Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 306: Đường Hoàng Tuyền

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:36
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Uyên chọc chọc nữ quỷ minh tinh: "Đồ nhỏ nhoi, địa chỉ xem."

Đợi nữ quỷ minh tinh nơm nớp lo sợ xong địa chỉ, Quân Uyên liền mang vẻ mặt ngạo kiều mà phán.

"Đi thôi, cần xe nữa, một thể dắt theo hai con các sang đó luôn."

Cả Thẩm Mộc Cẩn lúc vẫn đang trong trạng thái hiểu mô tê gì.

Quân Uyên nhíu mày, cúi đầu với cô bé lùn tịt bên cạnh.

"Cái cháu trai của nhóc ngoài cái mã trai thì chẳng tích sự gì."

Thẩm Tri Âm: …… Ôm bình sữa rít một thật mạnh, ánh mắt như "Đừng , chả cái gì sất".

Thẩm Mộc Cẩn c.ắ.n răng: "…… Đế quân, ngài còn chơi trò công kích cá nhân ?"

Quân Uyên hất cằm lên: " chỉ sự thật thôi."

"Thế mà ngài còn bắt gánh ngài chơi game đấy thôi."

Quân Uyên dứt khoát chịu thừa nhận chơi game gà mờ: "Đó là vì mới tiếp xúc với mấy trò của loài các , hiểu rõ luật lệ. Việc chịu hạ chơi chung với là sự ân sủng , cảm thấy vinh hạnh mới đúng."

Thẩm Mộc Cẩn: …… Con lạy ngài luôn, ngài kéo rank của tụt hẳn hai bậc đấy!

"Nói cũng , bồi thường cho đàng hoàng nhé."

Nói đoạn, đưa mắt liếc qua chiếc nhẫn tay Thẩm Mộc Cẩn.

Thẩm Mộc Cẩn trong vòng một nốt nhạc lập tức trở mặt kẻ nịnh bợ: "Ngài chuẩn cần chỉnh! Được hầu ngài chơi game quả là phúc ba đời của . Vậy bây giờ Đế quân gì ạ?"

Quân Uyên khẽ mím môi mỏng: " là đồ ngốc. Đã bảo dẫn cái hội sở gì đó , xa thế lỡ lạc mất thì chịu trách nhiệm ."

Thẩm Mộc Cẩn thế lập tức cun cút chạy , ngoan ngoãn tót sang bên cạnh Thẩm Tri Âm.

Ngay khi Quân Uyên lơ đãng bước một bước về phía , cảnh vật mắt họ chợt biến đổi . Khu vui chơi sầm uất ban nãy dần trở nên mờ ảo. Thân ảnh bọn họ từ từ tan biến, trong khi đường xung quanh dường như chẳng mảy may phát hiện .

Một mảng hoa bỉ ngạn đỏ rực lửa đua nở rộ, liếc mắt chẳng thấy là điểm dừng.

Những cánh bướm xinh rực đỏ chập chờn lượn lờ xung quanh, khẽ khàng vỗ cánh.

Cảnh tượng quá đỗi chấn động, khiến Thẩm Mộc Cẩn đến ngây ngốc cả .

Khi một cánh bướm đỏ nhạt nhẹ nhàng đậu xuống vai, Thẩm Mộc Cẩn bèn sang . Chợt mắt lướt qua những đoạn ký ức của cuộc đời hệt như cưỡi ngựa xem hoa. Vui vẻ , đau buồn , tiếc nuối ...

Thậm chí cả những ký ức thuở ấu thơ từng chôn vùi nay cũng liên tục lóe lên trong tâm trí.

"Bốp..."

Có thứ gì đó đột nhiên gõ mạnh trán Thẩm Mộc Cẩn, khiến giật bừng tỉnh.

"Tỉnh táo , đừng đắm chìm trong đó nữa."

Thẩm Mộc Cẩn hít một ngụm khí lạnh, ôm lấy cái đầu mà lòng vẫn còn khiếp sợ.

"Chuyện ?"

Quân Uyên vẫn chắp tay phía , giải thích: "Đây là đường Hoàng Tuyền. Bất kể quỷ hồn nào ngang qua đây đều sẽ hồn điệp dẫn dắt, gợi bộ ký ức lớn nhỏ trong suốt cuộc đời."

