Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 307: Hai vị tổ tông sống
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:37
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay gần đây trung tâm thương mại, thế là Thẩm Mộc Cẩn đành dẫn vị Đế quân nọ chọn mua ván trượt.
Đứng vô vàn mẫu mã ván trượt đủ loại, Quân Uyên tỏ vẻ cực kỳ bá đạo, thẳng thừng gom mỗi mẫu một chiếc.
"Quẹt thẻ."
Anh học theo phong thái của con , hết sức tiêu sái rút tấm thẻ của .
Ông chủ tươi hớn hở gật đầu: "Xin hỏi quý khách cần chúng vận chuyển bộ ván trượt về tận nhà ạ? Quý khách mua nhiều đồ thế , cửa hàng chúng hỗ trợ giao hàng tận nơi đấy ạ."
Quân Uyên liếc mắt ông chủ với ánh mắt kỳ lạ: "Dương thọ của ông vẫn cạn, cớ suy nghĩ quẩn bách tìm đường c.h.ế.t thế hả?"
Ông chủ: ...
Mẹ kiếp, c.h.ử.i ai tìm c.h.ế.t đấy?
Thẩm Mộc Cẩn vội vàng chen với biểu cảm ngượng ngùng:
"Dạ cần , chúng sẽ tự mang đồ về. À thì... đầu óc chút vấn đề, ông chủ đừng để bụng nhé."
Cậu chỉ tay lên đầu.
Gương mặt ông chủ vốn đang cứng đờ lập tức chuyển sang ánh thương xót, miệng lầm bầm: "Thật đáng thương, tuổi còn trẻ mà trai thế , tiếc quá..."
Quân Uyên hừ mũi: "Ta đây còn trẻ trung gì nữa , dư sức ông nội nhà ngươi đấy. Cơ mà chẳng thích xưng hô ông nội tí nào, ngươi cứ gọi thẳng là Lão tổ tông ."
Ông chủ: ...
Thẩm Mộc Cẩn: ...
Tổ tông ơi, ngài cứ giữ vững hình tượng cao lãnh bá đạo của ngậm miệng , ơn đừng lãng phí khuôn mặt trời ban đó mà!
Thẩm Tri Âm theo hai tiệm. Cô bé lượn lờ dạo quanh đó một vòng, khi , tay lái của chiếc scooter nhỏ nhắn treo lủng lẳng đủ thứ đồ ăn.
Vừa bước ngoài thấy cảnh tượng đó, Quân Uyên vốn đang cảm thấy cái đống ván trượt cũng việc, nay bỗng chốc sinh lòng bất mãn.
"Cái ván trượt của gắn thêm cái thứ đó lên ?"
Anh chỉ tay cái tay lái xe trượt của Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm đưa cho cái bánh bao to sụ: "Không lắp , chúng nhanh lên thôi."
Vừa c.ắ.n bánh bao, Quân Uyên lôi một chiếc ván trượt lòe loẹt quăng phịch xuống đất, đó điềm nhiên giẫm cả hai chân lên.
Anh dùng dị năng điều khiển ván trượt tự động trượt về phía : "Tuy chỗ treo đồ, nhưng mà thứ của chạy nhanh hơn xe của nhóc đấy."
Thẩm Tri Âm vặc : "Làm gì chuyện đó."
Thế là, hai bắt đầu thi gan, rồ ga đua ván trượt.
Tuy dọc đường ít qua , nhưng ván trượt của họ vẫn luôn thể lách trái lách né tránh điệu nghệ. Đã , vì chê phần đường dành cho bộ quá hẹp đông đúc chật chội, cả hai liền lao thẳng ván trượt giữa lòng đường lộ lớn.
Thẩm Mộc Cẩn: "Á á á!!! Hai mau đây cho , tổ tông của ơi!!!!"
Giây phút , vô cùng thấu hiểu cảm giác suy sụp của đại diện mỗi khi bản mấy trò ngu ngốc.
"Đệt mợ! Cái thứ quái quỷ gì vèo một cái bay ngang qua thế?"
"Đấy là ván trượt á? Lại còn cả xe scooter trẻ em nữa chứ? Con nó, mà tốc độ chạy còn nhanh hơn cả ô tô thế ."
