Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 318: Kẻ bị thương duy nhất là bức tường
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:49
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đón Thẩm Mộc Cẩn ngoài, tiện tay giao dịch thêm vài lá bùa với cảnh sát, Thẩm Tri Âm thuận thế nhét luôn hai con mèo tay .
Ôm hai chú mèo lớn xinh , Thẩm Mộc Cẩn chút ghét bỏ.
"Sao tắm rửa cho chúng nó một chút ?"
Hai con mèo trải qua một phen bọn buôn lậu bắt giữ, còn chui rúc trong căn phòng bẩn thỉu, hôi hám. Bộ lông tuyệt nguyên bản nay nhuốm đầy bụi đất, xơ xác và còn vương cả vết máu.
Thẩm Tri Âm: "Quên mất."
"Meo~"
Hai con mèo kêu lên một tiếng đáng thương nũng nịu, cọ cọ cái đầu nhỏ xíu tay Thẩm Mộc Cẩn.
Thẩm Mộc Cẩn lập tức ôm chặt lấy chúng: "Đáng yêu xinh thế thì bẩn một chút , cùng lắm thì ném luôn bộ quần áo là !"
Anh cũng trở nên tiền đồ hèn mọn thế , nhưng mà chúng nó đang nũng với kìa.
Thẩm Tri Âm liếc bằng ánh mắt ghẻ lạnh, đó tiện tay bấm một cái pháp quyết. Nháy mắt, cả Thẩm Mộc Cẩn lẫn hai con mèo đều sạch sẽ bong kin kít.
Được sạch xong, nhan sắc của hai bé mèo càng thăng hạng ngút ngàn. Con mèo sư t.ử sở hữu đôi mắt hai màu xanh - vàng, bộ lông trắng muốt như tuyết pha lẫn một cọng tạp sắc nào, đến cả nệm thịt móng vuốt cũng màu hồng phấn đáng yêu.
Chỉ là hình gầy guộc, trông vẻ phổng phao là nhờ bộ lông xù chống đỡ.
Con mèo Ragdoll còn cũng xinh xắn, thanh tú vô cùng. Đôi mắt tròn xoe lấp lánh, tiếng kêu thì mềm mại nũng nịu, mỗi tội thoạt vẻ nhát gan.
"Bà cô nhỏ ơi, chúng nhận nuôi hai bé , chúng nó thực sự quá xinh luôn á."
"Gần đây một tiệm thú cưng đấy. Bị đám buôn lậu c.h.ế.t tiệt đó bắt cho ăn gì , chúng mua ít hạt cho mèo ."
"Bà cô nhỏ, con khốn Lưu Văn Văn thu mua nhiều mèo như rốt cuộc để trò trống gì?"
Thế là Thẩm Tri Âm bèn kể những chuyện độc ác mà Lưu Văn Văn cho .
Thẩm Mộc Cẩn giận sôi máu: "Ả đúng là một con điên biến thái!!!"
Vì quá phẫn nộ, giọng Thẩm Mộc Cẩn bất giác cất cao vút, khiến những xung quanh lập tức đổ dồn ánh mắt về phía họ.
"Người trai quá, mèo cũng xinh dã man."
"Nhìn quen quen nhỉ, cô bé cùng cũng cực kỳ đáng yêu luôn."
"Vãi chưởng nhan sắc cực phẩm, quen mặt thế chắc là minh tinh ?"
"Minh tinh á!!! Vãi, là Thẩm Mộc Cẩn kìa!!!"
Thẩm Mộc Cẩn: Vãi nồi, nhận ? Mình vẫn đang đeo khẩu trang kín mít cơ mà, mấy sự trai của ?
Quả nhiên, nhan sắc cực phẩm của dù đeo chục cái khẩu trang cũng chẳng thể che giấu nổi.
Khu vực sát đồn cảnh sát nên vốn dĩ cũng ít qua , xui trúng ngay lúc Thẩm Mộc Cẩn hét toáng lên.
Tiếng thét đó thành công gom hết những hiếu kỳ xung quanh bu , đó bọn họ bắt đầu thi chĩa điện thoại chụp ảnh lia lịa.
