Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 305: Bọn họ ham hố cái gì chứ?
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:35
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một kẻ từng gặp qua ít ma quỷ như mà giờ cũng nổi hết cả da gà.
Tiếng la hét hỗn loạn từ trong nhà ma vọng , cảnh đám đông chơi lẫn nhân viên ùa chạy ngoài, cộng thêm nét mặt như thoát c.h.ế.t trong gang tấc của họ, tất cả khiến những kịp nhà ma cảm thấy vô cùng tò mò.
"Đáng sợ đến cơ ?"
Người chơi mang khuôn mặt kinh hoàng, gật đầu lia lịa: "Bên... bên trong đó ma thật đấy."
" mới chẳng thèm tin đời ma. Chắc chắn đây là chiêu trò marketing kiểu mới của nhà ma chứ gì, mấy thứ đó chỉ là hình chiếu 3D thôi đúng ."
Cậu nhân viên nhà ma lắc đầu điên cuồng: "Không ... Chỗ chúng xài mấy cái đó, chính còn hù chạy té khói đây . Bọn họ đúng là ma thật đấy, còn chạm cơ, sờ thấy rõ ràng làn da lạnh buốt luôn."
Nhớ cái cơ thể lạnh lẽo chút nhịp tim mà ban nãy bản vô tình đụng , nhân viên lập tức rùng một cái.
"Mọi đừng , tuyệt đối đừng trong đó!"
Trớ trêu , họ càng như thì những chơi càng xông xem thử.
Nói trắng thì đều là một lũ mang m.á.u phản nghịch.
Thế là, đám đó ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu hừng hực tiến nhà ma.
Cứ như thế, một tràng la hét khác vọng từ bên trong.
Bầy quỷ trong nhà ma phấn khích hú hét: "Lại kìa, em hành động thôi!"
Vào lúc , đám quỷ triệu hồi từ Địa Phủ lên còn chơi đùa vui vẻ hơn cả con .
Đã mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm nay họ từng thả ngoài, tháng ngày chán chường Địa Phủ họ ngán đến tận cổ .
Khó khăn lắm mới cơ hội đàng hoàng quang minh chính đại lên đây, còn quậy tung tóe thế , nên nhất thời tất cả các quỷ hồn đều chơi tới bến.
Đội ơn Minh Đế đại nhân!
Quân Uyên cũng ngờ tới, ban đầu giở trò chỉ vì xem dáng vẻ con ma thật dọa sẽ .
Tuy kế hoạch thành công mỹ mãn, những kẻ bước đều dọa đến gào thét kinh hoàng, cơ mà lượng chơi nhà ma dường như càng tăng lên đông đảo hơn.
Đứng tại cửa , hàng xếp dài dằng dặc lối , còn thấy cả mấy kẻ mới tháo chạy ban nãy. Bọn họ hồn xong chen nữa, la ó ầm ĩ rằng nhất định cho rõ xem đám ma quỷ bằng công nghệ tiên tiến cỡ nào.
Quân Uyên cảm thấy thể lý giải nổi chuyện .
Anh xoa xoa cằm: "Rốt cuộc thì bọn họ ham hố cái gì chứ?"
Thẩm Mộc Cẩn thì cạn lời: "Ham kích thích chứ . Bị dọa một trận xong, trút hết nỗi sợ hãi trong lòng thì tâm trạng sẽ cảm thấy thư giãn hơn nhiều."
Quân Uyên: "???"
"Con thời nay to gan đến thế ? Chứ thời xưa lúc nào cũng mang tâm kính sợ đối với những thứ như quỷ thần cơ mà."
Thẩm Mộc Cẩn ném cho Quân Uyên một ánh mắt sâu xa.
"Anh hiểu , con bây giờ áp lực nặng nề lắm. Nào là tiền vay mua nhà, mua xe, chuyện học hành, cả áp lực từ sếp nữa. Trong lòng nhiều , ông chủ với cấp quản lý đôi khi còn đáng sợ hơn cả ma chứ."
