Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 303: Dắt Quân Uyên đi ăn lẩu
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:33
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Mộc Cẩn sướng đến mức mặt mày nở hoa, hớn hở theo lời Quân Uyên dạy nhỏ một giọt m.á.u lên mặt nhẫn. Vừa nhòm bên trong, liền nâng niu chiếc nhẫn lên miệt mài hôn lấy hôn để mấy cái liền.
"Anh hai! Từ nay về chính là ruột của em!"
Quân Uyên thong thả nhấp ngụm : "Khỏi cần , tuổi còn lớn hơn cả bố đấy."
Thẩm Mộc Cẩn ngập ngừng úp mở: "Thế chẳng lẽ em gọi là ông nội ?"
Quân Uyên: ...
Anh dời ánh mắt hướng về phía Thẩm Tri Âm bước : "Thằng cháu ngốc ?"
Khóe miệng Thẩm Tri Âm giật giật.
"Cháu cứ gọi thẳng tên là , tên Quân Uyên."
Thẩm Mộc Cẩn ngoan ngoãn đổi miệng gọi thẳng tên Quân Uyên, còn khoe chiếc nhẫn gian mặt Thẩm Tri Âm.
"Cô nhỏ xem , đây là nhẫn gian đấy nhé! Nhẫn gian trong truyền thuyết luôn! Có cháu mang mệnh của nhân vật chính ?"
Thẩm Tri Âm vặn : "Cháu là nhân vật chính, thế Quân Uyên - tặng nhẫn cho cháu - là cái gì?"
Thẩm Mộc Cẩn chớp chớp mắt: "Là cụ ông nhẫn gian mang đến cơ duyên cho cháu ạ?"
Quân Uyên: Ngay lúc đây, cực kỳ đòi chiếc nhẫn.
Mặc dù tuổi đời quả thực lớn, nhưng lớn tuổi chẳng hề hai chữ "cụ ông" chút nào.
Thẩm Tri Âm biểu cảm gợn sóng của Quân Uyên, cuối cùng nhịn mà bật khúc khích.
Thẩm Mộc Cẩn sực tỉnh gãi đầu gãi tai, giọng gượng gạo: "Khơ khơ, em đùa chút thôi mà! Tại vì em nhiều truyện tu tiên quá, trong mấy cái gian linh hồn kiểu gì chẳng mấy vị cụ ông pháp thuật vô biên cư ngụ."
Quân Uyên "ồ" một tiếng: " hẹp hòi thế , cần giải thích."
Thẩm Tri Âm ho nhẹ một cái: "Chúng thôi."
Thẩm Mộc Cẩn lập tức hỏi: "Đi cơ ạ? Thời gian trai Tô Trì hẹn còn tới mà."
Thẩm Tri Âm nhếch cằm chỉ về phía Quân Uyên: "Anh mua xe."
Thẩm Mộc Cẩn sốc sắng ngay: "Mua xe á? Việc cứ tìm em, em là chuyên gia chọn xe đấy!"
Cậu lập tức cầm lái chiếc siêu xe màu đỏ chói lọi của , chở hai thẳng tiến đến cửa hàng 4S lớn nhất thành phố.
Có điều khi đang đường, Quân Uyên thấy chiếc trực thăng đạo cụ biển quảng cáo tòa nhà cao tầng, đột nhiên chỉ tay chiếc trực thăng hỏi:
" mua cái ?"
Thẩm Mộc Cẩn đeo kính râm ngẩng đầu theo, tay cầm vô lăng giật trượt một cái khiến chiếc xe lượn một đường hình con rắn đường.
"Ơ kìa! Sao suy nghĩ của ông từ mua xe phóng một phát lên tận mua máy bay trực thăng thế?"
Bản mặt Quân Uyên vô cùng nghiêm túc: "Cái đó bay ."
Thẩm Mộc Cẩn: ... Nói thừa thế !
"Đừng mơ nữa ông ơi, lái máy bay trực thăng thi lấy bằng lái đàng hoàng, với cả trực thăng đắt lòi mắt đấy."
