Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 309: Tô Trì ngã lăn lông lốc ra ngoài

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:40
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ giẫm đôi giày cao gót từ từ bước đến bên cạnh , đó vòng tay từ phía ôm chặt lấy cổ .

Lưu Văn Văn kề sát tai Tô Cẩm Minh, duyên dáng hỏi: "Cẩm Minh ngoài chẳng với em tiếng nào thế."

Rõ ràng là một phụ nữ khá xinh , nhưng ngay lúc Tô Trì bất giác run rẩy. Cậu cảm giác đối phương giống hệt như một con rắn độc.

"Tô Trì , và Cẩm Minh nhà quan hệ gì ?"

Tô Trì điên cuồng lắc đầu. Nhìn vẻ mặt cứng đờ pha lẫn chút giằng xé của Tô Cẩm Minh, cộng thêm ánh mắt dù đang nhưng lạnh lẽo âm u của Lưu Văn Văn, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Chẳng lẽ ông trai hờ của trúng tà thật ?

Hơn nữa... cứ thấy Lưu Văn Văn càng càng thế nhỉ.

"Gâu gâu!"

Tiếng ch.ó sủa vang lên đột ngột khiến Tô Trì bừng tỉnh. Trong lòng tự động sinh sự cảnh giác.

"Không quan hệ gì hết! Chỉ là con ch.ó đang nuôi hình như là con ch.ó mà từng mất đây, nên mới đến hỏi thử thôi!"

Con Tô Trì tuy nhiều lúc đáng tin cậy, nhưng đôi khi vô cùng nhạy bén với nguy hiểm.

Trực giác mách bảo rằng phụ nữ tên Lưu Văn Văn hề đơn giản. Mối quan hệ giữa và Tô Cẩm Minh, cũng như những cuộc trao đổi đây của hai , nhất là nên để cô .

"Ra là ..."

Ánh mắt Lưu Văn Văn chuyển sang con ch.ó Husky.

Con Nhị Ngốc đó còn đang ngáo ngơ, ngay lúc nhe răng nanh hăm dọa Lưu Văn Văn.

Trong mắt Lưu Văn Văn xẹt qua tia chán ghét, cô khẩy một tiếng: "Em còn chẳng Cẩm Minh nuôi ch.ó từ bao giờ đấy. em thích ch.ó , con ch.ó của Cẩm Minh chúng nhận nữa, ?"

"Được."

Tô Cẩm Minh trả lời chút do dự.

Lưu Văn Văn khúc khích , cúi đầu hôn một cái, nhưng đầu của Tô Cẩm Minh theo bản năng nghiêng . Nụ hôn của cô rốt cuộc chỉ rơi xuống bên sườn mặt .

Thấy , biểu cảm của Lưu Văn Văn chợt trở nên vặn vẹo dữ tợn, tuy nhiên cô nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, nở nụ .

"Anh Cẩm Minh đối xử với em thật đấy."

Không cả, đợi khi cô xử lý xong gã đàn ông tên A Văn , Tô Cẩm Minh sẽ thuộc về cô .

Sau khi Lưu Văn Văn và Tô Cẩm Minh rời , Tô Trì vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực. Cậu dang tay ôm chặt lấy đầu con Husky bên cạnh, dường như chỉ mới mang cho cảm giác an .

"Má ơi hù c.h.ế.t cha mày ! Người phụ nữ mà giống y như rắn rết , đáng sợ quá mất. Con trai , ban nãy may mà mày cứu cha mày đấy!"

Ở bên , Quân Uyên tiện tay xua tan màn nước.

Thẩm Mộc Cẩn xoa xoa cánh tay: "Bà cô nhỏ, cái cô Lưu Văn Văn bình thường ? Cháu nhớ đây cô dáng vẻ như . Tuy đến nỗi khó coi, nhưng khuôn mặt đó ở trong giới giải trí chỉ thuộc hạng nhan sắc bình phàm thôi. Vậy mà chẳng từ lúc nào, mặt mũi Lưu Văn Văn bắt đầu đổi, càng ngày càng xinh sắc sảo, mà tất cả dường như đều hề phát hiện điều đó."

