Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 324: Cậu đúng là đứa con "hiếu thảo" ghê!

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:09:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Thẩm gia, lúc ba giờ sáng, nhưng ngoại trừ Thẩm Khoan thì chẳng ai ý định ngủ.

Kể cả Tô Trì – kẻ mặt dày bám đuôi theo về tận đây.

Lúc , chiến trường chính ở tầng nhường cho Tô Cẩm Minh và Triệu Dược Văn. Những khác thì kéo lên tầng. Tưởng như ai nấy đều về phòng, nhưng thực chất hành lang lén lút thò mấy cái đầu dòm ngó.

Thẩm Tu Nhiên vốn là một tổng tài cao cao tại thượng, đương nhiên thể cái trò nhố nhăng , nên chỉ khoanh tay tựa lưng tường quan sát.

"Cãi , cãi to !"

Tô Trì gõ gõ cái mặt tuy bớt sưng nhưng vẫn còn bầm tím, đôi mắt sáng rực lên vì hóng hớt.

"Hahaha... Tô Cẩm Minh ăn đòn ! Hắn cũng ngày ? Không , video mới . Ngày mai cầm cái tống tiền , nhè một hai triệu tệ thì đừng mơ lấy đoạn video !"

Mọi : "..."

Cái thằng đúng là chứng nào tật nấy, đam mê tống tiền ông đắt giá của đến thế .

nhà, Tô Cẩm Minh đang xe lăn ôm bụng, nét mặt tỏ khá đau đớn.

Triệu Dược Văn cơn giận dữ, thấy vẻ mặt đau đớn của thì thoáng xót xa.

"A Văn ngoan, em đừng giận nữa mà. Lần dám thế nữa ."

"Còn con mụ Lưu Văn Văn đó ? tiêu diệt cô !" Trong mắt Triệu Dược Văn xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Tô Cẩm Minh vội vã đáp: "Đã bà cô nhỏ nhà họ Thẩm thu phục , hiện tại giải tới Cục Quản lý Đặc biệt gì đó ."

Cơn giận của Triệu Dược Văn lúc mới dịu bớt đôi chút.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Tô Cẩm Minh đột nhiên cất tiếng hỏi: "A Văn, rốt cuộc mấy kẻ bắt em là ai thế?"

Sắc mặt Triệu Dược Văn lập tức cứng đờ.

Tô Cẩm Minh thong thả bồi thêm một câu: "Chẳng em bảo từ nay về chuyện gì cũng khai báo rõ ràng ? Đâu thể chỉ bắt mỗi khai hết ."

Chiếc boomerang ngược đ.â.m chính chủ đúng là nhanh thật!

Triệu Dược Văn ho hắng một tiếng giải thích: "Mấy kẻ đó bắt là để đưa về Bắc Âu nhận tiền thưởng. vốn là con trai của vợ trong một gia tộc lớn ở Bắc Âu. Người vợ hiện tại của lão cha tồi tệ dung thứ cho , còn gã con trai của bà – tức đứa em trai danh nghĩa của – thì tìm đủ cách hãm hại nhằm lấy mạng . Bất đắc dĩ mới trốn sang Lam Châu, nhưng rõ ràng bọn họ vẫn chịu buông tha."

Nhắc đến gia đình , đôi mắt Triệu Dược Văn chỉ là sự lạnh lẽo.

"Mẹ Lam Châu. Lão cha tồi tệ đó quen bà khi đến đây du học. Nhớ năm đó lúc yêu thương mặn nồng, ông cãi lời gia đình để cưới bà, vì thế mà chấp nhận từ bỏ nhiều thứ.

Ông tự cho rằng bản cao cả, cho nên khi kết hôn, hễ điều gì ý hai cãi , ông gán cho bà cái tội lý sự cùn. Lần nào ông cũng lôi chuyện hy sinh bao nhiêu thứ vì bà để chì chiết."

