Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 314: Thẩm Mộc Cẩn vỗ mặt Lưu Văn Văn

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Tô Cẩm Minh phần đờ đẫn, nhưng thỉnh thoảng ánh lên vẻ giằng co, cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo.

Những đường gân xanh nổi hằn mu bàn tay đặt xe lăn, trong khi khuôn mặt vẫn duy trì một nụ gượng gạo.

Tuy , chẳng ai xung quanh mảy may nhận sự khác thường, bởi giọng điệu của vẫn dịu dàng và đầy sủng nịnh như bình thường.

Lưu Văn Văn mãn nguyện khoác tay Tô Cẩm Minh rời .

"Lưu Văn Văn sướng thật đấy, là Tô tổng cơ mà, mai gả hào môn thì lo gì cơm áo gạo tiền."

"Tiếc nỗi Tô tổng bệnh nên xe lăn, chừng nào mới ."

"Nhắc mới nhớ, Lưu Văn Văn xài nước hoa hãng gì mà thơm thế nhỉ..."

Lúc Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm tới nơi thì đoàn phim đang trong giờ nghỉ giải lao.

Họ lấy cớ đến thăm ban, thăm là một ngôi nhỏ trực thuộc công ty giải trí Thịnh Vũ.

Ngôi nhỏ lúc dịp tâng bốc nên thụ sủng nhược kinh.

Thẩm Tri Âm ngay lập tức tia thấy Lưu Văn Văn giữa đám đông.

Không vì ả nổi bật, mà là vì những oán linh vặn vẹo, gào rú dữ dội vây quanh ả.

Mặc dù hình thù phần biến dạng, nhưng khó để nhận những oán linh đó đều mang khuôn mặt của loài mèo.

Quả nhiên... Lưu Văn Văn lùng bắt mèo về chắc chắn chẳng ý đồ gì .

chuyện dường như chỉ dừng ở việc g.i.ế.c mèo tàn nhẫn. Cơ thể Lưu Văn Văn đang hút lấy năng lượng từ những con mèo đó.

Hơn nữa, nếu quan sát kỹ, từng cử chỉ, hành động của ả thực chất đang mang theo một đặc điểm của loài mèo.

Chẳng hạn như dáng điệu bước , đôi mắt cũng dần hẹp như mắt mèo, khuôn mặt thì phảng phất nét đáng yêu và yêu kiều của loài mèo, nhưng phần yêu kiều lấn át hơn hẳn.

Dù là trong truyền thuyết mèo yêu thực sự mà Thẩm Tri Âm từng chạm trán, chúng đều là biểu tượng của vẻ .

Giống hệt như hồ ly, chỉ khác là danh tiếng của loài hồ ly lẫy lừng hơn.

Thẩm Tri Âm rõ Lưu Văn Văn là mèo yêu, ả cũng chẳng hề yêu quái nhập xác.

Vậy thì ả đang dùng bí thuật gì để biến bản thành một bán miêu yêu đây?

"Sang chào hỏi Tô Cẩm Minh ."

Thẩm Mộc Cẩn chút chần chừ, liền dẫn Thẩm Tri Âm tiến tới.

Nhìn Thẩm Mộc Cẩn bước gần, Lưu Văn Văn liếc mắt đưa tình: "Thẩm ảnh đế đến đây việc gì ~"

Giọng ả yểu điệu, ngọt ngào đến chảy nước, nếu là khác thấy chắc chắn sẽ khen lấy khen để.

lọt tai Thẩm Tri Âm, nó hòa lẫn với những tiếng mèo kêu chói tai, vặn vẹo.

Lưu Văn Văn cũng tinh ý nhận Thẩm Tri Âm cạnh Thẩm Mộc Cẩn.

Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô bé, trong mắt Lưu Văn Văn xẹt qua tia ác ý.

Tất nhiên, chi tiết qua mắt Thẩm Tri Âm. Cô khẽ tặc lưỡi ghét bỏ, kẻ tìm c.h.ế.t đến thế cơ .

Thẩm Mộc Cẩn mặt đổi sắc: "Tô tổng là bạn của trai , chỉ tiện đường ghé thăm hỏi một tiếng thôi, liên quan gì đến cô?"

Mùi hương tỏa từ Lưu Văn Văn ngày càng nồng nặc. Người khác ngửi thấy thì khen thơm, nhưng Thẩm Mộc Cẩn nhờ bùa hộ mệnh nên ngửi mùi hôi thối kinh tởm buồn nôn.

Trời mới đang cố nhịn cực khổ thế nào, thế mà ả đàn bà còn sấn sổ lao tới, bộ chê hun đến mức bất tỉnh nhân sự ?

"Trên cô mùi nồng quá, tránh xa ."

Lưu Văn Văn vốn đang định tiến gần Thẩm Mộc Cẩn, đôi mắt chợt biến thành con ngươi dọc như mắt mèo, nhưng chỉ diễn trong tíc tắc.

Chẳng ngờ Thẩm Mộc Cẩn những mê hoặc như những gã đàn ông khác, mà còn mặt ghét bỏ mùi hương ả.

Sắc mặt Lưu Văn Văn tức thì xám ngoét.

"Tô tổng ơi là Tô tổng, mắt của tệ đến mức , vớ bở loại nào cũng xơi . Người đàn bà nổi tiếng trong giới là kẻ lả lơi ong bướm, qua với đàn ông như áo. Lúc công khai ả là bạn gái, nhà chọc cho tức c.h.ế.t đấy chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-314-tham-moc-can-vo-mat-luu-van-van.html.]

Dám mắng xối xả thẳng mặt trong cuộc bằng những lời lẽ chanh chua như thế, chắc đời chỉ Thẩm Mộc Cẩn mới dám .