Chợt nhớ điều gì, biểu cảm của trở nên khó coi: "Trước đây cô từng tìm cháu. hồi đó là ảo giác , cháu cứ ngửi thấy một mùi hôi thối kinh tởm. Vì phép lịch sự nên cháu thẳng , nhưng mỗi gặp cô là cháu đều trốn biệt cho xa."

Thẩm Tri Âm đáp: " vấn đề thật, nhưng gặp thật của bọn họ thì mới ."

Cô bé sang hỏi Quân Uyên: "Anh chuyện ?"

Quân Uyên nhấp một ngụm : "Tự mà điều tra. thể tùy tiện nhúng tay chuyện của nhân gian."

Thẩm Tri Âm cũng ôm một chiếc ly tự rót cho một ly , uống lầm bầm: "Ta cũng bảo nhúng tay , chỉ hỏi xem phụ nữ rốt cuộc thôi mà."

Loại chính là cực phẩm linh do Quân Uyên lấy , uống nhiều một chút thì thần hồn cũng thanh lọc trở nên tỉnh táo hơn ít.

Thẩm Mộc Cẩn cũng ôm khư khư tách , đây là ly thứ bao nhiêu cũng chẳng nhớ nổi.

"Là trùng, cũng chính là cổ trùng theo như cách gọi của loài các cô. là loại cổ nào thì rõ, rốt cuộc thì mấy con bọ cỏn con còn đủ tư cách để bận tâm."

Thẩm Mộc Cẩn: "..."

Thẩm Tri Âm: "..."

Gặp một kẻ còn ngông cuồng hơn cả , ngặt nỗi vốn liếng để ngông cuồng thật mới cay chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-309-to-tri-nga-lan-long-loc-ra-ngoai.html.]

Tô Cẩm Minh rời , bọn họ ở đây bàn luận thêm nữa thì cũng chẳng kết quả gì, thế là cả đám đành về.

Quân Uyên vẻ mang ý định ăn dầm dề ở nhà họ Thẩm luôn. Lúc về tới nơi, đưa cho Thẩm Ngọc Trúc một chiếc nhẫn gian xem như quà gặp mặt.

Thẩm Tri Âm: "...Nhẫn gian của là mua sỉ đấy ?"

Quân Uyên thản nhiên: "Ngày xưa lỡ tay g.i.ế.c nhiều mấy thứ chướng mắt, những pháp khí lưu trữ đồ đạc và bảo vật bọn chúng đều gom cả. thực sự là câu nệ tiểu tiết, một chút cũng chẳng lãng phí tí nào."

Vừa , còn quên tự ca ngợi bản một câu.

"Đống đồ đúng là ít, nay đều vứt trong bảo khố phủ bụi cả ."

Thẩm Tri Âm cạn lời: G.i.ế.c phóng hỏa mang đai vàng, thảo nào giàu nứt đố đổ vách đến .

Có nhẫn gian quà gặp mặt, nhà họ Thẩm đối với ý định ở lâu dài của tuyệt nhiên chẳng nửa điểm ý kiến.

Thế là Quân Uyên nghiễm nhiên coi nơi như địa bàn của . Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến, tuần tra khắp nơi.

Ngặt nỗi cái tên mắt quá cao vô cùng kén chọn.

"Mấy thứ trái cây tính là linh quả, trồng nhiều như để gì?"

"Chậc... Linh phong gì mà đẳng cấp thấp quá ."

"Lúc để ý, linh khí thời nay mỏng manh đến mức ? Thấy cả hít thở cũng thông suốt nữa."

"Cái phòng diện tích còn chẳng bằng cái quan tài của ."

