Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 312: Đây mới là kẻ điên chứ, cái gì cũng dám nghĩ tới

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:43
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc tại nhà họ Thẩm, Thẩm Tri Âm đang mải mê nghiên cứu cách để hô biến đan d.ư.ợ.c thành vị thịt kho tàu hoặc các món mặn khác.

rủi , lò luyện đan nổ tung.

Cô bé ôm khư khư cái lò luyện đan, vác khuôn mặt nhỏ đen nhẻm cùng mái tóc xoăn tít vì cháy xém bước sân.

Quân Uyên bộ dạng của cô liền tặc lưỡi: "Bị sét đ.á.n.h đấy ?"

Thẩm Tri Âm phịch xuống bên cạnh , than thở: "Anh xem, tại đan d.ư.ợ.c thể vị thịt kho tàu nhỉ?"

Quân Uyên thấy bộ dạng hiện tại của cô quả thực quá nhức mắt, liền vung tay thi triển một đạo thanh khiết thuật lên cô.

Chỉ chớp mắt, cô bé biến về hình dáng một tiểu cô nương xinh xắn trắng trẻo mịn màng, điều mái tóc vẫn rối và chiếc váy nhỏ thì rách bươm.

Quân Uyên liếc mắt cô, nhàn nhã đung đưa ghế bập bênh, tay đang bấm điện thoại chơi game.

"Thế thì ích lợi gì chứ? Nhà họ Thẩm thiếu đồ ăn thức uống cho nhóc ? Nhóc đan d.ư.ợ.c thành mấy cái mùi vị kỳ quái đó để gì?"

Thẩm Tri Âm thở dài: "Thì chỉ thử xem thôi, ăn ngon hơn chẳng hơn ."

"Đệt cụ lão đại Địa Phủ, mày chơi game bằng chân mà gà thế, tin ông đây đ.á.n.h mày xuống tận Địa Phủ luôn !"

Từ trong điện thoại bất chợt truyền tiếng c.h.ử.i bới giận dữ, và gương mặt của Quân Uyên – c.h.ử.i – lập tức đen kịt .

"Chính chơi cũng gà mờ mà còn mặt mũi c.h.ử.i ?"

Quân Uyên lạnh: "To gan thật, dám c.h.ử.i cả bản Đế quân. Tối nay cho mộng du mười tám tầng địa ngục thì con ."

"Bà cô nhỏ ơi, cháu về đây~"

Thẩm Tri Âm ngoảnh đầu Thẩm Mộc Cẩn đang lao tới tựa như một con bướm hoa. Cô kịp lên tiếng thì cháu trai thứ tư vị đại gia bên cạnh túm cổ lôi qua.

Anh chỉ tay kẻ đang c.h.ử.i trong game: "Chửi cho ."

Thẩm Mộc Cẩn ngơ ngác: "… Ồ, ngài tự c.h.ử.i ạ?"

Quân Uyên dùng ánh mắt bễ nghễ xuống: "Bắt hạ mở miệng chuyện với ư? Hắn xứng chắc?"

Khóe miệng Thẩm Mộc Cẩn giật giật. Thế hóa đây c.h.ử.i thì là hạ hả?

Tuy nhiên, yêu cầu của chiếc đùi vàng Đế quân thì vẫn ngoan ngoãn chấp hành. Thế là Thẩm Mộc Cẩn trực tiếp mở mic, phun nguyên một tràng xối xả mặt đối phương.

"Cái mỏ của mày mọc với cái mỏ mọc trong đống phân gì khác hả? Suốt chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc mày trốn trong nhà vệ sinh ăn cứt &%¥#@!*&……"

Quân Uyên xong vô cùng mãn nguyện.

"Đưa cho , cũng chửi."

Tô Trì hớn hở chạy tót tới, chuyện chơi game c.h.ử.i gã rành rọt nhất đời .

Gã kề sát bên cạnh Thẩm Mộc Cẩn, hùa phun châu nhả ngọc đối thủ.

