Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 293: Chẳng phải chính bà bảo đánh sao?

Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:44
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong bộ sự việc, Thẩm Mộ Dã nổi giận lôi đình. Nếu nhờ thầy chủ nhiệm cản , lao tới tung một cú đạp bay thẳng mặt Mao Lâm Hồng .

"Mẹ kiếp! Tao đào mả tổ nhà mày lên chắc mà mày bôi nhọ danh dự của tao như thế? Bình thường lầm lì ít , ngờ tâm địa tởm lợm đến !"

Thấy dáng vẻ nổi giận đùng đùng của Thẩm Mộ Dã, Mao Lâm Hồng khỏi khiếp sợ, vô thức nhích né sang một bên.

Thẩm Tri Âm cầm mẩu phấn tiện tay "thó" bàn việc của thầy giáo, ngón tay khẽ búng một cái. Mao Lâm Hồng lập tức bủn rủn chân tay, ngã chổng vó sàn.

lúc , phụ của Mao Lâm Hồng tới nơi. Vừa bước cửa vơ cảnh , họ liền đinh ninh rằng Thẩm Mộ Dã đ.á.n.h con trai .

Bố của Mao Lâm Hồng giận dữ giơ nắm đ.ấ.m lên: "Đồ mất dạy từ đến thế ? Trường học cho mày đến đây để ăn h.i.ế.p khác đấy ?"

nắm đ.ấ.m đó kịp chạm Thẩm Mộ Dã thì tung một cước gạt phắt . Thẩm Mộ Dã bây giờ sức lực dạng , cú đạp trực tiếp sút văng bố của Mao Lâm Hồng ngã ngửa đất.

Thầy chủ nhiệm: [...] Khó khăn lắm mới giữ chặt con sư t.ử đang điên tiết , ông cứ tự vác mặt đến ăn đòn ?

Bố Mao Lâm Hồng bệt đất gào t.h.ả.m thiết, còn bà thì gào lên bắt Thẩm Mộ Dã trả giá.

"Được lắm! Bảo dạo con về nhà tâm trạng thất thường, điểm tụt dốc phanh! Hóa bạo lực học đường đúng ? Mấy ngông cuồng quá đấy! Chuyện mà nhà trường cho gia đình một lời giải thích thỏa đáng, xử lý đến nơi đến chốn, chúng sẽ đăng lên mạng cho tất cả xem cái trường là cái chốn ăn thịt gì!"

Thầy chủ nhiệm sa sầm mặt mày: "Anh chị hãy bình tĩnh , chuyện ..."

Thầy kịp hết câu, Mao Lâm Hồng gào lên cắt lời: "Bình tĩnh ! Nó đ.á.n.h ngay mặt bao nhiêu thế mà thầy vẫn còn bao che ? Có vì gia đình nó giàu đúng ? thừa mấy cái loại giáo viên các đều là lũ nịnh hót thực dụng, bình thường chắc nhận ít đút lót chứ gì!"

Thẩm Mộ Dã khẩy: "Được thôi, thích đăng lên mạng chứ gì? Tao cũng đang đăng mấy cái trò dơ bẩn mà con trai bà lên cho cả thiên hạ cùng xem đây!"

Mặt Mao Lâm Hồng lập tức đỏ gay đỏ gắt: "Cậu... thế!"

Thẩm Mộ Dã gằn giọng: "Tại tao ? Chỉ mày phép chơi bẩn tao thôi ? Tao những đăng lên mạng mà tao còn kiện mày tòa đấy!"

"Mày định gì? Tưởng nhà tao nên thích bắt nạt là bắt nạt đấy ?"

Mẹ Mao Lâm Hồng ưỡn ngực, hăng hái hăm hở tiến gần Thẩm Mộ Dã: "Con Lâm Hồng nhà tao bản tính thật thà, để cho mày bắt nạt nhé! Sao, mày còn đ.á.n.h nữa chứ gì? Đến đây, ngon thì mày đ.á.n.h tao xem nào!"

Thẩm Mộ Dã nổi điên: "Bà tưởng tao dám thật chắc?!"

"Bốp..." Mẹ Mao Lâm Hồng ăn ngay một cú tát cháy má, mặt lệch sang hẳn một bên.

Thế nhưng tay Thẩm Mộ Dã, mà là Thẩm Tri Âm.

Thẩm Ngọc Trúc bế Thẩm Tri Âm, chẳng bước tới bên cạnh Thẩm Mộ Dã từ lúc nào. Bàn tay nho nhỏ giáng xuống, phát một tiếng giòn giã vang dội.

Giọng ngây thơ đặc trưng của trẻ con vang lên: "Bà còn đ.á.n.h nữa ? Kỳ lạ thật đấy, chủ động đòi ăn đòn cơ chứ."

Mẹ Mao Lâm Hồng đau đớn ôm lấy mặt, mãi một lúc mới định thần , tiếp đó là một tiếng thét chói tai vô cùng gắt gao: "Mày cái gì thế hả?!"

Ánh mắt Thẩm Ngọc Trúc lộ rõ vẻ ngơ ngác đến cạn lời. Tại phụ nữ cứ thích gào thét như thế nhỉ, nhói cả tai .

Thẩm Tri Âm trưng khuôn mặt thể vô tội hơn: "Chẳng chính bà bảo đ.á.n.h ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-293-chang-phai-chinh-ba-bao-danh-sao.html.]

Mẹ Mao Lâm Hồng giận xé lòng, vẻ mặt dữ tợn giơ tay lên định giáng cho Thẩm Tri Âm một tát. "Bốp..."

