Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 304: Thêm chút kích thích cho nhà ma

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:34
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" thể thi bằng lái máy bay ?"

Trên đường , hai lớn và một đứa trẻ, thì trai, thì đáng yêu, chẳng thu hút ánh của bao nhiêu .

Thẩm Mộc Cẩn đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, tay cầm ly sữa và xiên kẹo hồ lô mua cho bà cô nhỏ.

"Cũng thôi, nhưng mà rành mấy chuyện lắm, chắc tìm bố mới ."

Quân Uyên ngẩng đầu lên: " thể tự bay . Cậu nghĩ xem, nếu bay một vòng mặt huấn luyện viên thì ông cấp bằng lái cho ?"

Thẩm Mộc Cẩn: ...

"Không ."

"Ồ."

Quân Uyên c.ắ.n một miếng kem.

"Chỗ gì mà nhiều la hét thế? Gặp ma ?"

Con khi gặp ma thì la hét kiểu như .

Câu hỏi thì Thẩm Tri Âm trả lời: "Khu vui chơi từng . Họ hét lên là vì mấy trò cảm giác mạnh trong đó thôi, cơ mà thấy chẳng tí gì gọi là kích thích cả."

Quân Uyên bắt đầu thấy hứng thú: "Nhóc từng chơi ?"

Thẩm Tri Âm lộ vẻ mặt tiếc nuối: "Chưa, cho chơi."

Thẩm Mộc Cẩn xen : "Đó là vì còn nhỏ tuổi quá đấy, bà cô nhỏ của ơi."

Quân Uyên cổng khu vui chơi: " cũng chơi thử xem ."

Thẩm Mộc Cẩn: "Được thôi, nào."

Ba mua vé khu vui chơi. Hiện tại Thẩm Tri Âm mới bốn tuổi nên vẫn phép tham gia mấy trò cảm giác mạnh.

Thế nhưng, bảo cô bé cứ hai chơi thì thật sự quá mức bực .

Quân Uyên búng tay cái chát: "Chuyện nhỏ."

Giây tiếp theo, Thẩm Mộc Cẩn trơ mắt cơ thể Thẩm Tri Âm cao vọt lên, gương mặt cũng nảy nở hơn, chớp mắt biến thành một thiếu nữ mười một, mười hai tuổi.

"Vãi chưởng!!!"

Thẩm Tri Âm cúi đầu bản , cảm thấy thực cũng chẳng sự đổi nào.

Quân Uyên: "Phép che mắt thôi."

Lại là phép che mắt, Thẩm Mộc Cẩn tê rần cả . Không cái tên Quân Uyên rốt cuộc là thần thánh phương nào, cảm giác còn lợi hại hơn cả bà cô nhỏ nữa.

Thẩm Tri Âm đeo chéo bình sữa bên hông, đó là đầu tiên xông về phía .

"Đi , chơi trò con lắc siêu tốc ."

Thẩm Mộc Cẩn vội vàng đuổi theo: "Bà cô nhỏ, đợi cháu với!"

Quân Uyên thong thả theo. Rõ ràng bước chân của chậm, nhưng thì vẫn luôn bám sát ngay phía Thẩm Tri Âm.

"Á á á á!!!!"

tiếng la hét chói tai vang lên, đến mức Thẩm Mộc Cẩn bên cạnh cũng bắt đầu gào thét theo.

Trong khi đó, Thẩm Tri Âm và Quân Uyên mang vẻ mặt chút cảm xúc.

Quân Uyên: "Chẳng tí kích thích nào."

Thẩm Tri Âm gật đầu tỏ vẻ đồng tình: " bảo mà, cái còn chẳng nhanh bằng tốc độ ngự kiếm của ."

Bọn họ trải nghiệm hết thảy các trò cảm giác mạnh ở đây, và kết quả cuối cùng là chỉ thế giới của một Thẩm Mộc Cẩn tổn thương.

"Không nữa , cháu chóng mặt quá, oẹ..."

Thấy đang ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo, Quân Uyên khẽ lùi về một bước.

"Đồ vô dụng, chút xíu thế mà cũng chịu nổi."

Thẩm Tri Âm vẫn quan tâm đến đứa cháu ruột của , bèn đưa cho một viên đan dược. Uống xong, sắc mặt Thẩm Mộc Cẩn lập tức hơn hẳn.

"Nhà ma ?"

Nhìn lối nhà ma hình ác quỷ ở phía đối diện, Quân Uyên khẽ nheo mắt .

"Địa Phủ sắm cơ ngơi ở nhân gian từ bao giờ thế nhỉ?"

Đường đường là Minh Quân như , chẳng gì sất?

Thẩm Tri Âm giải thích: "Ma ở trong đó là đồ giả thôi."

"Vậy tức là con đó để xem ma giả, xong ma giả dọa hả? Thế thì ý nghĩa gì chứ, xem là xem ma thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-304-them-chut-kich-thich-cho-nha-ma.html.]

Anh vươn tay búng một cái, hai bóng ma một đen một trắng lập tức xuất hiện. Cả hai đều đội mũ cao, lượt dòng chữ 'Nhất Kiến Sinh Tài' và 'Thiên Hạ Thái Bình'.

"Đế quân."

Ngay khoảnh khắc xuất hiện, Hắc Bạch Vô Thường dám thẳng Quân Uyên, chỉ kính cẩn cúi chào.

Nghe thấy danh xưng , cây kem tay Thẩm Tri Âm suýt chút nữa thì rơi toẹt xuống đất.

