Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 274: Kể tiếp đi, kể nhiều vô, tụi này hóng lắm!
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:18
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám giang hồ nhà họ Đặng hùng hổ lao tới, nhưng vung gậy lên thì những tình huống vô cùng ảo ma bắt đầu xảy .
Kẻ thì vung gậy trượt, kẻ thì tự nhiên trượt chân suýt nữa té dập mặt.
Tất cả đều tập trung quanh Thẩm Mộc Cẩn.
Bùa hộ mệnh cộng với cái buff may mắn tự nhiên khiến cho những kẻ nhắm đều gặp đủ thứ chuyện dở dở .
Hoặc là bản Thẩm Mộc Cẩn tự nhiên gặp "sự cố", thường là khi thanh sắt sắp nện trúng đầu thì trượt chân ngã. Cú ngã đó những cứu một mạng mà còn khiến tên giang hồ lỡ tay đập luôn thanh sắt đầu đồng bọn.
Thẩm Mộc Cẩn: Ngơ ngác chấm jpg.
Trước giờ cũng tí may mắn, nhưng thế thì ảo quá đấy?
Chắc là nhờ bé cá chép may mắn !
"Cái kèn xona rách đ.á.n.h chả bõ bèn gì, giá mà thứ vũ khí nào xịn hơn thì ."
Keng...
Một thanh tuýp sắt vặn lăn lông lốc đến ngay mũi giày .
Thẩm Mộc Cẩn hít hà một , chần chừ nhặt ngay thanh sắt lên, thành tâm thành ý vái lạy cá chép may mắn, các vị thần linh, và đặc biệt là bà cô nhỏ trong bụng.
Anh nắm chặt thanh tuýp sắt bật dậy, khí thế hừng hực đối mặt với những kẻ đang vây ráp .
"Tới đây, để gia cho tụi bay nếm mùi đau khổ!"
Và y như kịch bản cũ, nhắm mắt nhắm mũi, la đập loạn xạ.
Mấy tên vây đ.á.n.h tiếp tục "trình diễn" màn trượt chân lòng đất, lảo đảo thế nào mà tự dưng chui đầu ngay tầm gậy của . Keng một tiếng rõ to, đầu nở hoa.
Tên bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn, ăn trọn một gậy thẳng sống mũi.
Tóm là loạn cào cào cả lên. Mấy tên to con lực lưỡng những chẳng chạm một cọng tóc của Thẩm Mộc Cẩn, mà còn ăn đòn theo những tư thế khó đỡ nhất.
"Mẹ kiếp, thằng ranh tà môn quá!"
Bọn chúng ôm đầu ôm mặt, m.á.u me be bét, ánh mắt Thẩm Mộc Cẩn đầy kinh hoàng.
"Có biến cả ơi, thằng tà môn lắm, hình như nó bùa ngải gì che chở, đ.á.n.h trúng ."
Khán giả trong phòng livestream vốn đang lo sốt vó cho Thẩm Mộc Cẩn bỗng chốc... cạn lời.
Ủa... chuyện gì đang xảy ?
Thẩm Mộc Cẩn vẫn nhắm tịt mắt, miệng la hét inh ỏi: "Á á á á á nhào vô hết , để xem ai tẩn ai!"
Thẩm Tu Nam tranh thủ lúc rảnh rỗi ngó sang: "..."
Độ may mắn của ông tướng đạt đến mức nghịch thiên ? Tự nhiên thấy ghen tị ngang.
"Làm ăn kiểu gì hả?"
Thấy tốn bao nhiêu công sức mà đám tay sai mang theo vẫn sờ cái lông chân của hai đứa , mặt Đặng lão đại đen như đ.í.t nồi.
"Tao dắt tụi bay theo để tấu hài ? Một lũ vô dụng!"
Đặng lão đại tức tối c.h.ử.i bới ầm ĩ, còn chỉ đạo từ xa.
Đám tay sai: Càng đ.á.n.h càng đổ mồ hôi hột.
"Anh cả Đặng, tụi nó lạ lắm, tà môn lắm cả ơi."
Cuối cùng cũng tên tay sai toát mồ hôi hột rụt rè bẩm báo tình hình quỷ dị .
Ánh mắt Đặng lão đại lóe lên tia tàn độc: "Mẹ kiếp, tao tin."
Nói gã rút một khẩu súng, chĩa thẳng Thẩm Tu Nam.
"Tao xem tụi mày tà môn đỡ đạn !"
Thấy súng, dân làng hoảng hốt la hét, nháo nhào tìm chỗ trốn.
Đặng lão đại ngón tay xiết cò chuẩn bắn, đột nhiên... gã văng xa tít tắp.
Phát s.ú.n.g đó trúng Thẩm Tu Nam, mà găm thẳng đùi một tên đàn em của gã.
Tên xui xẻo ôm đùi gào t.h.ả.m thiết, còn Đặng lão đại thì thê t.h.ả.m phủ phục mặt đất cách đó năm mét, mặt cày một đường dài, nay càng thêm tàn tạ.
Gã ôm mặt rên la đau đớn.
Bà vợ cạnh nãy giờ vẫn đang ngơ ngác, vài giây mới định thần và ré lên những tiếng chói tai đầy kịch tính.
Tại vị trí Đặng lão đại ban nãy, hiện diện một cô bé bốn tuổi xinh xắn, đôi mắt to tròn ông già văng xa ngáp một cái rõ to.
Trông cô bé hệt như một bé thỏ trắng ngoan hiền, vô hại.
"Bà cô nhỏ!"
Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tu Nam đồng thanh hô lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-274-ke-tiep-di-ke-nhieu-vo-tui-nay-hong-lam.html.]
