Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 321: Thẩm Mộ Dã phát điên
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:53
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên giám đốc nở nụ gượng gạo: "Việc ... e là xin chỉ thị của ông chủ ."
Mẹ kiếp, đám kiểu gì cũng giống đến để phá đám thật , nhưng ngặt nỗi họ bồng theo một đứa bé con... Thế nên gã chắc chắn lắm.
Thẩm Mộ Dã vòng tay bá cổ tên giám đốc lôi tọt gã một góc khuất .
"Đại thúc , cháu toạc móng heo luôn nhé, tụi cháu đến đây là để tìm tính sổ. Đám trong phòng đó bắt cóc bạn của tụi cháu, tình hình đang nước sôi lửa bỏng, tụi cháu cứu gấp đây."
Sắc mặt gã giám đốc thoáng biến đổi.
" mà..."
"Bà cô nhỏ ơi, ông chú chịu hợp tác ."
Thẩm Mộ Dã dứt khoát gọi thẳng bà cô nhỏ luôn.
Thẩm Tri Âm nở nụ vô cùng ngọt ngào với gã giám đốc, đó cất giọng trẻ con trong trẻo lanh lảnh: "Để cháu cho chú xem một trò vui nhé."
Vài phút ...
"Á á á á á!!!"
Tiếc là tiếng la hét t.h.ả.m thiết trong góc khuất chẳng thu hút sự chú ý của ai, bởi vì Thẩm Tri Âm giăng kết giới cách âm xung quanh mất .
Gã giám đốc hét toáng lên vì ma dọa đấy.
Mà chỉ một con, kẻ thì ôm đầu, kẻ thì tóc tai rũ rượi, kẻ m.á.u chảy ròng ròng khắp ngũ quan, nhưng tất cả đều đang trừng trừng mắt chằm chằm gã.
Ban đầu gã giám đốc vẫn ngoan cường tự trấn an rằng mấy thứ là đồ giả. Mãi cho đến khi cổ gã một lọn tóc siết chặt, còn một ả nữ quỷ kề sát gáy gã thổi phù một luồng khí lạnh ngắt, kèm là xúc cảm buốt giá rợn cả .
Gã giám đốc sợ tới mức chân tay nhũn như bún, ngã phịch xuống sàn.
Thẩm Tri Âm bèn chìa cho gã một viên đan dược: "Thuốc trị hói đầu đây, đảm bảo trong vòng ba ngày sẽ mọc mái tóc dày dặn đen nhánh. Từ giờ chú khỏi cần đội cái bộ tóc giả nữa, cứ coi như là bồi thường cho chú nhé."
Tay giám đốc run rẩy nhận lấy viên thuốc. Dù vẫn còn khiếp sợ đám ma quỷ , nhưng gã vẫn cố hỏi thêm một câu: "Thật... thật ?"
Có thể thấy, căn bệnh rụng tóc hành hạ gã khổ sở tới mức nào.
"Chú cứ yên tâm , mấy con ma hại . Chú chỉ việc dẫn tụi cháu tới căn phòng đó là ."
Thẩm Tu Nhiên bồi thêm: "Trong thẻ một triệu tệ, lỡ cấp quy trách nhiệm xuống thì chú cứ cầm một triệu , rời chỗ khác kiếm một công việc t.ử tế là ."
Lũ ma quỷ dần tan biến. Chứng rụng tóc khiến gã buồn bực bấy lâu nay bỗng cơ hội chữa khỏi, dù rõ thực hư , nhưng phong thái, bản lĩnh của nhóm , gã cảm thấy chắc là đồ thật.
Lại còn thêm một triệu tệ nữa.
Phần thưởng hấp dẫn thế đúng là khó từ chối.
Nghĩ , tên giám đốc hạ quyết tâm, c.ắ.n răng dắt họ đến căn phòng 3051 khu chữ Huyền.
Ngay lúc , bên trong căn phòng, đám bắt cóc đang tụ tập đ.á.n.h bài. Chiếc màn hình lớn mặt đang phát trực tiếp trận đấu quyền tầng ngầm.
