Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 322: Độc Cô Vũ
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:54
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miếng băng dính dán miệng Tô Trì bóc , câu đầu tiên thốt lên khỏi miệng gã, ngoài dự đoán, chính là những tràng c.h.ử.i thề xối xả nhắm đám bắt cóc.
"Đám tiện nhân vô sỉ mặt dày , tao cho tụi bây , nếu mặt tao mà mệnh hệ gì thì tao sẽ lấy d.a.o rạch mấy chục đường lên mặt tụi bây cho hỏng bét luôn! Suỵt... Đau c.h.ế.t lão t.ử ."
"Mau mau mau cởi trói tay chân cho tao, tao xông c.ắ.n c.h.ế.t tụi nó!"
Thẩm Mộc Cẩn vô cùng đồng cảm với cơn thịnh nộ của gã, đồng thời liếc khuôn mặt của gã với ánh mắt thương xót.
Cái bản mặt của mà tẩn cho sưng húp lên như đầu heo thế thì cũng phát điên thôi.
Triệu Dược Văn cạnh bên thì tỏ vô cùng điềm tĩnh. Anh dùng ánh mắt lạnh lùng lũ bắt cóc đang kêu gào t.h.ả.m thiết xin tha mạng nắm đ.ấ.m của Thẩm Mộ Dã.
dường như phần lớn sự chú ý của đổ dồn út nhà họ Thẩm.
Trước đó cũng từng tận mắt thấy, những viên đạn nhắm về phía thiếu niên đ.á.n.h bật .
Những chung với thiếu niên dường như chẳng mấy ngạc nhiên về điều .
Cái đồ gà mờ đ.á.n.h đ.ấ.m như Tô Trì thì chỉ giỏi mượn oai hùm.
Giờ đây, khi đám bắt cóc rõ ràng đang ăn no đòn lép vế , gã sự yểm trợ đầy cuồng nộ của Thẩm Mộ Dã càng bạo gan hơn hẳn.
Gã nhanh chóng tóm gã đàn ông đ.á.n.h tàn nhẫn nhất ban nãy. Vừa tên đang ôm bộ sườn Thẩm Mộ Dã đá gãy, đau đớn đến mức gượng dậy nổi.
Tô Trì nhào tới, thẳng tay tát cho hai bạt tai nổ đom đóm mắt.
"Đánh đ.á.n.h mặt, lão t.ử dựa cái mặt để kiếm cơm mà tụi bây cứ nhè thẳng mặt tao mà giáng đòn, hôm nay tao sẽ cho mày thế nào là lễ độ!"
Miệng thì hô hào đ.á.n.h đ.á.n.h mặt, nhưng gã chuyên tâm giáng từng nắm đ.ấ.m vung tay bạt tai thẳng mặt, mắt và sống mũi của tên . Song mới tát vài cái, gã nhăn nhó rụt tay , vẩy vẩy liên hồi.
"Hu hu hu... Cái bản mặt gì mà cứng như đá ."
Tên bắt cóc đang ăn hành: Tao %¥#@*&!
Thẩm Mộc Cẩn gã đầy khinh bỉ: "Ngu thế , tìm cái vũ khí gì đó mà đ.á.n.h chứ!"
Tô Trì bấy giờ mới sực tỉnh. Gã xuýt xoa ôm lấy bàn tay đau rát thổi phù phù, dáo dác quanh tìm kiếm công cụ hỗ trợ.
Bàn ghế thì to quá, gã nhấc nổi, chai rượu thì , nhỡ phang mạnh tay quá chầu ông bà ông vải luôn thì bỏ .
Gã tuy báo thù nhưng tuyệt nhiên án mạng.
Kết cục là Thẩm Mộc Cẩn dúi tay gã một thứ.
Mắt Tô Trì sáng rực lên: "Kèn Xô-na? Cậu lấy ở thế?"
Thẩm Mộc Cẩn khoanh tay ngực: "Chuyện bận tâm gì, chỉ hỏi là xài thôi."
Đương nhiên là xài , Tô Trì chẳng buồn bận tâm thêm, xách chiếc kèn Xô-na hầm hố lao trận chiến.
Bản tính gã thù dai, mấy gã từng động tay động chân với gã đó, gã thề tha cho một mống nào.