Thấy khuôn mặt Quân Uyên vẫn ngơ ngác, Thẩm Mộc Cẩn suy nghĩ một lát hỏi: "Vậy công việc Địa Phủ của thường do ai ?"
Quân Uyên đáp: "Thì Thập Đại Diêm Quân chứ ai."
"Thế chịu trách nhiệm gì?"
Quân Uyên trả lời mà chẳng mảy may hổ: "Ngủ."
Thẩm Mộc Cẩn: ……Vậy thì ngài sung sướng quá , hèn chi rảnh rỗi sinh nông nổi thế .
"Thế cứ thử nghĩ xem, nếu giao bộ công việc của Thập Đại Diêm Quân cho một xử lý, bắt cắm đầu cắm cổ suốt mấy trăm năm thì ."
Quân Uyên lập tức nhíu mày cự tuyệt: "Chuyện đó là thể nào!"
Lần thì thật sự dễ hình dung hơn nhiều. Quân Uyên cảm thấy nếu thế thật thì chắc chắn sẽ phát điên, mà một khi điên lên thì bộ ma quỷ Địa Phủ sẽ gặp họa lớn cho xem.
Thẩm Mộc Cẩn nhún vai: "Tóm thì cảm giác chính là như đấy. Cứ so sánh thử mà xem, ma tuy đáng sợ, nhưng mấy con ma hại thì vẫn còn hiền lành, dễ thương chán so với mấy tay sếp ngu xuẩn chỉ chèn ép và kiếm chuyện vô cớ."
Nhớ cái hồi để lộ gia thế hậu thuẫn, bản cũng từng xui xẻo vớ mấy tay sếp óc bã đậu như .
Quân Uyên tặc lưỡi: "Thế giới loài các bây giờ phát triển đến mức đáng sợ như ."
Vẫn may là cần .
Vừa rời khỏi khu vui chơi, nữ quỷ minh tinh liền phóng vút .
Ban đầu ả vèo một cái hiện ngay cạnh Thẩm Tri Âm, nhưng chợt cảm nhận một luồng áp bức cực kỳ mạnh mẽ đè ập xuống, cảm giác như thể đang một con hung thú khổng lồ chuẩn nuốt chửng ở giây tiếp theo .
Nữ quỷ minh tinh rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cuống cuồng tìm đường tháo chạy.
Nào ngờ chạy quá ba mét, bộ linh hồn ả hút ngược trở .
Giây tiếp theo, ả ngã gọn một bàn tay thon dài tuyệt .
Nữ quỷ minh tinh xách lên hệt như túm cổ một con gà con, cả run rẩy bần bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-305-bon-ho-ham-ho-cai-gi-chu.html.]
Tiêu tiêu thật , cuộc đời ma của ả coi như chấm dứt tại ngày hôm nay thôi hu hu hu…
"Anh đừng dọa cô nữa."
Giọng của Thẩm Tri Âm cất lên. Nữ quỷ minh tinh lập tức mở bừng mắt, kích động về phía cô.
"Tiểu đại sư cứu với!"
Nữ quỷ minh tinh gào thét thê lương hết mức.
Giọng của Quân Uyên từ đỉnh đầu truyền xuống: "Cái thứ nhỏ nhoi là do nhóc nuôi ?"
Thẩm Tri Âm xua tay: "Cũng tính là nuôi , chỉ là cho họ một chỗ nương tựa để hồn phách tiêu tán thôi."
Còn về phần hương nến các kiểu, thì đều là do nữ quỷ minh tinh và đám ma quỷ tự dựa bản lĩnh để kiếm lấy từ chỗ cô.
"Thật quá yếu ớt."
Quân Uyên thẳng tay ném phăng nữ quỷ minh tinh chỗ khác.
Nữ quỷ minh tinh sợ hãi, bò lê bò lết nấp hẳn lưng Thẩm Tri Âm.
"Hu hu hu... Dọa c.h.ế.t , còn tưởng hôm nay cái mạng nhỏ bỏ đây luôn chứ."
Ả cuộn tròn thành một cục, chả dám liếc mắt Quân Uyên lấy một cái.
