Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 291: Tôi không phải gái nhà lành, tôi là trai nhà lành
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:42
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải thừa nhận rằng, khung cảnh lúc trông Thẩm Mộ Dã giống hệt một tên lưu manh đang giở trò bắt nạt khác.
Cả lớp đồng loạt ngóc đầu lên hóng chuyện.
Mao Lâm Hồng vốn là kẻ mờ nhạt, chẳng mấy ai thèm để ý trong lớp. Thế nên, chẳng ai hiểu nổi cớ sự gì khiến Thẩm Mộ Dã gây hấn với .
Dù , cũng chẳng học sinh nào tay trượng nghĩa. Thời buổi : “ hùng cứu mỹ nhân" thì họa hoằn lắm mới , huống hồ Thẩm Mộ Dã tuy kiêu ngạo, hống hách, nhưng xưa nay từng chèn ép bạn học trong lớp.
Thẩm Mộ Dã nhạt: "Gấp gáp cái gì, trong điện thoại mày chứa bí mật động trời dám cho ai xem?"
Cậu gằn giọng: "Tao sẽ giao cái cho giáo viên chủ nhiệm. Mày chứng minh vô can thì dễ ợt, mở khóa màn hình cho tao xem là xong."
Mao Lâm Hồng cứng cổ cãi: " chả hiểu đang lảm nhảm cái gì."
Thẩm Mộ Dã nhếch mép: "Lát nữa mày sẽ sáng mắt thôi. Đi, theo tao lên phòng giáo viên, hoặc mày tự tin thì mở khóa cho cả lớp cùng xem cũng ."
Thấy bạn bè chỉ trố mắt tò mò mà chẳng ai mở lời bênh vực, Mao Lâm Hồng tức ách.
Một lũ hèn nhát, thấy sang bắt quàng họ.
Mao Lâm Hồng vùng vằng chống cự, nhưng Thẩm Mộ Dã thiếu gì cách trị .
Thẩm Mộ Dã cầm chắc chiếc điện thoại, mấy bạn xúm lôi xềnh xệch Mao Lâm Hồng lên phòng giáo viên.
Dọc đường , bọn bạn tò mò ngớt: "Thẩm ca, rốt cuộc là vụ gì ?"
Thẩm Mộ Dã khinh khỉnh lườm Mao Lâm Hồng: "Có thằng khốn nạn xài ảnh tao để mồi chài mấy em gái khối mười. Mẹ kiếp, giờ hậu quả rớt thẳng xuống đầu tao."
"Là cái vụ hồi nãy hả?"
Mấy nam sinh trố mắt ngạc nhiên: "Vậy nhỏ đó bạn gái mày thật ."
Thẩm Mộ Dã nhăn mặt: "Tao rảnh quá gì? Bài vở ngập đầu, thời gian rảnh tao đ.á.n.h bóng rổ sướng hơn , tự nhiên rước thêm cục nợ. Tao với tụi con gái thì chuyện gì để tán dóc?
Tụi nó chơi bóng rổ leo rank chung với tao ? Ra sân bóng rổ thì chỉ đó đưa nước, tao cần mấy chai nước đó chắc? Mắc mớ gì tao nhận, nhỡ tụi nó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì vô đó thì . Tao thiếu tiền mua nước uống ?
Còn chơi game, mấy bà nội đó chơi gà thì chớ, còn ẹo giọng gọi ' ơi '. Tao mà tưởng gà mái đẻ trứng đó.
Chơi gà thì đòi tao gánh, ngặt nỗi còn xao nhãng, chat chit hỏi han đủ thứ trời đất tao thua sấp mặt. Khắm nhất là mấy thằng đực rựa giả gái, ẹo giọng nhão nhoẹt, não tụi nó úng nước gì?"
Nhắc tới chuyện là ôm một bụng oán thán. Không kỳ thị con gái chơi game, dù những bạn nữ chơi cừ, nhưng nhọ, ba bảy lượt cho ăn hành!
Ghép team ngẫu nhiên, trúng ngay mấy ẻm "kẹp cổ" ẹo giọng, nhăn mặt nhíu mày.
Bảo mấy ẻm nghiêm túc chơi game, mấy ẻm thỏ thẻ bảo giọng sinh ngọt ngào thế .
Ngọt ngào cái quần què! Cày rank mà cứ tra tấn lỗ tai , kĩ năng thì í ẹ, còn lười đánh, cứ lo tám chuyện trời đất thua tức tưởi.
Cậu kìm nén văng tục c.h.ử.i thề ngay tại trận là giữ hình tượng lắm .
Đám chiến hữu của Thẩm Mộ Dã: "..."
Thôi xong, ế bằng thực lực là đây chứ .
"Nói tóm , chuyện là do thằng nhãi ranh đúng ?"
Thấy tình hình vẻ bất , đám bạn lập tức đ.á.n.h lái sang chủ đề khác. Nếu cứ đào sâu, khi Thẩm ca ế vợ cả đời thật.
"Chính xác." Thẩm Mộ Dã đáp chắc nịch.
Mao Lâm Hồng trừng mắt căm phẫn: "Bằng chứng ?"
Thẩm Mộ Dã giơ chiếc điện thoại lên lắc lắc: "Bằng chứng lù lù đây còn gì?"
Vừa dứt lời, cả nhóm bước tới cửa phòng giáo viên. Cô nữ sinh vẫn còn ở đó, thấy bóng Thẩm Mộ Dã, đôi mắt ngấn nước dán chặt .