"Mà đúng , ông bằng lái xe đấy?"
Quân Uyên: "Chưa ."
Thẩm Mộc Cẩn: ...
Thế thì mua cái quái gì nữa!
"Không bằng lái thì lái xe , ông mua về vứt ở nhà cho bám bụi chắc?"
Quân Uyên nheo mắt: "Đưa bằng lái của cho xem một chút."
Thẩm Mộc Cẩn lục lọi ở hộc xe phía một hồi quăng tấm bằng lái sang cho .
Quân Uyên chỉ liếc qua đúng một giây búng tay một phát. Một chiếc bằng lái hệt như của Thẩm Mộc Cẩn lập tức xuất hiện trong tay , ngoài ảnh đại diện đổi thành mặt thì tất cả các thông tin khác đều giống hệt.
Nhìn thấy cảnh , mắt Thẩm Mộc Cẩn suýt nữa rớt ngoài: "Ông... ông... ông..."
Giọng cà lăm: "Ông kiểu gì đấy?"
"Thuật che mắt thôi."
Thẩm Mộc Cẩn hít sâu một , cái bạn của cô nhỏ còn biến hóa ảo diệu hơn cả cô thế !
"Không ! Ông lái xe thì bằng giả cũng vô dụng. Thông tin bằng lái bây giờ tra mạng cái là ngay, đến lúc tra thông tin là hốt đồn liền đấy. Hay là em đăng ký cho ông một khóa ở trường dạy lái xe, sang đó học một thời gian . Thi bằng lái dễ ợt mà."
Quân Uyên tiếc nuối búng tay thêm cái nữa, chiếc bằng lái giả lập tức biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-303-dat-quan-uyen-di-an-lau.html.]
"Được ."
Thẩm Tri Âm giơ tay phát biểu: " thi bằng lái cùng ?"
Thẩm Mộc Cẩn méo mặt: "Bà cô nhỏ của cháu ơi! Chân cô ngắn đến mức còn chẳng với tới chân phanh chân ga, dù cháu đồng ý thì huấn luyện viên cũng gạch tên cô ngay. Ngoan nào, để cháu mua cho cô chiếc xe ô tô trẻ em mô phỏng tỉ lệ 1:1 cho cô lái chơi nhé?"
Thẩm Tri Âm bĩu môi: "Thôi ."
Cuối cùng cũng thu xếp xong hai vị tổ cô , Thẩm Mộc Cẩn cảm thấy hôm nay đường chắc quên xem ngày mất !
Xe thì dẹp sang một bên , Thẩm Mộc Cẩn lập tức bẻ lái đổi hướng sang trường dạy lái xe.
Sau khi tất thủ tục đăng ký, Quân Uyên bắt tay chuẩn ôn thi Lý thuyết.
Trong lúc chuẩn thi lý thuyết, cũng thể nhờ huấn luyện viên hướng dẫn để quen với các chức năng bên trong xe.
Cả hội luẩn quẩn vật lộn tới tận giờ ăn tối, thế là họ rủ ăn một bữa lẩu.
Từ khi dẫn khí nhập thể, còn mang trong Thủy linh căn nên Thẩm Mộc Cẩn hiện tại đối với chuyện ăn uống xả láng xả , ăn gì thì ăn nấy.
Dù thì cũng chẳng sợ béo, đan d.ư.ợ.c của cô nhỏ, hoặc cùng lắm ngâm tắm t.h.u.ố.c bắc đẩy hết tạp chất độc tố trong ngoài. Dù thiếu vận động nên cơ bụng sáu múi, nhưng cũng chẳng dư thừa một mẩu mỡ thừa nào.
Có ăn cay tới mấy cũng chẳng lo mặt nổi mụn nhọt, là Thủy linh căn cơ mà, phong độ làn da lúc nào cũng đạt trạng thái đỉnh cao nhất!
Cái loại linh căn đúng là hợp khẩu vị còn gì bằng.