Tuy nhiên, gã thừa hiểu năng lực hạn hẹp của , nên chỉ chuyên rình nhắm những tên đang Thẩm Mộ Dã tẩn cho bò lết dậy nổi để tay "giậu đổ bìm leo".
Đợi đến lúc tên sếp quản lý nơi nhận tin tức chạy đến nơi, căn phòng hầu như tan hoang. Nằm la liệt sàn nhà là đám bắt cóc bầm dập tím tái, rên rỉ than .
Tô Trì thì chuyên mấy trò "bồi đao", chọc ngoáy, khiến bọn chúng mặt mũi sưng húp lên.
Các thành viên còn của nhà họ Thẩm dẫn A Văn tới một chỗ nấp an ... c.ắ.n hạt thông.
Những hạt thông to bự cỡ hạt dưa, bóc tách vỏ, ăn tỏa mùi thơm nức nở.
Ngay cả A Văn cũng nhét một nhúm tay.
Triệu Dược Văn nhúm hạt thông trong tay, ngẩng lên tên điên rồ đang gào thét c.ắ.n xé giữa "chiến trường", ngoái sang ngắm mấy con bên cạnh đang nhàn nhã c.ắ.n hạt hóng hớt kịch , khóe môi tự chủ mà giật giật mấy cái.
Anh bao giờ chứng kiến một trận chiến nào kỳ quặc và quái gở đến nhường .
Người hạ gục hết mà Thẩm Mộ Dã vẫn thoả mãn cơn khát máu.
"Thế thì cũng cùi bắp quá ."
Ông chủ của khu hầm ngầm vặn bước trọn câu đó.
Khóe miệng ông giật giật: "Trông em đây vẻ khoái đ.á.n.h lộn nhỉ?"
Nhìn qua đám Thẩm Mộ Dã dần cho bã, ông chỉ liếc một cái .
"Nếu hứng thú, thể thử sức ở võ đài lòng đất xem ."
Hai mắt Thẩm Mộ Dã sáng rỡ lên, chuyện quá hợp ý còn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-322-doc-co-vu.html.]
Tay ông chủ vỗ vỗ vài nhịp, lập tức một đám thuộc hạ huấn luyện bài bản xuất hiện, lôi xềnh xệch những kẻ đang lăn lóc sàn ngoài.
"Thưa các vị, chúng đổi sang một phòng riêng khác để hàn huyên nhé?"
Loại việc giao tiếp, thương lượng tất nhiên rơi tay cả Thẩm Tu Nhiên ~
Rốt cuộc, cả đám cùng phụ trách chuyển sang một căn phòng khác, hơn nữa còn là phòng 000 chữ Thiên - căn phòng đặc biệt bậc nhất.
Căn phòng quả thực xa hoa lộng lẫy tột cùng, bên trong chỉ đủ loại trò tiêu khiển mà còn sở hữu một bể bơi nước nóng trong nhà siêu khổng lồ.
Độc Cô Vũ ngả sô pha, tủm tỉm quan sát mấy đối diện: "Mấy vị công t.ử nhà họ Thẩm quả là nhân trung long phượng, ngay cả một đứa học sinh trung học cũng lợi hại như thế."
Độc Cô Vũ thừa hiểu năng lực của đám bắt cóc , hơn nữa trong tay chúng còn súng, mà chẳng ai bên phía nhà họ Thẩm một vết xước mẻ nào, thế thì thể coi thường .
Thẩm Tu Nhiên chẳng hề lấy bất ngờ khi đối phương dễ dàng điều tra lai lịch của gia đình , dù gã cũng là kẻ quản lý cả một thế giới ngầm rộng lớn thế cơ mà.
"Ông chủ quá khen."
Khoé môi Thẩm Tu Nhiên nở nụ : "Chẳng qua là em trai ham chơi một chút thôi."
Lúc Thẩm Mộ Dã đang dán mắt màn hình phát sóng trực tiếp trận quyền , đôi mắt sáng rực như đèn pha, nét mặt nôn nóng xông sàn đấu ngay tức khắc.
"Bao giờ thì mới lên sàn thi đấu ?"
