Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 294: Mao Lâm Hồng vỡ mộng
Cập nhật lúc: 2026-08-25 13:47:45
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm đưa ánh mắt đầy vẻ trách móc gia đình họ Mao, như bảo: Rõ ràng lớn mấy mà vô lý thế .
Thẩm Ngọc Trúc và Thẩm Mộ Dã lập tức gật đầu lia lịa: "Bà cô nhỏ quá chuẩn!"
Tất cả : [...]
Thầy chủ nhiệm cảm thấy của Mao Lâm Hồng sắp tức đến nổ tung , liền vội vàng kéo câu chuyện trở chủ đề chính, đem bộ những trò bẩn thỉu mà Mao Lâm Hồng kể một lượt.
"Không thể nào!" Phản ứng đầu tiên của bố Mao Lâm Hồng là phủ nhận ngay lập tức.
Cả hiệu trưởng lẫn thầy giám thị đều nhíu chặt lông mày, rõ ràng là ngờ trong trường xảy cái trò đồi bại như thế . Ngay lập tức, ánh mắt họ Mao Lâm Hồng đổi.
Cái trò tuy gây thương tích về thể xác, nhưng quả thực cực kỳ tởm lợm.
Thầy chủ nhiệm : "Bằng chứng đều trong cái điện thoại , hai chị chắc đến mức nhận điện thoại của con trai chứ?"
Mẹ Mao Lâm Hồng ngoảnh đầu con trai: "Con con! Có kẻ nào cố tình hãm hại con ? Con giải thích rõ ràng với các thầy cô !"
Mao Lâm Hồng cúi gầm mặt, dám thốt lên lời nào.
Đột nhiên, trong sự ngỡ ngàng của tất cả , Mao Lâm Hồng vung tay tát thẳng mặt con trai một cái chí mạng: "Mày rõ cho tao xem rốt cuộc là thế nào! Những lời thầy cô đúng ?!"
Cú tát vang lên chát chúa, qua là dùng lực mạnh, còn vẻ vô cùng thuần thục nữa chứ.
Vừa một giây còn bênh vực con chằm chằm, giây "đại nghĩa diệt " luôn ?
Thẩm Mộ Dã ngơ ngác cả , cứ thấy bà của Mao Lâm Hồng gì đó bình thường cho lắm.
Phản ứng của Mao Lâm Hồng cũng kỳ quặc. Như thể quá quen với điều , dù ăn tát nhưng vẫn chỉ lẳng lặng cúi đầu im lặng.
"Mày rõ cho tao! Chuyện thực sự là do mày đúng ? Cho nên nào thi điểm của mày cũng lẹt đẹt là vì chịu chú tâm học hành đúng ? Tao với bố mày vất vả kiếm tiền cho mày học, chứ cho mày đến trường để yêu đương nhăng nhít! Mày thế coi như xứng đáng với tao, với bố mày ? Mày ở trường học cái trò gì thế hả? Yêu đương , tao bảo mày yêu đương ! Thi điểm thấp lè tè như thế mà mày cũng vác mặt về , mày đối xót nổi với bố hả?!"
Bà giáng hết cước đến tát khác xuống con trai, còn bố Mao Lâm Hồng thì với nét mặt tràn ngập thất vọng mà mắng mỏ: "Sao con biến thành cái loại thế chứ!"
Thầy giám thị thấy liền vội vàng quát lớn ngắt lời: "Tất cả dừng tay cho ! Mấy coi đây là cái chỗ nào hả?!"
Hai vợ chồng họ nạt nên giật dừng tay, nhưng cái miệng vẫn liên tục xỉa xói Mao Lâm Hồng. Ý trong lời của họ chẳng hề chút áy náy nào với Thẩm Mộ Dã, mà chỉ đổ cho con trai vì chuyện yêu đương ảnh hưởng tới việc học, từng câu từng chữ đều chỉ xoay quanh điểm .
Ban giám hiệu cùng thầy chủ nhiệm lúc nhức đầu sang khuyên giải phụ : "Anh chị phụ em Mao Lâm Hồng , điểm quyết định tất cả , chị gây áp lực như thế là quá lớn đối với đứa trẻ đấy."
Mẹ Mao Lâm Hồng đỏ ngầu cả mắt: "Nó thì áp lực gì cơ chứ! Người áp lực là vợ chồng đây ! Hai chúng sớm về khuya vất vả, con cái nhà bình dân thì chỉ thể dựa học hành mới đổi đời thôi! Chúng bớt ăn bớt mặc lấy tiền cho nó học thêm, dành cho nó những gì nhất, nó thì áp lực cái gì? Thế mà điểm nó mang về chúng quá đỗi thất vọng! Nhất định là tại lũ con gái đó, chắc chắn là do tụi nó lẳng lơ dụ dỗ con phạm sai lầm, bằng nó xao nhãng việc học . Nếu tụi nó thì điểm con !"
Mọi mặt tại văn phòng đều sững sờ cái logic quái đản của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-294-mao-lam-hong-vo-mong.html.]
Ba nhân vật chính nhà họ Thẩm đáng lẽ là trung tâm câu chuyện thì lúc biến thành khán giả hóng biến.
Thẩm Mộ Dã thậm chí còn lôi hai chiếc ghế tới, ôm Thẩm Tri Âm cùng xuống, đôi mắt mở to căng tròn hào hứng.
Thẩm Tri Âm nhanh tay lẹ mắt lấy một chùm nho to bự, thế là cả ba thong thả nhai nho mần tròn vai "dân hóng hớt" vô cùng tận tụy.
