Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 272: Dùng kèn xô-na bổ toác đầu

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:15
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đó, màn đấu võ mồm là chiến trường chính của Thẩm Mộc Cẩn, còn chuyện đ.á.n.h lộn đương nhiên giao phó cho hai .

Thẩm Tu Nam vốn dĩ cách đó xa, thấy bố Đặng đồ tể động thủ liền lao tới chớp nhoáng, chắn ngay mặt Thẩm Mộc Cẩn.

Cái đồ gà mờ trong khoản đ.á.n.h như Thẩm Mộc Cẩn cũng tự nhiên mà núp chặt lưng trai .

Cánh tay của bố Đặng đồ tể kẹp chặt, tài nào nhúc nhích nửa phân.

Thẩm Tu Nam tuy bề ngang to bằng bố Đặng đồ tể, nhưng cao hơn lão.

Thẩm Tu Nam lạnh lùng : "Chửi thì , nhưng động tay động chân thì xong . Ông mà đ.á.n.h tiếp là phòng vệ chính đáng đấy nhé."

Tay kẹp chặt, tiến lùi cũng xong, bố Đặng đồ tể cảm thấy mất mặt vô cùng, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt. Lão méo xệch mặt, c.h.ử.i rủa ỏm tỏi.

"Mẹ kiếp, đám ranh con ở chui ! Chúng mày thèm hỏi thăm xem cái làng do ai chủ ? Ông đây nhất định cho chúng mày về!"

Lão đầu , hung hãn lườm mụ vợ: "Mụ nái sề còn đực đó gì? Mau gọi thằng con trai đây, bảo nó vác d.a.o ! Có tin hôm nay ông đây c.h.é.m c.h.ế.t hai thằng ranh cũng đéo đứa nào dám hó hé nửa lời !"

Bộ dạng nổi cơn tam bành của lão trông chẳng khác nào ác quỷ.

Ánh mắt Thẩm Tu Nam sầm xuống, tung ngay một cú đá khiến lão văng xa ba mét, ôm bụng lăn lộn đất.

Cú đá khiến tất cả xem đều cảm thấy vô cùng hả .

[Nói thật chứ, bộ dạng lão , nghi ngờ lão từng g.i.ế.c thật đấy.]

[Đáng sợ quá, nếu nhờ trai Thẩm Mộc Cẩn đ.á.n.h võ, thì đập lúc nãy chắc chắn là .]

[May mà Thẩm Mộc Cẩn ngốc nghếch đến mức một .]

[Mẹ của Đặng đồ tể chạy mất , lẽ gọi thằng con vác d.a.o thật ? thấy để an thì nhất là chạy thôi.]

Lúc , bố Đặng đồ tể vẫn đang liên mồm c.h.ử.i rủa, những từ ngữ bẩn thỉu đến mức nếu phát sóng chắc chắn sẽ che .

"Chói tai quá. Anh hai, cầm loa , em mấy âm thanh bẩn tai ."

Thẩm Tu Nam giơ chiếc loa lên, Thẩm Mộc Cẩn thì đưa kèn xô-na kề sát miệng.

Dân làng lờ mờ đoán chuẩn gì, cùng với những khán giả trong phòng livestream "tra tấn" một đợt đó, tất cả đồng loạt: "!!!"

Mau bỏ cái kèn xô-na đó xuống!

Thẩm Mộc Cẩn dõng dạc: "Một khúc nhạc 'Đưa tang lớn' xin dành tặng cho lão già tồi tàn ."

Ngay đó, một âm thanh vô cùng chói tai, khuếch đại lên gấp mấy , x.é to.ạc gian. Cho dù bịt chặt tai , vẫn cảm nhận âm thanh ma quái đó đ.â.m xuyên qua màng nhĩ, chọc thẳng não bộ.

Những lời c.h.ử.i rủa của bố Đặng đồ tể giờ đây dìm lấp, lọt nổi nửa chữ.