Thẩm Tri Âm cạn lời liếc một cái, đó trơ mắt Quân Uyên lôi hết đồ đạc trong phòng mới bộ.

Giường thì dùng gỗ Vạn Niên Huyền Âm, chăn nệm từ tơ Giao Nhân, bàn ghế đều biến thành linh khí, ngay cả bình rượu, tách bàn...

Tóm một món nào là đồ tầm thường cả.

Thẩm Tri Âm ngẩn mất hai giây giơ ngón cái lên với : "Không hổ là Đế quân! Mạo hỏi một câu, ngài sống bao lâu ?"

Động tác của Quân Uyên khẽ khựng : "Đã mạo thì đừng hỏi."

Thẩm Tri Âm: Hiểu , là một lão quái vật!

Mặc dù nhành cây ngọn cỏ nhà họ Thẩm đều ghét bỏ một cách vô tội vạ, nhưng thể thừa nhận, khi Quân Uyên chuyển ở, lấy đủ thứ đồ trân quý để m.á.u bộ cơ ngơi nhà họ Thẩm.

Bao gồm cả những món đồ cổ rởm mà Thẩm Khoan và Thẩm Tu Nhiên vì lầm nên mua về, chỉ đổi thành đồ thật mà còn là những thứ quý giá hơn gấp bội.

Tranh treo ở đại sảnh đều biến thành bút tích thư pháp, họa phẩm nguyên bản của vô danh nhân thời cổ đại.

Anh còn cấy ghép ít linh thực trong nhà họ Thẩm. Trong đó một cây chính là Ngộ Đạo Trà trong truyền thuyết. Mặc dù chỉ là một cây giống nhỏ xíu mới giâm cành, nhưng đó là Ngộ Đạo Trà đấy!

Dù cây còn dài bằng một cánh tay, nhưng đám động vật lẫn nhà họ Thẩm cứ rảnh rỗi là thích chạy đến canh bên cạnh gốc nhỏ.

Bởi vì linh khí ở đó đậm đặc nhất. Cho dù chỉ mới nhú vài chiếc lá, cây tỏa hương thanh u, ai đến gần cũng cảm thấy linh đài trở nên minh mẫn.

Có những chuyện hóc búa mà Thẩm Khoan và đau đầu mãi giải quyết , chỉ cần cạnh Ngộ Đạo Trà suy ngẫm một lúc là cảm hứng lập tức tuôn trào, tìm ngay cách giải quyết.

Cho nên... một vị khách kén cá chọn canh thế , bọn họ thực sự chẳng để bụng chút nào, thậm chí còn mong Quân Uyên sẽ bắt bẻ nhiều thêm một chút nữa kìa.

...

Thẩm Mộc Cẩn công ty, lúc đang định thang máy thì bất thình lình, một kẻ ăn mặc kỳ quái thò tay túm chặt lấy lôi tuột trong.

Thẩm Mộc Cẩn trố mắt. Chẳng những chút sợ hãi nào mà còn mang theo chút phấn khích xen lẫn mong đợi. Chuyện gì đây, cuối cùng cũng nhận giá trị của nên định bắt cóc ?

Dạo học kha khá chiêu phòng từ bà cô nhỏ, còn công pháp truyền thừa nữa chứ.

Ngay trong khoảnh khắc đó, não bộ của Thẩm Mộc Cẩn nảy vô vàn cách để đối phó với "tên bắt cóc". Kết quả, đòn vật ngã qua vai cực kỳ dứt khoát, quật bay phía ném văng ngoài.

"Á!!!"

Nương theo một tiếng hét t.h.ả.m thiết, cửa thang máy mở , Tô Trì ngã lăn lông lốc, tư thế tứ chi dang rộng chổng vó văng ngoài.

Đám chờ thang máy bên ngoài đồng loạt há hốc mồm ngơ ngác, chuyện... chuyện gì xảy ?

 

Loading...