Chà chà, khung cảnh đúng là hỗn loạn kịch tính .
"Đủ ! Đủ , hai thôi ?!" Mao Lâm Hồng vốn dĩ im lặng từ đầu tới giờ đột nhiên bộc phát, hất mạnh bên cạnh .
"Lúc nào cũng học với hành! Mấy suốt ngày chỉ bắt học, chính các còn chẳng dựa học hành để đổi đời thì tại bắt ? Muốn thông minh nhưng bản các vô năng, sinh đứa con đầu óc dốt nát nhân tài học tập, cớ cứ áp đặt suy nghĩ của lên đầu chứ?!"
Màn bùng nổ của Mao Lâm Hồng dường như khiến hai bậc phụ c.h.ế.t lặng, họ bàng hoàng đứa con trai của .
Ngơ ngác mất vài giây, bố Mao Lâm Hồng tát thẳng một phát mặt : "Mày đang cái trò gì đấy?! Mày oán trách tụi tao ? Tụi tao liều mạng việc là vì ai hả? Mày còn dám sang trách ngược tụi tao nữa ?!"
Mao Lâm Hồng ôm lấy khuôn mặt sưng tấy chùi nước mắt, lúc dù đối diện với đấng sinh thành, đôi mắt vẫn đong đầy vẻ oán hận đến méo mó: " mượn hai vì ?! cần hả?!"
"Lần nào mấy cũng ca bài ca liều mạng việc vì . bao nhiêu là tiếp thu nổi, đầu óc ngu đần học ! còn mấy thì ? Mấy chỉ đ.á.n.h , chỉ nhồi nhét hết lớp học thêm đến lớp luyện thi khác! Mấy thực sự quan tâm đến ? Thứ mấy quan tâm chỉ là điểm , là cái thể diện hão huyền của mấy thôi! Ngay cả bản mấy còn chẳng nổi thì cớ ép ? Hồi nhỏ mấy học chắc? Thế mấy nhờ điểm mà đổi đời ? Dựa mà bắt gánh chứ? Sống trong cái nhà đó thực sự ngột ngạt đến nghẹt thở, biến thành cái dạng đều là do của hai hết!"
Bất ngờ, Mao Lâm Hồng ngoắt đầu sang chằm chằm Thẩm Mộ Dã.
Thẩm Mộ Dã ánh mắt quái gở đột ngột đó cho giật b.ắ.n c.h.ử.i thề một tiếng, hạt nho suýt chút nữa mắc nghẹn ở cổ họng: "Mày định cái trò gì đấy?"
Ánh mắt Mao Lâm Hồng sục sôi sự đố kỵ cháy cào cào: "Cậu chẳng tại thế ? Bởi vì ghen tị với !"
"Cậu gia thế khủng, là chủ giàu , còn trai, ai ai cũng chú ý và vây quanh ! thành tích của kém cỏi, đây rõ ràng luôn sổ đen bét bảng! Thế nhưng dựa chứ? Cậu chỉ mới nỗ lực đúng một học kỳ mà điểm nhảy vọt lên top đầu! Không... thậm chí còn chẳng thấy cố gắng gì mấy. Rõ ràng ngày nào cũng thức khuya học bài, còn cứ hết giờ tự học buổi tối là vội vã ngủ! Thiệt là quá bất công! liều mạng học tập mà nào thi cũng chỉ lẹt đẹt chừng đó điểm, còn chỉ cần nhích tay một tí là trong tốp đầu, từ một thằng học sinh cá biệt biến thành trò ngoan trò giỏi thầy cô bạn bè khen ngợi! Cái thế giới thật sự quá bất công!"
Khóe miệng Thẩm Mộ Dã giật giật liên hồi. Cậu tan giờ tự học buổi tối là chui tợn chăn ngủ là vì mấy ông thầy ma trong giấc mơ gõ đầu bắt giải đề thi đến c.h.ế.t sống đấy chứ! ĐM! là chẳng ai hiểu nổi cái nỗi gian truân thầm kín của cả!
"Cho nên mày vì thế mà vỡ mộng cay cú ? Tao đụng chạm gì đến mày mà mày dở thế hả?!"
Mao Lâm Hồng lắc đầu lẩm bẩm như kẻ lú lẫn: "Chưa hết , chỉ thế! Đứa con gái mà thầm thương trộm nhớ... cô nhờ đưa thư tình cho !"
Gương mặt méo xệch vì uất hận: "Ngoại trừ cái gia thế hơn một tí, gương mặt sáng sủa hơn một tí, rốt cuộc điểm nào bằng chứ?!"
Thẩm Mộ Dã bĩu môi: "... Mày chuyện buồn thật đấy! Thì chính vì mày giàu bằng tao, trai bằng tao, cao bằng tao, dáng dấp chẳng chuẩn bằng tao nên mày mới hot bằng tao chứ ! Thế mày thử kể xem mày điểm gì nhỉnh hơn tao nào?"
Mao Lâm Hồng méo xệch mặt gào lên: " nỗ lực hơn !"
Thẩm Mộ Dã vắt chân chữ ngũ, thong thả đáp: "Cố gắng thế mà điểm thi vẫn thua tao ?"
Câu như đòn kết liễu khiến Mao Lâm Hồng sụp đổ. Cậu gào ăn vạ, c.h.ử.i rủa rùm xé những lời nhảm nhí thành tiếng.