Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 319: Thả Thẩm Mộ Dã ra ngoài phát điên

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:50
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy " nhà" của học viên xuất hiện, cả tám vị huấn luyện viên xúm thi lóc than vãn. Thẩm Tri Âm mà mặt mũi tê rần.

Quả nhiên hôm nay là một ngày xui xẻo!

Xe và của trung tâm tuy sứt mẻ gì, nhưng sân tập thì... te tua tơi tả.

Vậy nên khoản bồi thường Quân Uyên vẫn bỏ tiền túi đền.

Cũng may ngài kẻ keo kiệt, trả tiền sòng phẳng, thậm chí còn hào phóng tặng hẳn một thùng trái cây cho mấy ông huấn luyện viên suýt ngài dọa bay hồn vía.

Chỉ là, khi ngài còn để một câu hỏi khiến các huấn luyện viên toát mồ hôi hột trả lời .

"Khi nào thì lấy bằng lái xe?"

Các huấn luyện viên: "..."

Chúng nào dám để lấy bằng lái xe chứ?

Thấy họ im bặt, Quân Uyên cau mày, vẻ mặt đầy miễn cưỡng: "Thôi , ngày mai sẽ hạ tới đây tập xe tiếp ."

"Không ..."

Tất cả các huấn luyện viên đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy nhanh đến mức tạo tàn ảnh, biểu cảm hoảng sợ tột độ.

"Xin đấy, chúng thà gửi tiền cho để họa hại... , hạ sang trung tâm khác học ?"

Bọn thực sự chịu hết nổi .

Thậm chí, một huấn luyện viên nham hiểm và độc ác tột cùng khai ngay tên trung tâm tập lái xe của phe đối thủ, còn chìa một tấm danh đưa cho .

"Học phí đóng lúc chúng xin bộ, thiếu một cắc. Ngoài , chúng xin bồi thường thêm cho một ngàn đồng nữa, thấy ?"

"Sân tập bên họ rộng rãi hơn nhiều, xe xịn mà huấn luyện viên đông. Quan trọng nhất là gan họ cực kỳ lớn, chắc chắn sẽ hài lòng."

Thẩm Mộc Cẩn trố mắt ếch mấy ông huấn luyện viên. Các cũng thâm độc quá ...

Quân Uyên nhận lấy tấm danh : "Cũng , mai sẽ qua đó xem thử."

Sân tập rộng hơn ? Nghe bùi tai đấy.

Thẩm Tri Âm chen hỏi một câu: "Bên đó nhận con nít đăng ký học nhỉ?"

Các huấn luyện viên: "..."

Đám rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào đến đây trời?

"Không ."

"Ồ."

Thẩm Tri Âm phồng má phụng phịu, c.ắ.n vỡ viên kẹo mút trong miệng cái "rắc".

Xử lý xong mớ hỗn độn của Quân Uyên thì trời khuya, cả nhóm mới lóc cóc về nhà họ Thẩm.

Khi về đến nhà, họ phát hiện chỉ Thẩm Khoan và Thẩm Tu Nhiên về, mà Tô Cẩm Minh cũng đang mặt ở đó.

Ba vị tổng tài quản lý công ty tụ tập bên , ai nấy đều đóng bộ vest chỉnh tề trông như đang họp hội đồng quản trị.

thực chất, bọn họ chỉ đang nhâm nhi và cà phê mà thôi.

Vừa thấy Thẩm Tri Âm bước , mắt Tô Cẩm Minh lập tức sáng rực lên.

Bọn họ định mở lời, thì Thẩm Tri Âm giơ bàn tay nhỏ nhắn lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng chặn : "Dừng, chuyện gì lát nữa hẵng . Bây giờ... ăn cơm!"

Bốn chữ cuối cùng cô gằn thật mạnh.

Bác quản gia híp mí bước : "Cô tổ tông, cơm nước chuẩn xong xuôi cả , là những món thích thôi."

Thẩm Tri Âm lập tức vui như mở cờ trong bụng, đôi chân ngắn ngủn thoăn thoắt leo tót lên bàn ăn.