Triệu Dược Văn nở nụ khẩy: "Anh thấy buồn ? Cái sự hy sinh mà ông tự cho là cao thượng trói buộc phụ nữ ngốc nghếch đó suốt cả cuộc đời. Mỗi hai mâu thuẫn, trong mắt ngoài thì luôn là kẻ điều. Ngay cả ngoài cũng cho rằng lão cha tồi trả giá quá đắt, tổn thất quá nhiều vì bà, tưởng chừng như sai lầm đều do một tay gây ."

"Cũng tại bà quá ngây thơ. Một cô gái nghèo hèn bình thường gả nhà hào môn, đằng cái vẻ hào nhoáng đẽ đó, mấy ai chứa đựng bao nhiêu đắng cay chua xát?"

Triệu Dược Văn Tô Cẩm Minh với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: "Thế nên, nghĩ hai chúng cũng cần cân nhắc thật kỹ vấn đề giữa hai đứa đấy."

, bọn họ chọn tiếp tục thảo luận chuyện tại Thẩm gia.

Triệu Dược Văn day day sống mũi: "Thôi, chờ về nhà tính tiếp, giờ mệt ."

Tô Cẩm Minh cẩn trọng liếc đối phương một cái gật đầu tán thành: "Ừm, chúng nên về thôi."

Triệu Dược Văn ngước mắt lên tầng . Mấy cái đầu bộc lộ mười mươi thế , bọn họ tưởng phát hiện chắc?

Thẩm Mộc Cẩn chớp mắt: "Ơ? Sao tự nhiên cãi nữa thế? Có chuyện gì cứ luôn ở đây ! Cứ coi Thẩm gia tụi như nhà , còn kéo chỗ khác gì cho xa xách ?"

Tô Trì cũng gật gù hùa theo: " đó đúng đó! Đừng thấy Tô Cẩm Minh xe lăn mà tưởng bở, cái da trâu thịt dày lắm! Loại gã tồi mà chỉ ăn một đ.ấ.m thì hời cho quá, cứ đ.ấ.m thêm mấy cú nữa , nhất là nhắm thẳng mặt mà giã! Dù lắm tiền, vỡ mặt thì phẫu thuật thẩm mỹ là xong mà."

Tô Cẩm Minh: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-324-cau-dung-la-dua-con-hieu-thao-ghe.html.]

Hắn ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Tô Trì: "Chú mày ngon thì cút xuống đây cho !"

Tô Trì rụt cổ : "Thôi bỏ , thấy mát mẻ lắm, dại gì mà xuống."

Cuối cùng thì Tô Cẩm Minh và Triệu Dược Văn vẫn rời . Trước khi bước khỏi cửa, cả hai đều trịnh trọng gửi lời cảm ơn tới Thẩm gia.

Không những thế, họ còn nhanh chóng thúc thành một dự án hợp tác giữa Tô gia và Thẩm gia, trong đó Tô Cẩm Minh chủ động nhường một phần lợi nhuận lớn, còn chi tiết cụ thể sẽ bàn .

Sau khi hai rời , Tô Trì cũng sửa soạn về:

"Tớ mà về e rằng cái biệt thự gã ngốc dỡ tung mất, lúc đó tớ đền nổi !"

"Hay là cho tớ mượn xe lái tạm , cái chiếc màu đỏ ."

Thẩm Mộc Cẩn phun một chữ vô cùng phũ phàng: "Cút... ưm ưm..."

Tô Trì nhanh tay bịt miệng : "Kìa, mối quan hệ giữa hai chúng mà thốt từ 'cút' xa cách quá đấy! Tớ chỉ lái tạm về biệt thự, ngày mai mang trả cho ngay chứ gì. Đêm hôm khuya khoắt đường xá xa xôi thế , tớ mà bộ về thì nguy hiểm bao!"

Thẩm Mộc Cẩn gạt phắt tay gã hừ một tiếng: "Quan hệ gì cơ? Chúng là quan hệ kẻ thù đội trời chung đấy!"