"Hu hu hu... hối hận quá! Tại dấn cái giới giải trí c.h.ế.t tiệt đó chứ? Tuổi thanh xuân tươi của cứ thế chôn vùi ."

"Bố ơi, ơi... con xin hai ..."

Tiếng u oán vọng đến từ bên cạnh, âm u lạnh lẽo mang đậm bản sắc ma quỷ.

Thẩm Mộc Cẩn ngoảnh đầu , nữ quỷ minh tinh lúc lóc ầm ĩ đến mức như một kẻ ngốc nghếch.

Giống y hệt ả, vô quỷ hồn khác đường Hoàng Tuyền cũng đang ở trong bộ dạng tương tự.

Thẩm Tri Âm liền ném cho nữ quỷ minh tinh một lá thanh tâm phù, nhờ mà ả nhanh chóng khôi phục lý trí.

Lần đầu tiên đặt chân đến Địa Phủ, Thẩm Mộc Cẩn hiếu kỳ c.h.ế.t với thứ xung quanh. Đứng vô vàn ma quỷ gào t.h.ả.m thiết và họ tự bóc phốt chính đường Hoàng Tuyền, lập tức vểnh tai lên ngóng cực kỳ nghiêm túc.

Có kẻ nỡ xa rời gia đình bạn bè, tiếc nuối vì thiếu dũng khí tỏ tình với thương. Lại một tên xui xẻo mang vẻ mặt dữ tợn gào rú lên rằng mới trả dứt nợ tiền nhà xong thì đột tử, gào thét đòi trần gian.

Lại thêm một nữ quỷ sống c.h.ế.t ôm rịt lấy đùi quỷ sai: "Cho ! Cho xóa lịch sử trò chuyện với con bạn á á á!!!"

Thẩm Mộc Cẩn thì thào: "Đoạn chat nội dung giật gân cỡ nào mà c.h.ế.t vẫn còn vướng bận trời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-306-duong-hoang-tuyen.html.]

Tự dưng tò mò xem thử thì đây?

Thế nhưng, điều khiến Thẩm Mộc Cẩn kinh hãi nhất là một tên tội phạm g.i.ế.c . Hắn đang thuật bộ quá trình gây án của bản với bộ dạng điên cuồng và đầy thỏa mãn.

Quân Uyên vẫn giữ nguyên nét mặt lãnh đạm, dường như quá quen thuộc với đủ loại hỉ nộ ái ố của nhân sinh.

"Đường Hoàng Tuyền sẽ giúp ký ức khi còn sống của bọn họ trở nên sắc nét hơn. Sau đó, chỉ cần Đài Nghiệt Kính soi một cái, thì tất thảy những chuyện ác bọn họ từng lúc sinh thời đều sẽ hiển hiện rõ mồn một. Diêm Quân sẽ căn cứ hành vi cả đời của từng linh hồn mà tiến hành phán xét: Kẻ ác sẽ đày xuống mười tám tầng địa ngục chịu tội, kẻ tích nhiều công đức thì ưu tiên nhận suất đầu t.h.a.i sớm, còn bình thường thì cứ xếp hàng chờ tới lượt đầu thai."

Anh dùng tông giọng u oán tiếp: "Có điều chẳng hiểu dạo thế quái nào mà con chẳng sinh con đẻ cái gì nữa. Hàng chờ suất đầu t.h.a.i xếp tới tận mấy trăm năm . chợp mắt tỉnh dậy, thấy mảng tóc phía trán Diêm Quân sắp rụng sạch nhẵn cả ."

Nhớ cái quả đầu hói kiểu Địa Trung Hải giấu bên lớp mũ quan của Diêm Quân... Bộ dạng vốn hung ác, giờ rụng hết tóc trông càng ma chê quỷ hờn.

Ngẫm thì cũng chút xót xa cho cấp của . xót thì xót, chứ bắt gánh vác hộ công việc thì đừng hòng.

Thẩm Mộc Cẩn & Thẩm Tri Âm: Đột nhiên diện kiến Diêm Vương gia hói đầu ghê.