Đáng sợ quá mất, còn đáng sợ hơn cả hàng vạn âm binh Quỷ Đạo cộng .
"Nhóc nuôi mấy tiểu quỷ vô dụng gì? cho nhóc một con dấu, thể tùy ý triệu hồi bất kỳ quỷ thần nào Địa Phủ - ngoại trừ Diêm Quân. Cơ mà nhóc đừng gọi Diêm Quân lên đấy, bọn họ còn bao nhiêu là việc bận rộn giải quyết."
Anh kiên quyết chừa dù chỉ một tia cơ hội cho đám Diêm Quân lười biếng, tránh để công việc cuối cùng đổ dồn hết lên đầu .
Thẩm Mộc Cẩn: …… Cảm giác hệt như đang thấy đại địa chủ bóc lột .
Anh khẽ búng ngón tay, một con dấu nhỏ nhắn màu đen lập tức rơi tay Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt.
"Cái ... cho thật đấy ?"
Cô âm thầm cảm nhận một chút. Nếu lầm thì thứ đồ chơi là tiên khí đúng ? Hơn nữa còn là tiên khí mang theo tín ngưỡng hương hỏa nữa chứ.
Hít...
Cái đùi vàng xem bự quá đà nha.
Quân Uyên hững hờ gật đầu: "Nhóc cứ cầm lấy , nhưng mà đừng dùng bừa bãi, bằng thu đấy."
"Thế thì khách sáo nha."
Thẩm Tri Âm vui vẻ, hí hửng cất con dấu chiếc vòng tay gian.
"Thực cũng dùng họ để đ.á.n.h đ.ấ.m , chủ yếu là nhờ bọn họ thu thập chút tin tức hóng hớt cho thôi."
Quân Uyên lia ánh mắt nghi hoặc sang cô.
Thế là, Thẩm Tri Âm đang tuổi hớn hở vì vớ đồ ngon, liền hào hứng kể cho Quân Uyên đủ loại drama mà từng hít .
Nào ngờ Quân Uyên xong cũng thấy vô cùng thú vị.
Nữ quỷ minh tinh nhân lúc Quân Uyên để ý, lén lút lủi nhanh sang chỗ Thẩm Mộc Cẩn.
"Thần... thần tượng ơi, tiểu đại sư quan hệ với một nguy hiểm thế ? Rốt cuộc ngài là ai thế?"
Nữ quỷ minh tinh run rẩy lẩy bẩy, cất giọng lí nhí hỏi thăm.
Thẩm Mộc Cẩn bám đuôi lùi một chút lưng hai một lớn một nhỏ , thì thầm: " cũng rõ lắm, cơ mà Hắc Bạch Vô Thường Địa Phủ xưng hô ngài là Đế quân đấy."
"ĐẾ QUÂN!!!"
Giọng của nữ quỷ minh tinh the thé vỡ cả . Thấy Quân Uyên liếc mắt , ả vội bịt chặt miệng , sợ hãi run rẩy đến độ hồn phách như sắp tan thành trăm mảnh.
Khóe miệng Thẩm Mộc Cẩn khẽ giật. Lần đầu tiên mới hiểu rõ hình ảnh cụ thể của cụm từ run đến mức tan thành từng mảnh là như thế nào.
"Hu hu hu... Mạng lớn quá ."
Đụng trúng như mà vẫn c.h.ế.t. Đế quân cơ đấy, đó chính là Đế quân nha!
Thẩm Mộc Cẩn tò mò hỏi: "Cô ngài là vị Đế quân nào ?"
Nữ quỷ minh tinh lắc đầu điên cuồng: "Không , tuyệt đối thể ."
Ở phía , Quân Uyên loáng thoáng thấy bọn họ chuẩn thẳng đến hiện trường để hít drama, bèn tuyên bố cũng bám càng cùng.
Vậy là, nữ quỷ minh tinh vẫn còn đang run cầm cập một nữa tóm cổ lôi về.
Nữ quỷ minh tinh: [Biểu cảm sống bằng c.h.ế.t.jpg]