Đây là đầu tiên Quân Uyên ăn lẩu. Lúc mới đầu thấy huyết vịt, sách bò óc heo các thứ, tỏ chẳng mấy hứng thú, nhưng khi gắp thử một miếng thì...
Thẩm Mộc Cẩn giương mắt hệt như cô nhỏ nhà , thao tác gắp đồ ăn tuy hề thô lỗ, thậm chí từng cử chỉ còn toát lên nét quý phái tao nhã của dòng dõi quý tộc, thế nhưng tốc độ ăn cực kỳ nhanh... nhanh dã man.
Mấy đĩa thức ăn chất đầy bàn nhanh chóng hết sạch bách, thế là họ gọi thêm một lượt nữa.
Thẩm Mộc Cẩn ăn no căng cả bụng, ngửa ợ đ.á.n.h ùng ục, tay ôm bụng cô nhỏ cùng Quân Uyên vẫn đang tì tì xơi đồ.
Hai con ăn xong gọi tiếp, đây là lượt thứ năm ! Nhân viên phục vụ bê đồ ăn họ bằng ánh mắt kỳ dị vô cùng.
Cuối cùng, Thẩm Tri Âm cũng ăn no sương sương, cô nhóc mò lấy hộp sữa ôm lòng tu ừng ực.
Quân Uyên thì vẫn còn thèm thuồng thỏa mãn.
"Chẳng thể ngờ đồ ăn thời nay ngon lành đến ."
Thẩm Mộc Cẩn nhịn đành thắc mắc: "Mạn phép hỏi ông một câu, thế đây ông ăn cái giống gì thế?"
Quân Uyên tựa lưng ghế sofa ngẫm nghĩ một hồi, ký ức quá đỗi xa xôi .
"Linh quả, linh thảo, linh thú, đan dược."
Thẩm Mộc Cẩn thầm nghĩ thế thì ăn uống điều độ quá còn gì, hoa quả, rau xanh cả thịt thà nữa.
ngay giây tiếp theo bồi thêm một câu: "Toàn ăn sống hết cả, nhưng thấy vị của ma quỷ cũng ngon phết."
"Ợ~"
Thẩm Mộc Cẩn giật nảy sợ hãi đến mức phi một tiếng ợ lớn.
"Ăn sống? Quỷ?!"
Ngay cả Thẩm Tri Âm cũng kìm mà ngước mắt soi mấy bận.
Mặc dù thế giới tu chân kiếp của cô về mảng ẩm thực phát triển cũng chẳng , nhưng ít nhất đồ ăn cũng là lương thực chín hoặc thịt nướng chín đàng hoàng.
Còn kiểu nuốt sống nuốt tươi thì chỉ thú hoang mới thế, mà khí tức Quân Uyên chẳng giống chút nào với yêu tộc cả.
Đã thế còn xơi cả quỷ nữa chứ, đúng là bộ răng ai bằng!
Lúc thanh toán tiền, hóa đơn của họ tính sơ sơ lên tới gần mười vạn tệ.
Thẩm Mộc Cẩn tuy chẳng tiếc tiền, thế nhưng nhân viên cửa hàng dòm ngó bằng ánh mắt dị hợm khiến cảm thấy ngượng ngùng đỏ cả mặt.
Nhìn cái gì mà ! Đâu một ông đây xơi hết ngần !
Một thanh niên phong nhã trai như gì cái bụng chứa khủng khiếp như thế chứ!
Bước khỏi cửa quán lẩu, Thẩm Tri Âm cùng Quân Uyên mỗi một tay ôm ly coca ướp lạnh và ly kem Sundae.
Được nếm thử món đồ uống cùng đồ ngọt lạ lẫm mới mẻ, đàn ông vốn uy nghiêm ngút ngàn nay tỏa bầu khí vô cùng phấn khởi vui vẻ.
Thẩm Tri Âm đắc ý hếch chiếc cằm nhỏ lên: " bảo mà, ngon lắm đúng ?"
Quân Uyên "ừm" một tiếng: "Ngon lắm."
Sau về Địa phủ, nhất định bảo lũ Diêm Vương xuống nhân gian học hỏi món ngon mới .