Trong góc sofa, Tô Trì và A Văn – bạn trai của Tô Cẩm Minh, đang trói gô , miệng còn dán băng dính.
A Văn gục đầu xuống đang suy tính điều gì, thỉnh thoảng chỉ hếch mắt liếc cái kẻ tàn ma dại, mặt mũi bầm dập vẫn chịu yên mà cứ ngọ nguậy, trong ánh mắt thoáng qua một tia bất lực.
Còn Tô Trì thì uốn éo như một con sâu róm, miệng ngừng phát những tiếng rên "ư ư ư".
Những ai quen với gã hẳn sẽ thừa hiểu là lúc gã đang c.h.ử.i bới mắng mỏ, mà còn c.h.ử.i cực kỳ tục tĩu nữa kìa.
Tô Trì nước mắt. Mẹ kiếp, chuyến lỗ to . Gã cứ tưởng nhận tiền của Tô Cẩm Minh thuê vài tên vệ sĩ tới bảo vệ cái tên A Văn là dễ ăn lắm cơ.
Thực tế thì đám do Lưu Văn Văn cử đến quả thực đ.á.n.h cho chạy chối c.h.ế.t nhanh.
Gã cứ ngỡ êm xuôi nên bảo đám vệ sĩ rút lui. Lại vì tò mò về ông bạn trai của ông họ "hờ" nên gã nán nốt, nào ngờ cái quyết định ngu ngốc khiến gã ôm hận ngàn thu!
Có trời mới tự dưng lòi một băng nhóm khác cơ chứ, còn lỏm cuộc hội thoại của chúng, thì bọn đến là vì cái tên A Văn đó.
Rõ ràng cái tên A Văn như một mỹ nhân tóc dài, thế mà đ.á.n.h đ.ấ.m trò, còn dữ dằn hơn đám vệ sĩ mà gã bỏ tiền thuê nữa.
dẫu thì hai nắm đ.ấ.m địch nổi bốn tay. Cuối cùng, A Văn trúng một loại t.h.u.ố.c kỳ quái nào đó ngất lịm, còn gã, cái thằng xui xẻo , cũng tóm cổ theo luôn.
Chỉ hy vọng cái dòng tin nhắn kêu cứu cuối cùng thể lọt mắt xanh của thằng đần Thẩm Mộc Cẩn.
Cầu xin ai đó mau đến cứu gã với, gã tẩn thê t.h.ả.m lắm , lạy trời lạy phật đừng rách mặt, gã dựa cái mặt để kiếm cơm đó hu hu hu...
Tiếng chuông cửa chợt vang lên, đám bắt cóc trong phòng đồng loạt khựng động tác.
Gã đàn ông vết sẹo vắt ngang mặt đưa mắt hiệu cho gã đầu trọc phía đối diện.
Tên đầu trọc hiểu ý liền dậy mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-321-tham-mo-da-phat-dien.html.]
"Ai đấy?"
Từ "cửa" thoát khỏi miệng, gã đầu trọc một cước đá văng bay vút .
Tô Trì và A Văn đồng loạt trợn tròn mắt, cùng lúc lia mắt phía cửa.
Thẩm Mộ Dã ngay ngưỡng cửa, miệng nở nụ nhếch mép, ánh mắt hừng hực hỏa chí chiến đấu điên cuồng.
"Khôn hồn thì mau giao nộp mà tụi bây bắt cóc đây!"
Đám bắt cóc trong phòng thét lên: "Con nó, cái thằng nhãi ranh vắt mũi sạch từ chui !"
Một gã trong đó lôi từ gầm bàn một khẩu súng: "Mày tìm c.h.ế.t ."
Thấy súng, Thẩm Mộ Dã mảy may sợ hãi, ngược còn thấy hưng phấn tột độ.
"Wowww, tao sợ quá cơ, há há há..."
Cậu lao như một con ch.ó dại: "Hôm nay tiểu gia đây sẽ phụng bồi tụi mày chơi một trận trò. Lão t.ử ở trường lâu đ.ấ.m sắp cuồng lên đây!"