Đợt công kích phép thuật của Thẩm Mộc Cẩn đúng là đả thương địch một trăm thì tự tổn hại phe tám ngàn.

Bố Đặng đồ tể cũng rống nổi nữa, biểu cảm mặt lão nhăn nhó, uất ức đến mức khó coi hệt như ăn phân .

Lão từng thấy thể loại nào như thế bao giờ!

Thẩm Mộc Cẩn vẫn thỏa mãn nhưng cũng chịu dừng , cảm thấy bản vô cùng tuyệt vời.

" thấy vẫn chút năng khiếu âm nhạc bẩm sinh đấy chứ."

Tất cả : "..."

Anh thật sự chẳng tự lượng sức chút nào cả.

[Anh ơi, cái chiêu đả thương địch một trăm tự tổn hại tám ngàn , là bọn đừng xài nữa ?]

[Mẹ tiếng giật , vác cả d.a.o phay từ bếp lao lên . Ánh mắt phẫn nộ của bà khiến cảm giác bà c.h.é.m luôn QAQ.]

[Ông ơi, với cái nhan sắc thổi kèn xô-na, nghĩ gì ? Anh sẽ rớt đài mất thôi, sẽ mất những fan hâm mộ yêu dấu đấy, ?]

[Bố của Đặng đồ tể thì chỉ một, nhưng hàng ngàn vạn hâm mộ bọn . Rốt cuộc đợt tấn công nhắm phe nào hả?]

[ chỉ là một qua đường hóng hớt vô tội, giờ não đang kêu ong ong đây .]

Đến Thẩm Tu Nam cũng cảm thấy đầu óc lùng bùng. Vốn dĩ tiếng kèn xô-na đủ đinh tai nhức óc , nay còn thêm cái loa khuếch đại nữa.

Đám trẻ con trong làng giờ đang sợ hãi thét lên ỏm tỏi.

Dân làng Thẩm Mộc Cẩn bằng ánh mắt cạn lời thể tả nổi.

Thẩm Mộc Cẩn cầm kèn xô-na, chống nạnh vênh váo: "Chửi , giỏi thì ông c.h.ử.i tiếp xem nào!"

Cái dáng vẻ hống hách đó trông hệt như một con gà trống đang vểnh cao đuôi tự đắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-272-dung-ken-xo-na-bo-toac-dau.html.]

"Ông mà c.h.ử.i thêm một câu nữa, chĩa thẳng loa với kèn xô-na lỗ tai ông mà thổi đấy!"

Bố Đặng đồ tể: "..."

Lão tém bớt . Cả đời ngang ngược lộng hành, đây là đầu tiên kẻ khiến lão chùn bước.

lão cũng tém bao lâu. Khi thấy con trai vác theo con d.a.o phay lớn chạy tới, lão lập tức hống hách trở .

Lão bò dậy khỏi mặt đất, chạy thẳng đến bên cạnh con trai.

Mẹ Đặng đồ tể theo ngay sát phía con trai với dáng vẻ nghênh ngang, bước chân coi ai gì.

"Con trai, chính là hai đứa nó! Hai thằng ranh con chọc ngoáy bố , mau cho chúng nó tay, nhất định xử bọn nó cho ."

Đặng đồ tể quả nhiên to con hệt như một con gấu.

Không chỉ cao lớn, vạm vỡ, mà cả khuôn mặt lẫn cơ thể đều ngồn ngộn thịt mỡ.

Cánh tay còn to hơn cả bắp đùi của một đàn ông trưởng thành, kể đến đôi chân vững chãi như hai cái cột đình .

Trong tay đang lăm lăm con d.a.o bầu chuyên dùng để chặt xương lợn, đôi mắt hung tợn trừng trừng hai em nhà họ Thẩm.