Thẩm Tri Âm hai : "Không ức h.i.ế.p chứ?"
Thẩm Tu Nam: "Không ạ."
Thẩm Mộc Cẩn la oai oái: "Có!"
Tiếng "" gào thét khản cả cổ: "Bà cô nhỏ, tụi nó ỷ đông h.i.ế.p yếu, xúm bắt nạt cháu, cháu khổ quá mà!"
Đám giang hồ nhà họ Đặng đầu rách mặt nát, m.á.u me be bét: "..."
Rốt cuộc ai mới là kẻ bắt nạt đây? Từ thuở cha sinh đẻ đến giờ, tụi từng đ.á.n.h cái trận nào mà uất ức đến thế !
Nhìn qua, Thẩm Mộc Cẩn ngoại trừ tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch thì chẳng sứt mẻ tí nào, trái , đám giang hồ nhà họ Đặng mới là bên tơi bời hoa lá.
Thế nhưng, sự thật rành rành đó cũng chẳng đổi cái nết bênh vực nhà mù quáng của vị tiểu tổ tông nhà họ Thẩm.
Thế là cô bé lao tới, cứ mỗi cước một tên to xác bay bổng lên trung, thi chơi trò "xếp chồng" với Đặng lão đại.
Tên giang hồ cuối cùng, mắt mở to như chiếc chuông đồng, miệng há hốc như nhét cả quả trứng gà, kinh ngạc cô bé cao đến thắt lưng .
Thẩm Tri Âm tung , một bàn tay nhỏ xíu giáng thẳng mặt, tát văng tít tắp.
Đáp đất hảo, cô bé dậm dậm chân, vẻ mặt tỏ vẻ hài lòng.
Nhỏ con quá, nhảy lên đ.á.n.h chẳng ngầu chút nào.
Thẩm Mộc Cẩn tung hô nhiệt liệt.
"Bà cô nhỏ uy vũ! Đỉnh của chóp, thiên hạ vô địch, nếu là hai thì ai dám một!"
Thẩm Tri Âm khiêm tốn: "Thôi thôi bớt tâng bốc , vẫn còn nhiều cao nhân giỏi hơn ."
"Nếu giỏi hơn thì chắc chắn là mấy lão già khọm rọm . Bà cô nhỏ mới mấy tuổi đầu cơ chứ? Sao bì ?"
Khóe miệng Thẩm Tri Âm nhếch lên nụ mãn nguyện: cháu tư , cứ phát huy cái mỏ dẻo cho .
Đặng lão đại và đám tay sai đều hạ gục, cả gia đình Đặng đồ tể giờ thì hết đường ngông cuồng.
Thẩm Tri Âm thông báo: "Tìm thấy xác , báo cảnh sát ."
Thẩm Ngọc Trúc mặt mũi trắng bệch, lảo đảo tiến .
Thẩm Mộc Cẩn hỏi han: "Anh ba, thế? Nhìn cứ như trốn trại tị nạn về ."
Thẩm Ngọc Trúc nặn nụ còn khó coi hơn cả : "Thấy xác c.h.ế.t sợ quá, lỡ chân trượt từ sườn đồi xuống."
May mà bà cô nhỏ nhanh tay tóm , nếu thì trải nghiệm "nụ hôn cận kề" với mớ hỗn độn dơ bẩn đó .
Nghĩ đến cảnh tượng kinh dị thấy, Thẩm Ngọc Trúc nhịn chạy một góc nôn ọe sấp mặt.
Thẩm Tri Âm gãi gãi đầu, ánh mắt to tròn ngây thơ vô tội: "Ta cản cho nó mà nó cứ tò mò chịu ."
Thế là chuốc vạ .
Thẩm Mộc Cẩn chép miệng: "Đáng đời, đổi là em thì em ngoan ngoãn lời bà cô nhỏ rấm rắp ."
giây tiếp theo hỏi: "Xác c.h.ế.t rữa hết ạ? Còn nhận là chị Dương Đào ?"
Thẩm Tri Âm: Ngoan ngoãn lời?
Nghe cuộc trò chuyện của họ, gia đình Đặng đồ tể thể giữ bình tĩnh thêm nữa.
Đặng lão nhị hét lớn: "Anh hai, mau nghĩ cách , tuyệt đối để tụi sống sót rời khỏi thôn Đặng gia!"
Mặt mũi Đặng lão đại be bét máu, nhưng vẫn che giấu nét u ám, thâm độc.
"Vợ, gọi ngay cho ruột em bảo ổng điều tới đây!"
Vợ Đặng lão đại vội vã lôi điện thoại .
Thẩm Tri Âm bỗng lên tiếng hỏi: "Đặng đồ tể là con trai của Đặng lão đại ?"
Cô bé chớp chớp mắt, trong đôi mắt rực sáng niềm đam mê hóng hớt.
Lúc , hồn ma Dương Đào đang đ.ấ.m đá Đặng đồ tể tơi bời, dẫu chẳng thể chạm .
Cô nàng còn tuôn một rổ bí mật động trời về nhà Đặng đồ tể.
Sống chung ma trong nhà mấy năm nay, cô nắm rõ ít thâm cung bí sử.
Câu hỏi của Thẩm Tri Âm khiến bàn tay đang định bấm của vợ Đặng lão đại khựng , ả ngỡ ngàng ngẩng đầu lên.
"Mày gì cơ?!"
Giọng ả the thé, chói tai vô cùng.
Dân làng đang nấp: Thò đầu hóng chuyện chấm jpg.
Khán giả phòng livestream: !!!
Kể tiếp , kể nhiều vô, tụi hóng lắm!