Cậu nhún bật mạnh một cú phóng xa vài mét, đáp thẳng xuống mặt một tên bắt cóc. Cú đ.ấ.m tung tựa hồ mang theo sức nóng của ngọn lửa thiêu đốt, giáng một cú trực diện khiến gã văng xa tít mù.
Tên bắt cóc xui xẻo hét lên t.h.ả.m thiết, cả hình lực lưỡng đập sầm tường trượt lăn lóc xuống sàn, khói bốc lên nghi ngút.
Có lẽ đám bắt cóc cũng từng gặp kẻ nào lỗ mãng liều mạng nhường , rõ ràng thấy s.ú.n.g trong tay bọn chúng mà vẫn dám tay tấc sắt lao .
Thấy đồng bọn đ.á.n.h bay chỉ bằng một cú đấm, tên cầm s.ú.n.g đỏ ngầu đôi mắt, hằn học chằm chằm Thẩm Mộ Dã nổ s.ú.n.g do dự.
"Đoàng... đoàng..."
Thân thủ của Thẩm Mộ Dã Thẩm Tri Âm rèn giũa khác gì cao thủ võ lâm. Cậu bám tay mặt bàn lộn một vòng mắt né đạn, mà trong quá trình thực hiện động tác nhào lộn độ khó cao đó, càng lúc càng ép sát đám bắt cóc.
Sắc mặt bọn bắt cóc bắt đầu ngưng trọng.
"G.i.ế.c nó !"
Mấy họng s.ú.n.g đồng loạt nhắm thẳng Thẩm Mộ Dã.
Thẩm Mộ Dã chẳng hề run sợ, né thì né, né thì cũng chẳng sứt mẻ gì.
Cậu nhắm thẳng gã vẻ trâu bò nhất trong đám bắt cóc mà vồ tới.
Hai bên lao choảng một trận sống mái. Lối đ.á.n.h quyền cước va chạm chan chát càng thêm phần phấn khích tột độ.
"Há há há... Đã quá, lên tiếp lên tiếp nào!"
"Rầm..."
Thẩm Mộ Dã càng đ.á.n.h càng sung, trong khi lũ bắt cóc còn chỉ trố mắt , ruột gan đ.á.n.h lô tô liên hồi.
"Đệt mợ! Ở lòi thằng điên , thằng Triệu Dược Văn quen loại như cơ chứ!"
"Anh Hắc sắp trụ nổi , vẻ chiến ngưu cũng ăn thua với nó."
"Thằng tà môn vãi chưởng, nãy mấy viên đạn rõ ràng cắm trúng nó mà cứ như dội ngược trở ."
Gã đàn ông đang giao chiến với Thẩm Mộ Dã nhanh đ.á.n.h văng ngoài, gã xui xẻo hơn, tẩn cho bất tỉnh nhân sự luôn.
Thẩm Mộ Dã bẻ tay răng rắc: "Yếu nhớt."
"Đứa nào trong tụi bây đ.á.n.h đ.ấ.m khá khẩm tí ? Lão t.ử còn thèm ."
" là thằng điên!"
Đám bắt cóc Thẩm Mộ Dã như đang một con quái vật, sợ hãi mặt.
Mấy tên yếu bóng vía định bụng chuồn thẳng, xui xẻo chạy tới cửa đá văng ngược trong.
Vì nhà họ Thẩm đang sừng sững án ngữ ngoài cửa mà.
Thẩm Mộ Dã ngoắc tay: "Bọn mày xông lên cùng lúc , chứ thì tao đành tẩn từng đứa một ."
Đám bắt cóc đưa mắt , cuối cùng quyết định hùa xông tới.
Thẩm Mộc Cẩn khoanh tay ngực, tặc lưỡi: "Nhìn út bây giờ y như bệnh nhân tâm thần mới trốn trại ."
Thẩm Ngọc Trúc liếc mắt hai trói: "Hay là chúng cứu ?"
Lúc Tô Trì đang hưng phấn ngọ nguậy ngừng như con sâu róm.
Đám Thẩm Tri Âm bước , gỡ dây trói cho hai .