Anh cảnh sát giao thông mới cất còi tuýt một tiếng điều tiết dòng xe, thì ngay tắp lự, hai thứ xé gió vụt ngang mặt.
Cảnh sát giao thông: ...
"Alo! Chú ý, đây là đường XXX. Đang hai kẻ lái cái thứ quái gì đó phóng bạt mạng đường, em chốt cảnh sát đoạn ngã tư tiếp theo xin hãy lưu ý và đ.á.n.h chặn ngay lập tức."
Quân Uyên khoái chí: "Khá lắm, nhưng mà nếu cái đường nhựa hẹp téo cản trở, còn thể trượt nhanh hơn thế nữa."
Thẩm Tri Âm với đôi mắt sáng rực: " cũng thế nhé!"
"Hôm nào rảnh rỗi chúng thi lái cái gì mà gọi là máy bay , trời trống trải máy bay nào khác, tha hồ mà bay lượn thoải mái."
Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp: "Được luôn!"
"Hai tên phía ... hai cái lái ván trượt mau dừng ngay, các vị vi phạm nghiêm trọng luật lệ an giao thông..."
Thẩm Tri Âm và Quân Uyên đang bừng bừng nhiệt huyết đua xe liền dội ngay một gáo nước lạnh. Nhìn thấy chiếc xe tuần tra cùng những mặc bộ đồng phục quen thuộc, cả hai bất giác rụt cổ .
Quân Uyên định bụng chuồn thẳng về Địa Phủ cho xong chuyện, dẫu cảnh sát trần gian chắc chắn tóm .
Thẩm Tri Âm dường như guốc trong bụng , lập tức đưa tay nắm chặt lấy đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-307-hai-vi-to-tong-song.html.]
Quân Uyên khó hiểu: "Nhóc cái gì thế?"
"Có camera giám sát còn bao nhiêu cảnh sát truy bắt như , tính chơi chiêu tàng hình bốc ?"
Đùa gì chứ, đua ván trượt là rủ cùng đua, dựa bắt cô một gánh tội. Chắc chắn là kéo tên đồng phạm đồn cảnh sát chung .
Quân Uyên đáp cộc lốc: "Dù thì đám đó cũng chẳng tìm thấy ."
Thẩm Tri Âm giữ nguyên nét mặt cảm xúc: " mà họ tìm !"
Tranh chấp qua một hồi, cả hai thành công cảnh sát vây chặt cứng.
Thẩm Mộc Cẩn hộc tốc chạy theo hầu hạ hai vị tổ tông thì nhanh chóng nhận cuộc gọi khẩn từ cục quản lý giao thông.
Thẩm Mộc Cẩn: "Vãi nhái!"
Còn kịp hít drama của thằng kỳ phùng địch thủ Tô Trì thì bà cô bé nhỏ của tự hóa thành cái rạp xiếc trung ương luôn .
Đến cái chốn thêm nữa, Thẩm Tri Âm khẽ thở dài, còn Quân Uyên thì bước nghênh ngang như thể đang tuần tra lãnh địa của chính .
"Hai nghĩ cái quái gì trong đầu hả? Đứng ván trượt chạy đường lớn mà còn dám phóng bạt mạng đến thế ?"
Điều khiến hoang mang tột độ là hai cái ván trượt qua kiểm tra gắn thêm hệ thống gì đặc biệt cả, rốt cục cặp đôi xài phép thuật gì mà lướt ván trượt điêu luyện tới mức xe thể thao đua thế ?
Quân Uyên ngay ngắn chiếc ghế thẩm vấn tuềnh toàng, dáng vẻ cao ngạo tới nỗi khiến ảo giác cái ghế xập xệ cũng trông sang trọng hẳn .
"Đường vỉa hè cho bộ quá hẹp, qua đông đúc cản trở phát huy phong độ."
Viên cảnh sát nhiệm vụ thẩm vấn: ...
Hóa là tại cái con đường ?
Chịu trận giáo huấn thêm nữa, cả hai nhân vật một lớn một bé đều bình chân như vại, ung dung tĩnh lặng.
Cho đến khi Thẩm Mộc Cẩn lóc cóc chạy tới, sử dụng chút quan hệ của cha già và đóng một đống tiền phạt thì mới thể xách hai vị khỏi sở cảnh sát.
