Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 289: Thẩm Mộ Dã yêu đương?

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:40
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Ngọc Trúc bà cô nhỏ, vẻ mặt ngập ngừng thôi: "Bà cô nhỏ, nhiều chuyện như ?"

Bà cô nhỏ nhà mới bốn tuổi thôi mà.

Thẩm Tri Âm hừ nhẹ một tiếng: "Đừng bận tâm mấy chi tiết vụn vặt đó."

Thẩm Ngọc Trúc: "..."

Đây mà gọi là chi tiết vụn vặt ?

"Đợi khắc xong cuốn Bách khoa thư về Linh thảo đưa cho cháu. Mấy thứ đó giấy thường chịu nổi , dùng ngọc giản cơ."

Từ đan phương đến các thủ ấn luyện đan, tất tần tật cô đều dùng sức mạnh linh hồn để khắc lên ngọc giản, phiền phức c.h.ế.t.

Thẩm Ngọc Trúc ngoan ngoãn một tiếng.

Chiếc xe đỗ xịch cổng trường của Thẩm Mộ Dã. Thẩm Ngọc Trúc dắt tay bà cô nhỏ phòng bảo vệ đăng ký tiến thẳng khuôn viên trường.

Nhằm tạo một môi trường học tập lý tưởng nhất cho khối 12, nhà trường đặc cách bố trí cho họ hẳn một dãy phòng học riêng biệt. Học sinh các khối khác phép tùy tiện lai vãng phiền.

Hiện tại đang trong giờ học. Dạo bước dọc theo hành lang dãy phòng học khối 12, chỉ cần liếc mắt bất kỳ lớp học nào, đập mắt cũng là cảnh tượng những núi sách cao ngất ngưởng bàn học sinh. Cả lớp im phăng phắc, ai nấy đều cắm cúi lách điên cuồng, bên cạnh là những xấp đề thi dày cộp.

Thẩm Tri Âm nhón gót trộm một cái khẽ rùng .

Bắt cô luyện kiếm cả ngày cô chẳng sợ, nhưng cái khí học hành liều mạng của dân khối 12 thì cô sợ c.h.ế.t khiếp!

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa rít hai ngụm lớn để lấy bình tĩnh, giục cháu ba chuồn lẹ.

Họ tiến thẳng đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm của Thẩm Mộ Dã. Dù mang nhiều đồ đạc thế , xin phép thầy chủ nhiệm cho nhóc nghỉ học một buổi cũng là lẽ đương nhiên.

Ai dè đến cửa phòng giáo viên chủ nhiệm, một giọng quen thuộc vẳng .

Thẩm Mộ Dã réo lên văn phòng.

Thẩm Tri Âm dấu im lặng, nhón những bước chân ngắn ngủn rón rén tiến gần cánh cửa văn phòng.

Công khai lén chấm jpg.

Văn Quyết: ... Trẻ con quá mất.

Ngay giây tiếp theo, Thẩm Ngọc Trúc cũng bắt chước y chang tư thế đó áp sát cửa. Một lớn một nhỏ dán tai lên cánh cửa gỗ. Nhờ bắt đầu tu luyện, ngũ quan nhạy bén hơn thường nên âm thanh bên trong đều họ thu tai rõ mồn một.

"Thẩm Mộ Dã, em khó khăn lắm mới kéo thành tích học tập lên. Bây giờ đang là giai đoạn nước rút chuẩn cho kỳ thi Đại học, thầy dặn dặn bao nhiêu , cấm tuyệt đối chuyện yêu đương. Nếu vì chuyện mà điểm của em tụt dốc phanh, em thấy với sự nỗ lực của bản , với sự kỳ vọng của gia đình ?"

Thẩm Mộ Dã mặt giáo viên chủ nhiệm với vẻ bực dọc hiện rõ khuôn mặt. Tuy chịu khó học hành t.ử tế, nhưng bản tính của thì chẳng xê xích tẹo nào, đồng phục vẫn mặc xộc xệch, tính tình vẫn ngỗ ngược, nóng nảy y như cũ.

Thầy chủ nhiệm mừng vì thành tích của tiến bộ, đau đầu vì nhóc dẫu học giỏi thì vẫn là một thành phần cá biệt, khó trị.

Bây giờ chuyện yêu đương của còn rùm beng đến mức ai ai cũng .

"Em em mà, em chẳng hẹn hò yêu đương gì với cô cả."

Bên cạnh Thẩm Mộ Dã là một nữ sinh với khuôn mặt xinh xắn đang âm thầm rơi nước mắt.

Nghe Thẩm Mộ Dã phũ phàng như , cô bạn lập tức cảm thấy tủi tột độ.

"Sao thể như ! Rõ ràng là chủ động theo đuổi em, chủ động kết bạn với em cơ mà."

Thẩm Mộ Dã lập tức nổi khùng lên: "Cô cái rắm gì , Thẩm Mộ Dã đây dám dám chịu, chuyện từng thì đừng hòng đổ vỏ cho . Ông đây theo đuổi cô hồi nào?"

"Thẩm Mộ Dã, em là học sinh, ăn cho cẩn thận, xưng 'ông đây' với ai đấy!"

Thầy chủ nhiệm lườm một cái cháy máy, sang hỏi nữ sinh :

"Em gái , chuyện liệu hiểu lầm gì ? Thời gian qua Thẩm Mộ Dã chăm chỉ học hành để cải thiện điểm , thầy từng em qua thiết với nữ sinh nào cả."