Hai đúng là kẻ tám lạng nửa cân, thi c.h.ử.i đến mức đối phương câm nín tắt mic, out game luôn.

Thẩm Mộc Cẩn trả điện thoại cho Quân Uyên: "Nhiệm vụ thành."

Quân Uyên gật đầu: "Khá lắm."

Sau đó ném cho một quả trái cây màu xanh lam.

Là linh quả hệ thủy.

Đoạn liếc mắt sang Tô Trì, cũng gật đầu một cái quẳng cho gã một quả trái cây màu trắng sữa, là linh quả vô thuộc tính.

Tô Trì thụ sủng nhược kinh: "Anh trai khách sáo quá, đây là trái cây gì , từng thấy bao giờ?"

Gã c.ắ.n thử một miếng, ngon bay lên mây luôn!

Thẩm Mộc Cẩn vặc : "Gọi ai là trai đấy?"

Tô Trì bộ khoa trương: "Không cần nhỏ nhen thế chứ, hai đứa cùng thế hệ, gọi tiếng thì mất mát gì?"

Thẩm Mộc Cẩn khẩy, bước tới bên cạnh Thẩm Tri Âm và giới thiệu: "Vị là bà cô nhỏ của . Cậu là em đồng trang lứa với thì gọi một tiếng . Phải giữ lễ phép với bề chứ."

Tô Trì: ...

Dưới vô ánh đổ dồn , Tô Trì nuốt khan một cái gượng gạo gọi một tiếng bà cô nhỏ.

"Mới bé tí tuổi đầu gọi là bà cô nhỏ, nhóc thấy gọi già ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-312-day-moi-la-ke-dien-chu-cai-gi-cung-dam-nghi-toi.html.]

Thẩm Tri Âm lắc đầu, mắt cong cong, nở nụ ngọt ngào: "Không , gọi là tiểu tổ tông cũng ."

Thẩm Mộc Cẩn tiếp tục giới thiệu Quân Uyên: "Còn vị , cũng gọi là tổ tông nốt."

Tô Trì trợn tròn mắt: "Cậu đang gài đấy ?"

Thẩm Mộc Cẩn liếc gã một cái: "Theo vai vế và... cả nhà đều gọi ngài là tổ tông."

Cậu dám thốt hai từ tuổi tác, dù vị Đế quân dường như cũng để tâm đến chuyện đó.

Đùa giỡn một chút cho bầu khí bớt căng thẳng, lúc Thẩm Mộc Cẩn mới đề cập đến mục đích chính của việc trở về.

"Tình hình của Tô Cẩm Minh hình như tồi tệ ..."

Cậu bèn thuật bộ chuyện xảy trong gặp Tô Cẩm Minh ngày hôm nay cho Thẩm Tri Âm .

Thẩm Tri Âm xoa xoa cằm suy nghĩ: "Nghe vẻ giống như Lưu Văn Văn một loại yêu tinh khả năng mị hoặc nhập xác, nhưng mà..."

Cô vẫn quên con cổ trùng bên chỗ Quân Uyên.

Nếu thật sự là yêu tinh năng lực mị hoặc nhập xác, thì vẽ rắn thêm chân, tốn công dùng cả cổ trùng nữa chứ?

"Để hỏi nữ quỷ minh tinh xem tình hình bên đó ."

Kể từ hôm gặp Tô Cẩm Minh và Lưu Văn Văn, cô cử vài con ma bám theo hai đó, chủ yếu là theo dõi Lưu Văn Văn.

Nữ quỷ minh tinh nhanh chóng xuất hiện, Thẩm Tri Âm hỏi ả: "Bên phía Lưu Văn Văn động tĩnh gì bất thường ?"

Tô Trì trưng vẻ mặt ngơ ngác. Cái quái gì thế ? Sao bà cô nhỏ của Thẩm Mộc Cẩn chuyện với khí .

"Ư ử..."

Con ch.ó Ngốc Nghếch Hai bình thường gan to bằng trời nay cụp đuôi bẹp đất, lấy hai chân ôm chặt lấy mắt và đầu.