"Mẹ kiếp, chúng mày ăn gan hùm mật gấu mà dám đụng đến nhà Đặng đồ tể tao! Hôm nay hai thằng mày bước khỏi cái làng , thì để cho ông một cái chân!"

Nhìn thấy Đặng đồ tể xuất hiện, dân làng xung quanh đều sợ hãi lùi một khá xa. Phòng livestream thì nổ tung, từng dòng bình luận liên tục giục hai em mau chóng bỏ chạy.

Động tác của Đặng đồ tể nhanh. Hắn vung d.a.o lên, khuôn mặt gân guốc vặn vẹo lao thẳng về phía hai mà chém.

Thẩm Tu Nam ném chiếc cồng đồng đỡ, tiến lên vài bước né nhát d.a.o c.h.é.m tới, giáng một cú đ.ấ.m thẳng n.g.ự.c .

Đặng đồ tể đ.ấ.m bật lùi hai bước. Hắn vỗ vỗ ngực, hệt như một con lợn rừng chọc giận, vung d.a.o điên cuồng c.h.é.m loạn xạ về phía Thẩm Tu Nam.

Thấy thật, dân làng và khán giả livestream đều kìm mà la hét hoảng sợ.

"Mau báo cảnh sát !"

Đặng đồ tể gầm lên bằng giọng ồm ồm: "Ông đây xem đứa nào dám! Đứa nào dám báo cảnh sát, tiếp theo ông c.h.é.m c.h.ế.t chính là nó."

Dưới sự uy h.i.ế.p tính mạng, một dân nào dám nhúc nhích.

Đặng đồ tể sức lực mạnh vũ khí trong tay, Thẩm Tu Nam hề đối đầu trực diện mà chuyên nhắm những điểm yếu ớt cơ thể để đánh.

cũng là quân nhân rèn luyện bài bản ở Lam Châu. Tuy Đặng đồ tể cầm d.a.o chút rắc rối, nhưng khi đ.á.n.h , Thẩm Tu Nam hề lép vế chút nào.

Thấy con trai chiếm tiện nghi, bố Đặng đồ tể đảo mắt trừng trừng, ánh rơi thẳng Thẩm Mộc Cẩn.

Thằng trông khó xơi, thì bắt thằng .

Lão lao thẳng về phía Thẩm Mộc Cẩn.

Thẩm Mộc Cẩn ré lên: "Ông định gì!!!"

Bố Đặng đồ tể mặt mày dữ tợn: "Ông đây g.i.ế.c mày !"

Thẩm Mộc Cẩn vớ chặt cây kèn xô-na trong tay, dùng hết sức bình sinh quật mạnh đầu lão.

"Ông đừng qua đây a a a!!!"

"Cạch..."

Cú phang trực tiếp đ.á.n.h cho bố Đặng đồ tể choáng váng cả mặt mày.

Ngay đó là những tiếng "cạch cạch" liên hồi dồn dập vang lên.

Thẩm Mộc Cẩn nhắm tịt mắt , hét lên vì sợ hãi đập lấy đập để. Oái oăm , cứ đập nhát nào là chuẩn xác phang thẳng sọ của bố Đặng đồ tể nhát đó.

Thử hỏi cái vận may trâu bò chứ .

Đầu kèn xô-na đập đến méo xệch.

Mẹ Đặng đồ tể thấy vội lao đến định giúp đỡ, ngặt nỗi cơ thể mỡ thừa chạy vững, đường nên vấp một cái gờ đất nhô lên ven đường.

Nguyên cả khối thịt mỡ khổng lồ đè ầm một phát lên bố Đặng đồ tể, vốn dĩ lão đang say xẩm mặt mày .

"A a a!!!"

Tiếng la hét t.h.ả.m thiết còn to hơn cả lúc Thẩm Mộc Cẩn dùng kèn xô-na bổ vỡ đầu.

Thẩm Mộc Cẩn giơ cây kèn xô-na lên, lùi hai bước: "Cái liên quan đến nhé."

 

Loading...