Tô Trì tặc lưỡi: "Thì cũng là đ.á.n.h quen mà!"

Cuối cùng, Thẩm Mộc Cẩn vẫn ném chìa khóa xe cho gã.

Tô Trì nổ máy tạo dáng màu: "Hẹn mai gặp nhé! Ngày mai tớ sẽ dắt gã ngốc nhà tớ sang đây để cảm ơn cả nhà các !"

Dứt lời, gã nhấn ga vút , chỉ để cho nhà họ Thẩm cái đuôi xe và đống khói bụi.

Thẩm Ngọc Trúc ngáp dài một cái, mắt nhắm mắt mở lẩm bẩm: "Sao em cứ cảm thấy lời nó sai sai thế nào nhỉ?"

Thẩm Mộc Cẩn nghiến răng ken két: "Cái mồm xơ rơ đó thì câm mồm ! Ngày mai tìm cây kim sợi chỉ may cái miệng mới !"

Sau bao nhiêu chuyện ly kỳ, rốt cuộc cả nhà cũng đ.á.n.h một giấc say nồng.

Phải công nhận rằng ngày hôm nay của Thẩm Tri Âm trôi qua cực kỳ ly kỳ và đặc sắc.

Sáng hôm , Thẩm Tu Nhiên hiếm hoi lắm mới xin nghỉ một ngày. Anh gọi điện dặn trợ lý riêng chuyển bộ hồ sơ quan trọng trực tiếp cho ba xử lý.

Sau đó, cầm lấy một viên đan d.ư.ợ.c tăng cường sức khỏe xin từ chỗ bà cô nhỏ đem sang cho ông bố đẻ.

Gương mặt Thẩm Tu Nhiên vốn dĩ điềm tĩnh và giỏi giang, lúc thoáng hiện nụ mỉm chi:

"Ba cứ yên tâm, linh đan của bà cô nhỏ thì ba bệnh cũng khó. Sau dẫu ba tăng ca nhiều hơn nữa, mệt mỏi thế nào cũng chẳng lo ảnh hưởng tới sức khỏe ạ."

Nụ niềm nở vốn mặt Thẩm Khoan lập tức biến mất sạch sành sanh. Ông cúi đầu viên thuốc, ngước mắt đứa con trai cưng do chính tay bồi dưỡng nên, giọng rít qua kẽ răng:

"Cậu đúng là đứa con hiếu thảo ghê!"

Thẩm Tu Nhiên thản nhiên đáp: "Đây đều là bổn phận con nên mà. Hay là để con sang xin bà cô nhỏ thêm một viên đan d.ư.ợ.c mọc tóc cho ba nữa nhé?"

"Cút!"

Thẩm Tu Nhiên sờ sờ mũi: "Thế con chúc ba vui vẻ."

Thẩm Khoan mang theo một luồng áp lực đè nén hừng hực tới công ty.

Nhận ngày nghỉ hiếm hoi, Thẩm Tu Nhiên thức dậy sớm cũng chẳng buồn ngủ tiếp. Như thường lệ, cầm theo ít thịt thái sợi nhà cho vợ chồng chim Hải Đông Thanh ăn.

Hai chú chim săn mồi to lớn và oai phong đáp xuống vai , lấy cái đầu cọ cọ thật nũng nịu gò má Thẩm Tu Nhiên mới tiếp tục bay ấp trứng và săn bắt. Lượng thịt cho ăn cùng lắm chỉ giúp chúng ấm bụng ba phần, phần còn cả hai chú chim đều tự săn.

Nhìn sân cỏ bạt ngàn cùng cánh rừng bao quanh biệt thự, Thẩm Tu Nhiên thầm nghĩ: "Hay là mua ít thỏ về thả ở đây nhỉ?"

Sống trong thành phố, việc săn bắt đối với vợ chồng Hải Đông Thanh khá khó khăn, chúng bay thật xa tận rừng sâu mới tìm đủ lượng thức ăn cho một ngày.

 

Loading...