Trong thâm tâm thầy chủ nhiệm, tuy Thẩm Mộ Dã chút ngỗ ngược, khó bảo, nhưng tính đến thời điểm hiện tại, từng tin đồn nhóc hẹn hò với ai. Hơn nữa, thầy vẫn chút thiên vị cho học sinh lớp , đặc biệt là khi biểu hiện của Thẩm Mộ Dã trong học kỳ đáng khen ngợi.

" kết bạn với em thực sự là , còn gửi cả ảnh nữa. Chúng em nhắn tin qua bằng điện thoại, cũng coi như là yêu qua mạng . Gần đây em mới là đàn khối 12 trường ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-289-tham-mo-da-yeu-duong.html.]

Nữ sinh học khối 10, rành rẽ lắm về khối 12. Gần đây cô bé mới tình cờ vẫn luôn yêu đương qua mạng với hóa là đàn khóa , mà còn là một nhân vật khá " má" trong trường. Chẳng qua là dạo kỳ thi Đại học cận kề, nhóc chú tâm việc học nên những tin tức về cũng thưa thớt dần.

"Không thể nào, còn chẳng cô tên gì!"

Thẩm Mộ Dã một mực phủ nhận, cái dáng vẻ hận thể cách xa cô bé mười thước khiến cô nữ sinh càng thêm tủi , hai mắt đỏ hoe, nức nở.

Nghe tiếng của cô bé, Thẩm Mộ Dã càng thêm phiền não. Cậu ngoảnh mặt chỗ khác, hướng mắt ngoài cửa sổ, và chợt phát hiện mấy cái đầu đang lén lút thập thò dòm ngó.

, để tầm rõ nét hơn, nhóm Thẩm Tri Âm đổi "trận địa" sang cửa sổ.

Thẩm Mộ Dã giật b.ắ.n , suýt nữa nhảy dựng lên: "Mẹ kiếp!"

Thầy chủ nhiệm đang mải kiểm tra điện thoại của nữ sinh, tiếng c.h.ử.i thề của thì sa sầm mặt mày.

"Em cái trò gì đấy?"

Thẩm Mộ Dã: "Bà cô nhỏ?"

Tầm mắt dán chặt cô nhóc đang bám hai tay bậu cửa sổ, cố rướn lên để nhòm trong.

Thẩm Tri Âm: Cái bậu cửa sổ cao quá, đôi chân ngắn củn của cô bé với mãi mà chẳng chạm nổi đất.

Thầy chủ nhiệm ngơ ngác theo ánh mắt của Thẩm Mộ Dã. Lúc , nhóc như một con Husky sổ chuồng, lao thẳng cửa và bế bổng cô bé đang bám víu cửa sổ, hai chân lơ lửng trung.

"Bà cô nhỏ, đến đây?"

Cái điệu hớn hở, khoe trọn hàm răng trắng ởn của trông mất giá trị vô cùng.

Nếu mà cái đuôi, chắc hẳn nó đang ngoáy tít thò lò .

Nói thật lòng, thầy chủ nhiệm từng chứng kiến dáng vẻ của Thẩm Mộ Dã bao giờ.

Thẩm Ngọc Trúc chút uất ức, liếc em trai mấy , nhưng tên ngốc chẳng thèm ném cho một cái nào.

Thẩm Ngọc Trúc: Anh trai sờ sờ ngay bên cạnh mà mày coi như tàng hình .

Thầy chủ nhiệm cũng bước ngoài: "Mọi nhà của Thẩm Mộ Dã ?"

Ông còn kịp gọi phụ cơ mà.

Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc gật đầu xác nhận.

Cả nhóm cùng kéo văn phòng, Thẩm Ngọc Trúc cất giọng ôn hòa giải thích:

"Vốn dĩ chỉ định đến đưa cho em trai ít đồ, vì đồ nhiều nên cần gọi khuân vác, định bụng tìm thầy xin phép cho em nó nghỉ một buổi. Không ngờ bắt gặp em ở ngay trong văn phòng."

Thầy chủ nhiệm chút gượng gạo: "Chuyện ... chút rắc rối xảy ."

Thầy vốn định tự giải quyết êm thấm chuyện , gọi phụ đến để tránh ảnh hưởng đến tâm lý học tập của Thẩm Mộ Dã.

Ai dè phụ tự giác tìm đến tận nơi.

Thẩm Ngọc Trúc vô cùng thẳng thắn: "Chúng ngoài đều thấy cả ."

Thầy chủ nhiệm: "..."

Mọi chầu chực ngoài cửa bao lâu thế? Nghe lén mà còn tự hào như luôn ?

Ông đành trình bày rõ ngọn ngành sự việc.

Sự việc bắt nguồn từ việc cô bé bỗng dưng tìm đến Thẩm Mộ Dã, hai mắt đỏ hoe chất vấn giữa chốn đông , hỏi rốt cuộc ý gì, định đơn phương chia tay , mắng mỏ là đồ tồi.

Vì sự việc gây ồn ào quá lớn, Thẩm Mộ Dã là nhân vật phong vân của trường, nên cả hai mới gọi lên văn phòng xử lý.

Chàng thiếu niên ngỗ ngược, bất cần mặt thầy chủ nhiệm ban nãy, giờ đây đang ôm rịt lấy Thẩm Tri Âm như một chú ch.ó bự đang tủi .

"Bà cô nhỏ, cháu oan ức quá mất, cháu là ai . Cô từ tuần chạy đến mặt cháu dăm ba câu khó hiểu, hôm nay dám chỉ thẳng mặt cháu mắng cháu là đồ tồi bao nhiêu . Nếu nể tình cô là con gái, sợ đ.ấ.m một phát cô ngỏm luôn thì cháu tẩn cho một trận ."

 

Loading...