Đổi là kẻ khác, hẳn sợ chọc giận Lưu Văn Văn ả thổi gió bên gối phong sát. Thẩm Mộc Cẩn thì hiển nhiên chẳng ngán một thế lực nào. Trong nhà sẵn hai tổng tài bá đạo chống lưng, nể nang ai cơ chứ?

Lưu Văn Văn giận đến mức cả run lên bần bật, gương mặt méo xệch.

Kể từ khi dị năng , dù thỉnh thoảng vẫn vài phụ nữ c.h.ử.i bới, nhưng ả tự nhủ đó chỉ là do họ ghen tị. Hơn nữa, chỉ cần ả giở chút thủ đoạn, đám phụ nữ đó sẽ fan hâm mộ hoặc những kẻ ái mộ ả vùi dập thương tiếc.

Còn với lũ đàn ông, một khi ả mê hoặc thì gã nào mà chẳng khúm núm nịnh bợ. Lưu Văn Văn từng ai c.h.ử.i rủa thậm tệ như thế bao giờ!

"Anh cái gì cơ!"

Sát khí lóe lên trong mắt Lưu Văn Văn, ả chòng chọc Thẩm Mộc Cẩn chớp mắt.

Người khác chắc chắn sợ xanh mặt, nhưng Thẩm Mộc Cẩn với thế lực chống lưng vững chắc thì hề hấn gì!

" cô là loại đàn bà tiện nhân. Bao nhiêu nam diễn viên trong giới cô câu dẫn , trong lòng cô tự hiểu rõ nhất chứ? Độc thì gì, đằng cô còn thậm thụt với cả vợ, cô nghĩ tới cảm nhận của vợ ?"

Nếu là tự nguyện thì thôi đành, nhưng những gã đàn ông dính dáng đến Lưu Văn Văn rõ ràng là ả dụ dỗ mê hoặc. Đây chẳng rành rành là hại thì là gì?

"Cứ tưởng là mỹ nhân vạn mê, ai cũng khao khát cơ . Cái trò của cô đặt ở thời phong kiến thì cùng lắm cũng chỉ là con hát lầu xanh thôi."

Đám đông xem kịch xung quanh phì khoái chí.

Trong đó, những phụ nữ hả hê xui xẻo là đông đảo nhất.

Lưu Văn Văn vốn chẳng thiện cảm với phụ nữ. Kể cả vì nguyên do dị tính tương xích, ả cũng luôn tỏ thái độ thù địch, ác ý với những phụ nữ chút nhan sắc. lượn lờ như con bướm hoa ve vãn hết nam diễn viên đến đạo diễn nọ.

Một gã thậm chí còn đang bạn gái hoặc lập gia đình. Ai cảnh tượng đó mà chẳng chướng mắt tức giận chứ. Đám đàn ông thối tha thì bênh vực bảo rằng Lưu Văn Văn sức hút lớn nên ai cũng quý mến.

Nhìn xem, giờ chẳng xuất hiện một tỉnh táo với ý chí sắt đá ?

Lúc , trong mắt các cô gái, so với Thẩm Mộc Cẩn thì đám đàn ông quả thực yếu kém thê thảm!

Dưới ánh mắt hằn học đầy oán độc của Lưu Văn Văn, Thẩm Mộc Cẩn miễn cưỡng mở lời xin Tô Cẩm Minh.

"Thật ngại quá Tô tổng, vốn thẳng tính, nghĩ , mong đừng để bụng nhé."

Nói xong, dẫn Thẩm Tri Âm rời .

Khi khuất khỏi tầm mắt của Lưu Văn Văn, Thẩm Mộc Cẩn cúi đầu hỏi với giọng điệu đầy phấn khích.

"Thế nào thế nào bà cô nhỏ, màn biểu diễn của cháu thế nào?"

Thẩm Tri Âm ném cho một ánh mắt tán thưởng: "Tốt lắm, phát huy tiếp."

Nhìn khuôn mặt tức điên của Lưu Văn Văn, cô cũng thấy hả hê vô cùng.

" lén dán bùa theo dõi lên , chờ ả rời khỏi đoàn phim thì chúng sẽ bám theo xem thử."

Giờ rảnh đây chờ, mà còn dễ gây nghi ngờ nữa.

Thế là Thẩm Tri Âm liền dắt ông cháu thứ tư oanh tạc khắp các quán ăn vặt xung quanh.

Lưu Văn Văn vẫn rời , nhưng Tô Cẩm Minh về .

cũng là tổng giám đốc bận trăm công nghìn việc, Lưu Văn Văn dẫu chiếm hữu từng giây từng phút, thì thứ ả cần hơn vẫn là cuộc sống giàu sang, để Tô Cẩm Minh kiếm tiền nuôi ả chứ.

Vừa tách khỏi Lưu Văn Văn, ý thức của Tô Cẩm Minh thoáng tỉnh táo hơn một chút. Ngồi xe, cả chìm trong bầu khí ngột ngạt và u uất.

"Cốc cốc..."

Có tiếng gõ cửa kính xe, những trong xe lập tức .

Đột nhiên một xuất hiện ngoài cửa kính xe khiến tài xế suýt thì lạc tay lái đ.â.m sầm tòa nhà bên đường.

Tô Cẩm Minh cũng giật b.ắ.n , phản ứng đầu tiên là cứ ngỡ gặp ma.

Thẩm Tri Âm gõ cửa kính thêm nữa, lúc cô bé đang bám chặt xe hệt như nhện.

Rõ ràng là một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, cơ mà cái tư thế thì dọa quá.

 

Loading...