Lúc Tô Trì mới sực nhớ , con ch.ó Ngốc Nghếch Hai nhà hình như từ lúc bước nhà họ Thẩm hưng phấn một chốc, đó bỗng trở nên vô cùng im ắng.

Gã lén lút cọ sát Thẩm Mộc Cẩn, hạ giọng hỏi.

"Chuyện gì thế , đang trò gì ?"

Thẩm Mộc Cẩn đáp: "Vậy mà cũng ? Không thì đoán ? Bình thường bô bô cái miệng khoe thông minh lắm cơ mà, rõ ràng là ma chứ còn gì nữa."

Tô Trì hoảng hốt: "Ma á?"

Dẫu gã từng lờ mờ đoán Thẩm Tri Âm chút bản lĩnh, nhưng thực sự chẳng ngờ cô còn trò nuôi ma nữa cơ đấy.

cũng chả giống như đang diễn kịch.

Tô Trì mảy may sợ hãi, ngược còn tò mò vặn hỏi: "Ma gì thế? Có ? Có giàu ?"

Thẩm Mộc Cẩn: "…Đẹp , giàu thì liên quan gì, chả lẽ còn ma b.a.o n.u.ô.i ?"

Tô Trì thì thầm to nhỏ: "Miễn là đừng ăn thịt, đừng hút dương khí giảm thọ của , ma b.a.o n.u.ô.i cũng chẳng care. Chỉ cần cho ườn sống nhàn nhã sung sướng cả đời, sẵn sàng rước về thờ như tổ tông luôn! Thậm chí hôn hít tí đỉnh cũng chả ..."

Thẩm Mộc Cẩn: ...

Con nó chứ, đây mới là kẻ điên , cái gì cũng dám nghĩ tới.

Nghe thấy lời phát biểu táo bạo của Tô Trì, nữ quỷ minh tinh bên bắt đầu rục rịch. Dù gì thì , chỉ xét riêng việc thể kỳ phùng địch thủ của Thẩm Mộc Cẩn, thì nhan sắc và vóc dáng của Tô Trì cũng thuộc hàng cực phẩm .

Tiếc là ả tự nhận thì thật, nhưng phú bà, cái mà Tô Trì đắp ứng nổi T^T.

Ngay cả Quân Uyên cũng phóng ánh mắt sang, một tay chống cằm chằm chằm Tô Trì.

"Gu thưởng thức cũng đấy. Ma già tu hành trăm ngàn năm, bonus thêm luôn ngôi mộ cổ, lấy ?"

Tô Trì vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Thế thì chịu thôi. Không chê mấy vị tổ tông ma lớn tuổi, mà chủ yếu là trộm mộ phạm pháp lắm. ườn hưởng vinh hoa phú quý chứ vô bóc lịch trong tù ."

Quân Uyên ồ lên một tiếng, giọng lạnh lùng vô cảm cất lên: "Thế thì cứ quỷ nghèo . Ngoại trừ đám đồ cổ tùy táng trong mộ , tiền của âm cũng xài ."

Tô Trì: …… Cảm giác như hàng vạn mũi tên nhọn xuyên thấu trái tim.

Hừ hừ... Dù gì cũng đủ tiền thuê biệt thự ở đây cơ mà, thể tính là nghèo chứ?

Sau khi nữ quỷ minh tinh ngậm ngùi từ bỏ ý định và bắt đầu thuật chuyện của Lưu Văn Văn cho Thẩm Tri Âm , Tô Trì vì cũng hóng hớt nên khai nhãn.

Vừa thấy bộ dạng của nữ quỷ minh tinh, gã lập tức dập tắt ngay ý nghĩ ma b.a.o n.u.ô.i để sống nhàn hạ cả đời. Mỹ nữ tóc dài thướt tha gã thích thì thích thật đấy, nhưng dài đến mức tự ngoe nguẩy thế thì thôi xin kiếu, gã sợ lỡ sơ sảy cái siết cổ c.h.ế.t tươi.

 

Loading...