"Thẩm Mộc Cẩn, ... từ đồn cảnh sát thế?"
Một cô gái thắc mắc hỏi, giọng mang theo chút rụt rè.
Thẩm Mộc Cẩn: "..."
Mẹ kiếp, lẽ đám ch.ó săn canh lúc đồn, nhưng chính cái miệng xui xẻo của tự vạch trần bản .
Thẩm Tri Âm ỷ lợi thế chiều cao nấm lùn, nhân cơ hội lẻn khỏi đám đông. Bị bao nhiêu vây quanh chụp ảnh thế , cô vẫn thấy quen chút nào.
"Chỉ là chút hiểu lầm nhỏ thôi. lỡ xảy xô xát với mấy tên buôn mèo, lỡ tay bọn họ thương một tẹo, chỉ một xíu xiu xiu thôi. Nên mới lên đồn cảnh sát ghi chép lời khai mà. Thôi, còn việc bận xin phép nhé, cứ từ từ dạo phố. Tuyệt đối đừng tung tin đồn nhảm lên mạng đấy, nếu chị Lý quản lý sẽ lột da mất!"
Vội vàng giải thích xong, Thẩm Mộc Cẩn ôm chặt hai chú mèo phi như bay khỏi đám đông, tung đôi chân dài miên man đuổi theo bà cô nhỏ của .
"Bà cô nhỏ, đợi cháu với, thể nhẫn tâm bỏ rơi đứa cháu trai bé bỏng thế hả QAQ!"
Phía đám đông, một vài thử đuổi theo nhưng đa phần chỉ đưa mắt ngơ ngác.
nhanh đó, tin tức Thẩm Mộc Cẩn bước từ đồn công an chễm chệ chèo lên hot search.
Mặc dù lên tiếng giải thích, nhưng cư dân mạng càng đào bới sâu hơn, ví dụ như: Tại đụng độ bọn buôn mèo? Hay tại đ.á.n.h với đám tội phạm đó mà trông chẳng sứt mẻ lấy một sợi tóc?
Rõ ràng là chẳng chút sức thuyết phục nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-318-ke-bi-thuong-duy-nhat-la-buc-tuong.html.]
Đám ch.ó săn thì vắt chân lên cổ lùng sục ngóc ngách để moi móc thêm tin nóng. Trong thoáng chốc, cõi mạng sục sôi bàn tán.
May mắn , đồn công an kịp thời đăng bài đính chính giúp .
Nội dung đại khái về việc Thẩm dũng cảm tay bắt giặc, chiến đấu với bọn buôn mèo để giải cứu hơn một trăm chú mèo, trong đó cả một vài cá thể động vật hoang dã quý hiếm. Còn về quá trình xô xát diễn thế nào thì... khỏi cần miêu tả chi tiết.
Nhờ , cư dân mạng cuối cùng cũng ngừng suy đoán lung tung. Gió đổi chiều, cơn mưa lời khen đổ rào rào về phía . Nhiều còn tấm tắc khen hai chú mèo ôm tay quá đỗi xinh , cạnh quả là tuyệt phối.
Đám fan hâm mộ của Thẩm Mộc Cẩn lúc đắc ý đến mức đuôi vểnh tận trời.
Tuy nhiên, hiện tại Thẩm Mộc Cẩn mù tịt về những chuyện đó, bởi lúc và Thẩm Tri Âm đến sân tập lái xe của Quân Uyên.
"Cái lỗ hổng to chà bá tường là đây?"
Thẩm Mộc Cẩn trố mắt ngạc nhiên. Hình như tới đây thấy cái lỗ nhỉ?
Thẩm Tri Âm bấm đốt ngón tay lẩm nhẩm: " dự cảm hôm nay sẽ xui xẻo đấy."
Thẩm Mộc Cẩn chép miệng thờ ơ: "Hôm nay cháu đủ xui ? Cháu mới bế lên đồn công an uống cơ mà."
Hai dứt lời thì đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên vỡ lở gian.
