chặt lấy áo một cảnh sát và gào thét: "Bọn chúng chỉ buôn mà còn buôn ma túy, chúng hút chích và buôn bán ma túy!!!"

Tiếng gào thét khản đặc như rỉ m.á.u của phụ nữ khiến sắc mặt các chiến sĩ cảnh sát lập tức trở nên đanh .

Họ nhận sự bất thường của ngôi làng từ , chỉ là bọn buôn thể trang nhiều vũ khí đến , còn cả s.ú.n.g b.ắ.n tỉa.

chút nghi ngờ và vẫn đang tiến hành lục soát nhưng lời của phụ nữ xác nhận dự đoán của họ.

"Chị chúng giấu ma túy ở ?"

Người phụ nữ gào thét xong thì gục đất, ánh mắt đờ đẫn, tinh thần suy sụp , hỏi gì cũng đáp, miệng chỉ lẩm bẩm gọi tên con gái.

Không cần nghĩ cũng con gái của chị chắc chắn lũ súc sinh sát hại.

Hết cách, họ đành tự tìm, bởi những kẻ bắt sống c.h.ế.t cũng chịu hé răng nửa lời về nơi giấu ma túy.

Trong lúc đang đổ xô tìm kiếm, Tần Trăn bưng một con... chuột tới.

Hạ Trọng và những khác đen mặt.

"Cậu định cái trò gì ?"

Tần Trăn: "Mọi khoan hãy , để hỏi nó ."

Anh nhận con chuột , nó là một trong những con vây quanh Thẩm Tri Âm đó.

giống những con chuột xám xịt thông thường, lông nó màu xám bạc, trán còn một nhúm lông trắng dễ nhận .

"Mày thể giúp bọn tao tìm một thứ , xong việc tao sẽ mua cho mày một viên Tự Linh Đan mà bọn mày thích từ chỗ cô bé ."

 

Loading...