Bàn tay bà còn kịp hạ xuống thì Thẩm Tri Âm bồi thêm một tát nữa má bên . Cô bé chớp chớp mắt: "Cháu sợ quá nên tay lỡ đà thôi, cố ý ạ."

Thầy chủ nhiệm: [...] cái biểu cảm đó của em chẳng giống đang sợ hãi chút nào cả!

Mặt Mao Lâm Hồng đau rát, giận nhục nhã, liền c.h.ử.i rủa Thẩm Tri Âm xối xả: "Con ranh mất dạy, mày còn dám đ.á.n.h tao ? Hôm nay tao lớn nhà mày dạy cho mày một bài học !"

vung tay định vỗ tới, nhưng cổ tay Thẩm Mộ Dã chộp chặt lấy. Cùng lúc đó Thẩm Tri Âm vung tay, bồi liền hai phát liên tiếp: "Bà hung dữ quá, miệng còn bẩn thỉu nữa. Ngoại cháu bảo , năng thô tục là ăn đòn."

Chẳng mấy chốc, khuôn mặt Mao Lâm Hồng sưng chùy lên như đầu heo.

Hai cha con Mao Lâm Hồng thấy liền lao định ứng cứu. Thẩm Mộ Dã thì đang thèm đòn ngứa tay, lập tức như một con sư t.ử dũng mãnh, đè ngửa hai cha con nện cho một trận khiến cả hai gào t.h.ả.m thiết.

Văn phòng việc lập tức rơi cảnh hỗn loạn tột cùng. Thầy chủ nhiệm can ngăn nhưng kéo nổi. Cuối cùng, thầy đành phó mặc cho phận, xối xả gọi hiệu trưởng cùng thầy chủ nhiệm giáo d.ụ.c đến giải quyết, chứ chuyện ngoài tầm kiểm soát của thầy .

Cả gia đình ba nhà Mao Lâm Hồng đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập. Đến khi hiệu trưởng cùng các thầy cô tới nơi, họ liền lóc t.h.ả.m thiết, chùi nước mũi tố cáo hành vi hung tàn của gia đình Thẩm Mộ Dã.

Trái ngược với cảnh tượng đó, Thẩm Ngọc Trúc vẫn thong thả bế Thẩm Tri Âm, còn Thẩm Mộ Dã thì ngoan ngoãn khép lép bên cạnh. Quần áo của cả ba vẫn phẳng phiu, chỉn chu, hề chút dáng vẻ nào của mới trải qua một cuộc ẩu đả.

"Báo công an! Chúng công an đến bắt trọn gói bọn họ ! Cái thằng học sinh của trường các là một phần t.ử nguy hiểm. Loại khỏi trường chắc chắn sẽ gây hại cho xã hội, nó nhốt mới đúng!"

"Được thôi, cứ báo công an ." Giọng ôn hòa của Thẩm Ngọc Trúc vang lên: "Cũng chúng chút chuyện cần trao đổi với bên công an, để họ đến giải quyết càng tiện."

"Không !!!" Người phản đối dữ dội nhất chính là Mao Lâm Hồng. Giọng run rẩy lộ rõ vẻ hoảng loạn: "Mẹ ơi, báo công an, tuyệt đối ..."

Bố Mao Lâm Hồng ngơ ngác con trai, thể hiểu nổi: "Tại hả con? Con sợ, tin đời ai cũng bao che cho tụi nó !"

Thầy chủ nhiệm thở dài: " bảo hai chị bình tĩnh mà. Lý do chúng mời hai đến là vì con trai chị việc sai trái, còn liên quan trực tiếp đến em Thẩm Mộ Dã, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh và danh dự của em . Lúc hai bước , em Thẩm Mộ Dã đụng nhà, là do tự vững ngã xuống đấy chứ."

Phụ của Mao Lâm Hồng nhất quyết tin, một mực cho rằng thầy chủ nhiệm đang cố tình bao che cho Thẩm Mộ Dã.

"Trong văn phòng camera giám sát, tin thì cứ trích xuất xem." Hiệu trưởng liền gật đầu: "Nếu thì mở camera xem ."

Thầy chủ nhiệm nhanh chóng bật đoạn video giám sát lên. là khi đó Thẩm Mộ Dã xông đ.á.n.h , nhưng quả thực hề chạm Mao Lâm Hồng, là do tự ngã. Ít nhất thì hình ảnh camera thể hiện rõ ràng như .

Thẩm Tri Âm cúi đầu, vờ như đang miệt mài chơi đùa với mấy ngón tay nhỏ nhắn của . Ngón tay cô bé trông đáng yêu thật đấy.

Dù sự việc rõ, nhưng bố Mao Lâm Hồng vẫn tiếp tục ăn vạ: "Thế còn vết thương đầy của chúng thì ? Rõ ràng là do chúng nó đánh, cái thì gì mà oan uổng chứ!"

Mấy lớn sĩ diện thà c.h.ế.t chứ nhất quyết chịu thừa nhận sai.

Thẩm Mộ Dã khoanh tay ngực: "Đó là do ông bà đáng ăn đòn! Bố Mao Lâm Hồng lao định đ.á.n.h , chỉ tự vệ chính đáng thôi."

"Thế còn con ranh đ.á.n.h thì ?" Mẹ Mao Lâm Hồng với khuôn mặt bầm dập biến dạng trông càng thêm kỳ dị, chỉ tay Thẩm Tri Âm gào lên.

Thẩm Tri Âm ngước mắt lên: "Chẳng do bà tự mở miệng bảo đ.á.n.h ? Sao đổ cho một đứa con nít như cháu chứ?"

 

Loading...