Thẩm Mộ Dã nhăn nhó, né vội lưng trai, tiện tay "vớt" luôn bà cô nhỏ đang gọn trong vòng tay .
"Thưa thầy, điện thoại đây ạ. Cái thằng bướng lắm, cạy miệng cũng chịu mở khóa."
Cậu nộp điện thoại cho thầy chủ nhiệm, phần việc còn nhường thầy lo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-291-toi-khong-phai-gai-nha-lanh-toi-la-trai-nha-lanh.html.]
"Bà cô nhỏ, nhớ cháu nên mới tới trường tìm cháu ?"
Ôm Thẩm Tri Âm một góc, Thẩm Mộ Dã hớn hở y hệt một chú cún bự đang nũng.
Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp: "Nhớ."
Thực cũng chẳng nhớ nhung gì cho cam, cô bận tối mắt tối mũi. bản lĩnh " dối chớp mắt" của cô thì thượng thừa.
Phải quan tâm chăm sóc tâm trạng của cháu út một chút chứ ~
Thẩm Mộ Dã xong thì mừng rỡ mặt.
"Trái cây ở nhà chín rộ , với Tiểu Ngọc Trúc mang cho cháu một ít đấy."
Nghe tới trái cây, Thẩm Mộ Dã nuốt nước bọt ực ực, thèm c.h.ế.t nhưng ngặt nỗi dứt .
Cậu liếc về phía giáo viên chủ nhiệm. Dù thầy gặng hỏi thế nào, Mao Lâm Hồng vẫn cúi gầm mặt câm như hến, kiên quyết mở khóa điện thoại.
Tình hình thì mù cũng nhận điềm, Mao Lâm Hồng rõ ràng đang giấu giếm điều gì đó, tật giật là đây.
Mặt giáo viên chủ nhiệm đen như đ.í.t nồi.
"Trò khai thật cho , chuyện do trò !"
Thầy đập mạnh tay xuống bàn, thể tin nổi học sinh luôn mang vẻ ngoài ngoan hiền thể chuyện tày trời như .
Mao Lâm Hồng vẫn cúi đầu im thin thít.
Cô bạn nữ sinh cũng bắt đầu cảm thấy gì đó sai sai, niềm tin về việc tài khoản WeChat là của Thẩm Mộ Dã còn vững chắc như nữa.
sự thật như một đòn giáng mạnh tâm trí cô.
Ban đầu cô đồng ý hẹn hò mạng cũng chỉ vì say đắm nhan sắc qua những bức ảnh của Thẩm Mộ Dã, cô thích đích thị là cơ mà.
Cô bé lau vội giọt nước mắt, đột nhiên sang Thẩm Mộ Dã.
"Người em thích là Thẩm Mộ Dã, em hẹn hò bấy lâu nay cũng luôn là , thể... thể bạn trai em ?"
Câu chỉ khiến Thẩm Mộ Dã mà cả giáo viên chủ nhiệm lẫn đám nam sinh mặt đều "sốc tận óc".
Thẩm Mộ Dã nhảy dựng lên như đạp trúng đuôi: "Đầu óc cô chập mạch ? Cô thích thì bạn trai cô chắc? Đám con gái thích trong cái trường xếp hàng dài từ đây tới cổng kìa!
Cô nghĩ cô đến trường để học để gì? Dám công khai tỏ tình mặt giáo viên, tuổi còn nhỏ mà gan to gớm nhỉ, còn ngầu hơn cả ."
Chưa bao giờ ý định yêu đương sớm.
Cô bé định mở miệng phản biện thì giáo viên chủ nhiệm thể kìm nén cơn thịnh nộ.
"Em học sinh , yêu cầu em chú ý phận của . Thầy cần em đang nghĩ gì, Thẩm Mộ Dã là học sinh cuối cấp, kỳ thi đại học đang cận kề. Em còn những hành vi gây ảnh hưởng đến tâm lý và kết quả học tập của em , thầy bắt buộc mời phụ em lên việc!"
Cái giáo viên chủ nhiệm của con bé nhỉ? Rớt hố xí !
Cô bé rơm rớm nước mắt, giọng đầy oan ức: " mà... tìm bạn trai trai thế chứ. Em chỉ một tình yêu ngọt ngào, lãng mạn thôi mà, ai cũng hùa bắt nạt em."
Thẩm Mộ Dã lườm cô bé bằng nửa con mắt, vẻ mặt chán ngán tột độ.
"Cô giống kẹo ngọt lắm ? Đầu óc cô vấn đề thật , sáng nay học quên uống t.h.u.ố.c ."
Giáo viên chủ nhiệm mặt hầm hầm: "Thẩm Mộ Dã, em dẫn các bạn khác về lớp ."
Đi thì , cũng chẳng nán cái chốn thêm phút nào nữa.
"Thầy nhớ trả sự trong sạch cho em đấy nhé."
Giáo viên chủ nhiệm gào lên: "Trong sạch cái nỗi gì, em như em là thiếu nữ nhà lành bằng!"
"Em thiếu nữ nhà lành, em là thiếu nam nhà lành! Sự trong trắng của con trai cũng quan trọng lắm chứ bộ."
Bốp chát giáo viên chủ nhiệm một câu, Thẩm Mộ Dã ôm bà cô nhỏ, kéo trai và đám bạn chạy biến.