Thẩm Tri Âm vỗ cái bốp tay . Nói thật thì, nếu vì chiều cao khiêm tốn cản trở, cô còn cốc thẳng lên đầu đứa cháu nhỏ luôn cho bỏ ghét.
"Ngồi im."
Không xích thì khi hóa thành con ch.ó dại luôn mất, chẳng kìm hãm cái thú tính điên cuồng của gì sất.
Với cái bản tính điên khùng của Thẩm Mộ Dã lúc , khác mà chọc vô , cho dù động tay động chân thì cũng lườm cho một cái rách cả mặt.
hễ chạm trán Thẩm Tri Âm, lập tức ngoan ngoãn cụp đuôi như một chú cún con ức hiếp.
Độc Cô Vũ chút bất ngờ cô bé con .
Thẩm Tri Âm nhận ánh mắt của gã, nhưng cũng chẳng thèm đoái hoài, cô chỉ chăm chú trút hộp sữa chua bàn bình sữa của , đó lấy thêm hai viên đan d.ư.ợ.c thả lắc đều.
Nào ai ngờ, ngay giây phút cô lôi đan d.ư.ợ.c , sắc mặt Độc Cô Vũ lập tức biến đổi.
"Đan dược!"
Bấy giờ Thẩm Tri Âm mới liếc gã một cái, chìa bình sữa cho đứa cháu cưng.
Thẩm Mộ Dã cầm lấy bình sữa, ánh mắt hung tợn trừng gã đàn ông đột ngột nhào tới.
"Sao, giành ăn với ông đây ."
Bộ dạng lúc y hệt một con ch.ó dữ đang bảo vệ thức ăn.
"Có thể cho xem qua một chút ?"
Giọng điệu Độc Cô Vũ mang theo vài phần khẩn thiết.
Thế nhưng Thẩm Mộ Dã lơ gã luôn, ngửa cổ tu cái ực cạn sạch sành sanh.
Độc Cô Vũ: ...
Đó là hai viên đan d.ư.ợ.c cơ mà, cái tên thể tiêu xài hoang phí phá của đến thế chứ!
Những còn trong nhà họ Thẩm bắt đầu dấy lên sự cảnh giác cao độ, chằm chằm Độc Cô Vũ.
Bởi lẽ, ngoài đám trong Cục Quản lý Đặc biệt , họ từng bắt gặp ai khác sự tồn tại của thứ đan d.ư.ợ.c .
Thẩm Tu Nhiên chợt lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt sắc lẹm xoáy chặt Độc Cô Vũ.
"Anh và gia tộc Độc Cô trong giới tu chân mối liên hệ gì?"
"Các đến sự tồn tại của giới tu chân ?!"
Giọng Độc Cô Vũ vút lên quãng tám. Quả thực hôm nay quá nhiều chuyện khiến gã kinh ngạc tột độ.
"Các ... là của Cục Quản lý Đặc biệt?"
Dẫu Độc Cô Vũ chỉ là một nhân vật hèn kém, thậm chí là kẻ hắt hủi trong gia tộc, gã vẫn nắm rõ đại khái những chuyện lớn nhỏ trong giới tu chân. Và gã dám chắc một điều, nhà họ Thẩm chẳng dính dáng gì đến giới đó.
Người thể lấy hai viên đan d.ư.ợ.c cho Thẩm Mộ Dã uống như ăn kẹo mà sắc mặt chẳng mảy may đổi, thì bèo nhất cũng chứng tỏ đan d.ư.ợ.c trong mắt họ chẳng quý giá, hiếm hoi gì cho cam.
Kể cả là t.ử đích truyền của các đại môn phái tu chân, cũng chẳng kẻ nào rủng rỉnh dư dả đan d.ư.ợ.c đến mức tiêu xài phung phí như .
Thế nhưng... Cục Quản lý Đặc biệt theo lý mà cũng thể nhiều đan d.ư.ợ.c đến thế. Hơn nữa, dù chỉ mới lướt qua một cái, nhưng từ độ tròn trịa, căng bóng cho tới màu sắc và mùi hương, gã đủ kinh nghiệm để kết luận rằng đây tuyệt đối là loại đan d.ư.ợ.c phẩm cấp tầm thường.