Thẩm Tri Âm vốn dĩ thích nhất là các món ngon vật lạ, cô chẳng kén ăn chút nào.

"Meo~"

Hai bé mèo tới nhà mới rụt rè thò móng vuốt dò xét. Cuối cùng, chúng nhẫn tâm vứt bỏ Thẩm Mộc Cẩn – bế chúng suốt dọc đường, để lẫm chẫm chạy tới bên Thẩm Tu Nhiên, cọ cọ dụi dụi chân .

Thẩm Tu Nhiên cụp mắt , vươn tay ôm trọn hai cục bông nhỏ xíu lên.

Nhắc mới nhớ, dạo gần đây gặp khá nhiều chuyện kỳ lạ. Cứ hễ dạo đường là đủ loại ch.ó mèo, thú cưng nhỏ chạy đến ăn vạ. Ngay cả hai con chim Hải Đông Thanh vô tình đến xây tổ nhà , dạo cũng thích gõ cửa sổ phòng đều đặn như báo thức hàng ngày.

Thành dạo , mỗi chạy bộ buổi sáng, thêm thói quen mang theo vài miếng thịt tươi thái sẵn từ bếp để đút cho chim Hải Đông Thanh ăn.

Thẩm Tu Nhiên dùng những ngón tay thon dài gãi gãi nhẹ đầu, tai và chiếc cằm nhỏ của hai bé mèo xinh .

Đám mèo sung sướng đến mức bẹp dí đùi như một cái bánh nướng mượt mà.

Thẩm Khoan chỉ liếc một cái điềm nhiên nhấp ngụm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-319-tha-tham-mo-da-ra-ngoai-phat-dien.html.]

Cậu con trai cả của ông tính tình vốn trầm . Từ hồi nhỏ, cũng thích động vật, nhưng vì chăm em bận rộn học hành nên chẳng thời gian nuôi nấng. Lớn lên, mới học cấp ba bắt đầu tiếp xúc với việc kinh doanh của công ty. Anh giống hệt ông, đều là kiểu cuồng công việc, thời gian mà nuôi ch.ó với chả mèo.

bây giờ thì... nhà ông đến con ong khổng lồ cũng , loài chim săn mồi dũng mãnh như Hải Đông Thanh cũng chuyển đến ở luôn , thêm một hai con mèo thì nhằm nhò gì nữa.

Thẩm Tri Âm, Quân Uyên và Thẩm Mộc Cẩn lượt bàn ăn. Thẩm Mộc Cẩn tranh giành kịch liệt mới nhét thêm chút đồ ăn bụng, bởi hai cái ăn quá khỏe, tốc độ còn nhanh như chớp.

Thẩm Mộc Cẩn ảo não thở dài: "Bác quản gia, bác cứ chuẩn riêng cho cháu một phần nhé."

Bác quản gia mỉm gật đầu.

Ăn uống no nê, Thẩm Tri Âm ôm bình sữa thong thả tới bên cạnh Tô Cẩm Minh.

"Giải quyết xong Lưu Văn Văn đấy."

Tô Cẩm Minh thở phào nhẹ nhõm trông thấy. Bản cũng lờ mờ cảm nhận sự đổi, dường như ảnh hưởng của Lưu Văn Văn đối với biến mất .

"Đa tạ cô."

Thẩm Tri Âm xoa xoa cái bụng nhỏ xíu: "Bây giờ thể lấy con ấu trùng bướm Dệt Mộng cho . Cơ mà... xem chừng ấn đường của đang đen đấy nhé."

Tô Cẩm Minh ngớ : "Hả?"

Thẩm Tri Âm chằm chằm mặt , đưa bàn tay nhỏ bé lên bấm đốt ngón tay tính toán một lát.

"Không xui xẻo, mà là quan tâm hoặc ở gần gặp họa ."

Nghe cô lẩm bẩm, sắc mặt Tô Cẩm Minh thoắt cái biến đổi kinh hoàng. Anh vội vã lấy điện thoại gọi một cuộc.