Thẩm Mộc Cẩn càng sợ hãi tới mức nấc cụt, đôi mắt hoa đào trợn trừng hết cỡ, ngơ ngác Quân Uyên và hai vị Hắc Bạch Vô Thường.

Quân Uyên thản nhiên chỉ tay về phía nhà ma: "Hai ngươi đó thả thêm vài con ma thật , chơi thì chơi trò kích thích hơn mới vui."

Hắc Bạch Vô Thường đưa mắt . Dù hiểu Đế quân nhà đang dở trò gì, nhưng bọn họ cũng chỉ đành ngoan ngoãn lời.

"Rõ."

Ngay khi rời , hai liếc mắt Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn. Khóe mắt chợt thấy vị Đế quân uy nghiêm bá khí nhà đang ôm một ly sữa trân châu, thế là khóe miệng nhịn mà giật giật.

Rồi cả hai vội vàng chuồn thẳng.

Bạch Vô Thường xì xầm: "Lúc nãy thứ Đế quân cầm tay... là món đồ uống gọi là sữa trân châu ở thế giới loài ?"

Hắc Vô Thường nhắc nhở: "Đừng nữa, cẩn thận Đế quân thấy bây giờ."

Bạch Vô Thường chậc lưỡi: "Không , chúng xa mà. Lần Đế quân tới nhân gian một chuyến, về Địa Phủ là đ.â.m nghiện bấm điện thoại chơi game, giờ nghiện thêm cả đồ ăn. Đế quân nhà cho hư hỏng mất ."

"Chắc chắn là do hai con chuyện ."

"Hắt xì..."

Thẩm Mộc Cẩn hắt một cái thật mạnh, đó vội bịt kín miệng , cả thu rúm như con chim cút chẳng dám hó hé nửa lời.

Ngược , Thẩm Tri Âm tò mò vòng quanh Quân Uyên một vòng.

"Đế quân ư? Đế quân nào cơ?"

Dù Thẩm Tri Âm hiểu nhiều về quỷ thần Địa Phủ, nhưng thể tôn xưng là Đế quân thì thử nghĩ cũng thừa chẳng nhân vật tầm thường.

Quân Uyên nhạt: "Nhóc đoán thử xem?"

Thẩm Tri Âm bĩu môi: "Vậy thôi bỏ , đợi lúc nào tự cho ."

Tròng mắt cô bé đảo quanh. Vốn vị là một lão đại, nhưng cô thực sự chẳng ngờ lai lịch của khủng đến mức độ .

Phản ứng đầu tiên của cô là sợ hãi, mà là... đùi vàng đây !

Chứ còn gì nữa. Loại linh tửu trân quý nhường cứ cho uống thoải mái, nhẫn gian thì y như hàng bán buôn, mới đầy một ngày mà tiện tay tặng luôn ba chiếc.

Để xem xem, nếu tạo quan hệ thì hốt thêm chút của cải nào đó cũng nên.

"Đi thôi, chúng trong xem thử."

Thẩm Tri Âm hì hì. Thật đám đang ở trong nhà ma lúc , cô cũng tò mò xem cho .

Thẩm Mộc Cẩn: ...

Không chứ, mấy vị đại nhân vật các cái sở thích ác liệt đến thế cơ chứ!

"Á á á á!!!!!"

Trời đất ơi, tiếng la hét phát từ nhà ma lúc quả thực hất tung cả nóc nhà.

"Ma! Có ma thật! thấy cô cầm cái đầu tháo còn với nữa."

"Mẹ ơi, con thấy ma treo cổ, cô mở bừng mắt mà tóc thì cứ ngoe nguẩy."

"Hu hu hu... ngoài! Vừa nãy nhốt trong quỷ đả tường, loanh quanh mấy vòng vẫn cứ về chỗ cũ. còn thấy một đứa bé ôm đầu đá như quả bóng, xong còn rủ chơi cùng. Sợ c.h.ế.t cục cưng !"

Những chơi nhà ma thi gào t.h.ả.m thiết, chạy trối c.h.ế.t thành một mớ hỗn độn. Trong đám đó thậm chí còn lọt cả vài nhân viên của nhà ma nữa.

Quân Uyên và Thẩm Tri Âm mới bước giáp mặt ngay một con ma thật. kiểu đang lơ lửng trung, tay xách cái đầu với nụ cực kỳ quỷ dị.

Vốn dĩ thấy ba bước , ả nữ quỷ định hù dọa một trận, nhưng ngay đó ả phát hiện luồng khí tức tỏa từ Quân Uyên, suýt nữa thì dọa cho ả sợ c.h.ế.t thêm nữa.

Ả vội vàng gắn cái đầu trở cổ, cuống quýt chỉnh đốn dung nhan khép nép, kính cẩn hành lễ.

"Kính chào Đại nhân."

Quân Uyên mười phần kiêu ngạo gật đầu: "Làm lắm, tiếp tục chơi đùa ."

Được mở lời khen ngợi, nữ quỷ kích động tới mức run rẩy, giống y như tiêm m.á.u gà: "Đại nhân cứ yên tâm! Hôm nay con nhất định sẽ dọa cho mấy kẻ bước đây sợ đến mức đái quần!"

Lúc bay , Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn còn tiếng tà ác the thé cất lên từ con nữ quỷ.

"Tới đây nào các cục cưng, tỷ tỷ tới với mấy cưng đây. Hí hí hí hí! Há há há há! Kiệt kiệt kiệt..."

Thẩm Mộc Cẩn: ...

 

Loading...