Thẩm Mộc Cẩn lúc gọi điện thoại cầu cứu bố , giọng gần như nức nở. Bà cô nhỏ của đôi khi trò quá đỗi phi lý, giờ cộng thêm quả Quân Uyên nữa, hai kẻ bắt tay hợp tấu với đúng thật là ối giồi ôi cạn nó lời!
Kiếp ăn ở thất đức nhường nào để kiếp gánh cái nghiệp chướng hả trời!
Ông Thẩm Khoan khi ngóng rõ nguồn cơn vì hai hốt đồn: ...
Chốt , Thẩm Mộc Cẩn nhận mấy lời khuyên răn an ủi suông từ ông bố ruột, kèm theo đó là tiếng ting ting báo tài khoản thêm khoản tiền bồi thường tâm lý hàng triệu tệ.
"Cũng trễ tới mức , liệu chúng còn hít cái quả drama của Tô Trì nữa ?"
Vừa bước khỏi cửa sở cảnh sát, Quân Uyên càu nhàu bực bội: "Sau khỏi phép lấy ván trượt đua đường cái luôn. Luật giao thông điều luật nào cấm chơi ván trượt . Đám xe đạp điện xe máy điện so với ván trượt cũng khác biệt là bao, dựa cái lý gì mà chúng chạy bon bon đường hả."
Thẩm Mộc Cẩn câm nín tột độ: "Ngài mang cặp mắt là đồ trang trí đấy phỏng? Như thế mà bảo là khác biệt lớn á?"
Rõ ràng cùng chung một bản chất chút nào ?
"Với vấn đề quan trọng là do hai trượt nhanh quá mức cho phép đấy. Có cái bình thường nào chơi ván trượt đường phố mà xé gió nhanh hơn cả con xe bốn bánh hả?"
Quân Uyên và Thẩm Tri Âm lý trí bừng bừng đồng thanh vặc : "Tại bọn chúng yếu kém thì ."
Tuy , điều khiến Thẩm Mộc Cẩn an ủi phần nào chính là việc, dẫu cặp tổ tông sống gây chuyện ấu trĩ, phi logic đến , nhưng một khi răn đe giáo huấn thì họ đường chừa để mà sửa sai.
Ít nhất thì cái đợt lái xe khi say rượu , Quân Uyên triệt để bỏ tật uống rượu lái xe.
Lần đua ván trượt đường lộ cũng thế, chắc mẩm rằng ngài ghim sâu đầu, mai sẽ chừa cái thói .
Ấy thế mà phiền một nỗi, hai là thuộc trường phái "vi phạm tới nhớ tới đó". Về việc liệu tương lai họ bày thêm trò phá hoại nào khác thì... Thẩm Mộc Cẩn thể quả quyết trả lời ngay cần suy nghĩ: Chắc chắn là !
Phỏng chừng sở cảnh sát gọi điện thông báo nữa, cả nhà bọn họ chắc chắn chẳng ai thèm kinh ngạc .
"Có tin và tin , hai tin nào ?"
Nữ quỷ minh tinh chỉ mủi lòng chằm chằm Thẩm Mộc Cẩn chừng hai giây, đó lập tức chủ đề chính.
Thẩm Mộc Cẩn: "Tất nhiên là tin ."
Thẩm Tri Âm c.ắ.n rắc một miếng kẹo hồ lô dâu tây đáp: "Tin ."
Quân Uyên lạnh lùng phóng ngay một ánh mắt sắc lẻm tới: "Kể toẹt hết một ."
Nữ quỷ minh tinh lập tức nhoẻn nụ xu nịnh với Quân Uyên.
"Đại thiếu gia nhà họ Tô chơi khăm Tô Trì một vố, cố tình tới trễ mấy tiếng đồng hồ. Tên xui xẻo Tô Trì và con ch.ó của gã vệ sĩ của Tô đại thiếu gia vây nhốt trong phòng VIP, bỏ đói nhăn răng một trận Tô đại thiếu gia mới thèm ló mặt tới.
Thế nên là tin là bây giờ chúng chạy qua đó vẫn còn kịp. Còn tin là hai em nhà họ đang phang mẻ đầu mẻ trán , nếu lẹ chân qua đó thì đúng là trễ thật đấy."