Đầu dây bên ai bắt máy, vẻ mặt Tô Cẩm Minh ngày càng trở nên khó coi. Anh bấm gọi cho Tô Trì.

Vẫn bặt vô âm tín.

Thay đó, điện thoại của Thẩm Mộc Cẩn bất ngờ nhận một tin nhắn.

"Thằng nhãi xui xẻo Tô Trì tự nhiên gửi định vị cho gì? Lại còn gửi đầy đủ..."

Lời còn dứt, điện thoại của Tô Cẩm Minh chộp lấy.

"Chắc chắn là họ xảy chuyện , tìm họ."

Thẩm Mộc Cẩn ái ngại đôi chân của : "Thôi bớt , tìm mang mạng dâng tận miệng cho tụi nó ?"

Tô Cẩm Minh: "..."

Anh dùng ánh mắt tha thiết Thẩm Tri Âm. Sau vụ Lưu Văn Văn giải quyết êm thấm, hiện giờ sự tin tưởng dành cho năng lực của cô nhóc đạt mức tuyệt đối.

" xin trả thêm một ngàn vạn nữa, liệu cô thể giúp tìm họ ."

Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt, buông một tiếng thở dài: "Thôi , cái đúng là kiếp trâu ngựa mà."

Vừa mới về đến nhà còn kịp chợp mắt nữa chứ.

Người nhà họ Thẩm cũng chẳng nỡ để Thẩm Tri Âm chạy vạy tiếp, dẫu cô nhóc quần quật cả ngày trời .

Thế nhưng vì chuyện liên quan đến mạng , họ cũng khó lòng ngăn cản.

Thẩm Tri Âm tuy nhận lời giúp, nhưng cô định tự trận.

"Ngày mai tiểu Ngũ nghỉ học đúng ?"

Thẩm Khoan sửng sốt, gật gật đầu.

"Vậy thì bây giờ đón thằng bé về . Sắp thi đến nơi , cho nó thư giãn xả stress ngày lên thớt chứ."

Còn cách "thư giãn" mà Thẩm Tri Âm sắp xếp cho thằng nhóc chính là... đ.á.n.h lộn.

Thẩm Mộ Dã sở hữu hỏa linh căn đơn nguyên nên tính khí cực kỳ dễ bốc hỏa. Ở trường, chỉ những môn thể thao vận động mạnh như chạy bộ chơi bóng rổ mới giúp xả bớt phần năng lượng thừa mứa .

Thế nhưng vì kỳ thi Đại học cận kề, các tiết thể d.ụ.c đều cắt sạch. Cậu chỉ thỉnh thoảng mới tranh thủ ném vài quả bóng, ngày ngày nhốt trong phòng học ôn thi, e là trong lòng đang bí bách, ngột ngạt lắm .

Chẳng bây giờ chính là cơ hội xả xui tuyệt vời ?

Thẩm Khoan gật đầu: " sẽ bảo tài xế đón ."

Với quyết định thả con trai út ngoài điên cuồng phá phách của Thẩm Tri Âm, Thẩm Khoan tuyệt nhiên mảy may nghi ngờ.

Chỉ Tô Cẩm Minh vẫn đang lơ ngơ như bò đội nón.

Trạng thái hiện tại của Thẩm Mộ Dã thực sự khá tồi tệ. Vốn dĩ đang giữa mùa hè oi bức, cộng thêm bản tính hỏa linh căn hở tí là nổ tung của , thời gian cũng thấy ngứa mắt.

Cậu cúp luôn cả tiết tự học buổi tối để sân chạy bộ, chơi bóng, nhưng bấy nhiêu chẳng giúp dễ chịu hơn là bao.

Đột nhiên, giáo viên chủ nhiệm tìm tới, thông báo rằng gia đình xin phép cho về nhà sớm trong hôm nay.

Thầy chủ nhiệm dứt lời, Thẩm Mộ Dã lao vút , bóng dáng hút dạng.

Giáo viên chủ nhiệm: "..."

 

Loading...