Đáng tiếc Quân Uyên cho hai cơ hội , trực tiếp dẫn họ trở về nhân gian.

Thực thì đường Hoàng Tuyền Địa Phủ cũng na ná như Quỷ Đạo, khác chăng chỉ là một bên giống đường cao tốc, còn một bên thì như lối mòn hoang vu chốn thôn quê chăng?

Chỉ trong nháy mắt bọn họ trở về nhân gian. Sự chuyển đổi từ Địa Phủ mang vẻ kỳ quái sang chốn nhân gian ồn ào náo nhiệt khiến bình thường cảm thấy chút mơ hồ, choáng ngợp.

Quân Uyên hỏi: "Chỗ ?"

Thẩm Tri Âm lắc đầu: " cũng ."

Nữ quỷ minh tinh yếu ớt lên tiếng: "Không... Không ạ, hình như chúng nhầm chỗ ."

Quân Uyên khẽ ồ lên một tiếng, bình thản phán: "Không , nhầm thì ."

Sau khi nhầm liên tục bốn , khóe miệng Thẩm Mộc Cẩn giật giật: "Đế quân , ngài mắc bệnh mù đường đấy phỏng?"

Quân Uyên chối bay chối biến: "Làm gì chuyện đó, là do thành phố của các quy hoạch rối rắm phức tạp quá đấy chứ, thấy chỗ nào trông cũng na ná ."

Nữ quỷ minh tinh gật đầu biểu thị cực kỳ đồng tình: "Chuyện thì đúng thật. Không ở cái thành phố rành đường thì thành phố khác cũng bật bản đồ lúc thôi."

Thẩm Mộc Cẩn đề nghị: "Chỗ cách đích đến cũng xa lắm, là chúng bộ tới đó luôn ."

Quân Uyên gật nhẹ cái đầu cao quý của : "Được thôi."

Thẩm Tri Âm lôi chiếc xe trượt scooter trẻ em từ trong gian . Vừa trượt về phía , bánh xe liền chớp đèn lấp lánh đủ màu, còn phát cả tiếng nhạc xập xình.

Cô bé còn cẩn thận đội thêm chiếc mũ bảo hiểm gắn tai thỏ hàng thiết kế riêng.

Thẩm Tri Âm ngậm một cây kẹo mút trong miệng. Lúc giẫm lên xe chỉ cần dùng chút linh lực thúc đẩy là chẳng cần đạp chân, chiếc xe bon bon trượt thẳng về phía .

Quả thực là tiêu sái hết phần thiên hạ.

Ánh mắt Quân Uyên chằm chằm dán chiếc xe scooter của cô bé, mới hai bước thì im tại chỗ thèm nhúc nhích.

Thẩm Tri Âm đầu , vội đạp xe về.

"Đi nào."

"Anh thèm kẹo mút ? Cho ."

Thẩm Tri Âm nhét một cây kẹo tay .

Quân Uyên chẳng chút khách khí, nhận lấy bỏ thẳng miệng, hàng chân mày khẽ nhíu .

" cái thứ cơ."

Anh đưa tay chỉ thẳng chiếc scooter của Thẩm Tri Âm.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Thẩm Tri Âm lộ vài phần đắc ý.

"Tiện lắm đúng ? Cơ mà đây là đồ chơi của con nít, hình cỡ thì dùng ."

Quân Uyên hừ lạnh: " tiền. Loài các chẳng câu tiền mua tiên cũng , cũng thể sắm một bản size bự mà."

Trơ mắt hai một lớn một nhỏ hăng say thảo luận vấn đề xe trượt trẻ em, Thẩm Mộc Cẩn chỉ ôm trán bó tay.

"Thực cũng nhất thiết mua xe trượt của trẻ con, bán cả phiên bản dành cho lớn đấy."

Vị Đế quân Địa Phủ thực sự... thiện với môi trường nhân gian quá mất.

Rõ ràng phận thực sự của , nhưng qua một hồi tiếp xúc, thật sự chẳng thể nảy sinh nổi lòng kính sợ nào đối với vị Đế quân bình dị mang chút ngây ngô, trẻ con .

 

Loading...