Lại còn là tiếng hét hoảng loạn, sợ hãi tột độ xuất phát từ một đàn ông trưởng thành. Tiếp đó, một tiếng "Vèo!" xé gió truyền đến, dường như thứ gì đó bay sượt qua họ.
Như thể một cơn lốc xoáy quét ngang qua, cuốn tung mái tóc và vạt váy của Thẩm Tri Âm.
Thẩm Mộc Cẩn cũng gió thổi cho chao đảo lảo đảo, chật vật lắm mới vững .
Bộ lông dài của hai chú mèo tay cũng thổi dạt hết sang một bên, lấp luôn cả mặt mũi.
Thẩm Mộc Cẩn hoảng hồn hỏi: "Cái quái gì bay qua thế?"
"Vèo!" một tiếng, cái thứ đó đầu bay về, thậm chí phong cách còn phá cách hơn — lùi xe trở . Tiếng hét chói lói của đàn ông cũng ngày một gần sát.
Một chiếc xe tập lái như thể phép dịch chuyển tức thời phanh két ngay mặt họ. Kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt góc c.h.ế.t của Quân Uyên.
"Sao giờ hai mới tới?"
Quân Uyên đưa ánh mắt sắc lẹm chằm chằm hai .
Thẩm Mộc Cẩn ngây như phỗng: "Cái thứ bay sượt qua lúc nãy... là ngài hả?"
Thẩm Tri Âm đáp trả: "Anh ở đây một chơi cũng vui vẻ lắm mà?"
Ngó trong xe thêm chút nữa, liền thấy vị huấn luyện viên lúc đang lật cả tròng trắng, tưởng chừng như thể lăn ngất xỉu bất cứ lúc nào.
"Đây là huấn luyện viên của ?"
Thẩm Tri Âm nhớ man mán, lúc đến đăng ký hình như .
Quân Uyên chán ghét liếc đàn ông đang rũ rượi ở ghế phụ: "Cứ cho là , thứ tám đổi đấy."
Thẩm Mộc Cẩn thắc mắc: "Mấy ông dạy ?"
Quân Uyên: "Không , mấy ông nhát gan quá nên dọa ngất hết . chỉ lái nhanh một chút thôi mà ông nào ông nấy cứ như thấy ma ."
Vị huấn luyện viên với tinh thần "tàn nhưng phế" run lẩy bẩy đáp lời: "Cậu... lái nhanh một chút! Cậu lái xe mà chúng cứ ngỡ sắp qua cầu Nại Hà đến nơi !"
Cảm giác giây tiếp theo là chuẩn đầu t.h.a.i luôn . Ai hiểu nỗi khổ của ông đây... Làm nghề bao năm từng vớ học viên nào ối dồi ôi thế . Đã đến huấn luyện viên thứ tám mà chẳng ai đủ trình ghì tay lái ép giảm tốc độ xuống .
Quan trọng là, tốc độ vốn dĩ phá vỡ giới hạn của chiếc xe tập lái tàn tạ , rốt cuộc cách nào mà lái như cơ chứ!
"Thế còn cái lỗ ?"
Thẩm Tri Âm chợt nảy suy nghĩ, chỉ tay về phía bức tường thủng một lỗ lớn: "Anh hả?"
Quân Uyên hờ hững liếc mắt : "Xe , cũng . Chỉ là lúc học cách bẻ lái, lỡ tay quệt đó một tí."
Kẻ thương duy nhất ở đây là bức tường.
Đám con đúng là sướng mà hưởng. Trên đời gì ai lái xe an hơn nữa? Ai dám giành lấy mạng từ tay Đế quân địa phủ cơ chứ?
Sau đó, Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộc Cẩn chiêm ngưỡng tận mắt cái gọi là "tay lái lụa" của .
Tóm là, nếu nhờ sân tập đủ rộng, chắc chắn nó Quân Uyên cày nát bươm !
Thẩm Mộc Cẩn lặng lẽ giơ ngón cái thán phục. Quả hổ danh là Đế quân của địa phủ, ngài thực sự quá bá đạo, thậm chí còn hung hãn hơn cả bà cô nhỏ nhà .