Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 330: Xe buýt ma

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:03
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong đồn cảnh sát, mấy đang ngoan ngoãn giáo huấn trông vẻ hiền lành, nhưng thực chất là gai nhọn dễ nhằn.

Tỷ như: "Thích đua xe thì đường đua chuyên nghiệp mà đua, sân tập lái là để học chứ để đua ! Với , lái xe thì cứ lái, dán bùa tăng tốc với bùa khinh lên xe cái gì hả?"

Quân Uyên dù đó nhưng khí thế vẫn toát vẻ bá đạo ngút ngàn: "Nói bọn họ giao bằng lái cho , sẽ chỗ khác đua."

"Chưa gì mà kêu nhanh? là lũ trần mắt thịt."

"Tốc độ bộ còn nhanh hơn cái xe rách đó."

"À, rốt cuộc là kẻ nào báo cảnh sát, tặng một món quà."

Ví dụ như một vé du lịch trọn gói vòng quanh Địa Phủ chẳng hạn.

Thẩm Mộ Dã cũng bất phục gào lên: "Huấn luyện viên với quản lý sân tập nhận tiền ý kiến gì, tốc độ của chúng tuy nhanh nhưng gây hại cho ai , hơn nữa đoạn đường chúng đua cũng vắng tanh vắng ngắt cơ mà, cớ gì bọn họ báo cảnh sát chứ."

Thẩm Mộc Cẩn phụ họa: "Chuẩn luôn! Chắc là thấy bọn đền tiền nhiều quá nên đ.â.m ghen tị chứ gì?"

Viên cảnh sát: ...

Nói thật thì, đúng là như đấy.

Quân Uyên hất cằm kiêu ngạo: "Thả chúng , các bắt vô cớ."

Anh là đường đường là Đế quân Minh giới, dăm bữa nửa tháng ném trại giam nhân gian, mặt mũi để cho hết?

Viên cảnh sát: ...

Cứu với, ai đó hãy mau rước mấy cái thứ ngang tàng giùm!

Lời cầu nguyện của dường như hồi đáp, Thẩm Tri Âm mặt.

Anh cảnh sát cô bé mà nước mắt rưng rưng: " nghĩ đừng để học lái xe nữa thì hơn."

Anh thực sự hãi hùng cái viễn cảnh tên bằng trở thành "hung thần đường phố", biến đường cái thành đường đua chuyên dụng của .

Như thế thì ai mà dám cấp bằng lái cho ?

Thẩm Tri Âm đáp: "Đừng hỏi , mà hỏi ."

Cái gã mà cô quản .

Quân Uyên hắng giọng: " từ chối tiếp thu ý kiến của ."

Dựa mà bảo học lái xe? Anh còn tính tậu xe nữa cơ, chỉ là giảm tốc độ thôi , miễn cưỡng , điều khó chịu thôi.

"Hay là chúng chuyển sang thi bằng lái xe đua nhé?"

"Xe đua hả?"

Quân Uyên chợt hứng thú.

Thẩm Mộ Dã liền mở mấy đoạn video đua xe cho xem thử.

Quân Uyên nhận xét: "Xe trông sặc sỡ hoa hòe hoa sói quá, oai phong như mấy chiếc trong gara nhà nhóc, thích kiểu dáng sang trọng đó hơn."

"Anh thể đặt xe đua theo thiết kế riêng mà, nhưng mà giá chát lắm đấy."

Quân Uyên lôi thẻ ngân hàng : " tiền, hết tiền thì bán bớt mớ đồ bồi táng dâng cho cũng ."

Mấy nhà họ Thẩm: ...

Cái chắc tính là trộm mộ nhỉ? Dù thì cũng là đồ của chính mà.

Thẩm Tu Nhiên gợi ý: "Hay là học lái trực thăng ?"

Anh đề xuất: "Lái trực thăng thì gian sẽ rộng rãi tự do hơn."

Chắc đủ cho vẫy vùng.

Quân Uyên ngó qua chiếc trực thăng một lát, lập tức chốt hạ sẽ thi bằng lái trực thăng.

"Cái đấy, thích."

Dù bản thể tự bay, nhưng khoái cái diện mạo ngầu lòi, hầm hố của trực thăng, to lớn tinh xảo, oách hơn hẳn trò ngự kiếm phi hành.

Vì thế, thấy Thẩm Tu Nhiên khá thuận mắt, bèn thưởng cho một quả trái cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-330-xe-buyt-ma.html.]

"Linh quả hệ Thổ đấy, vị Đế quân keo kiệt."

Thẩm Tu Nhiên bật , vị Đế quân lúc thì việc kiểu ngang tàng bá đạo, lúc bộc lộ vẻ trẻ con ấu trĩ.

Phải chăng đây chính là điển hình của hội già trẻ con trong truyền thuyết? Càng lớn tuổi càng tính nết con nít.

"Anh cả, cũng dẫn khí nhập thể thành công ? Chúc mừng chúc mừng nha, lì xì ?"

Thẩm Tu Nhiên liếc thằng em út qua gương chiếu hậu: "Không chú mày nên lì xì chúc mừng mới đúng ?"

"Ơ kìa, cưới hỏi sinh đẻ chẳng đều phát hồng bao kẹo hỉ , nguyên lý y chang cả mà hí hí~"

Thẩm Mộ Dã nài nỉ: "Em cũng , cả ơi em sắp thi đại học , sắm cho em chiếc trực thăng nha, em thi bằng lái trực thăng với Quân Uyên."

Quân Uyên kiêu hãnh gật đầu: "Duyệt."

Thẩm Tri Âm xen : "Trẻ con thi bằng lái trực thăng ? cũng ."

Thẩm Tu Nhiên: ... Hay là cứ coi như c.h.ế.t .

"Ủa? Đoạn hầm chui dài đến thế ?"

Thẩm Tu Nhiên khẽ cau mày. Nãy giờ trong xe cứ ồn ào cãi vã nên để ý, họ chạy qua đoạn hầm ngót nghét 20 phút mà vẫn thoát , vả ... hình như xung quanh chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào khác.

Thẩm Mộ Dã bất chợt hưng phấn: "Không chúng gặp quỷ đả tường chứ?"

Thẩm Mộc Cẩn bạt tai cái bốp đầu thằng em: "Hưng phấn cái rắm nhà mày! Quỷ nào mà chẳng bà cô nhỏ tóm gọn? Gan to tày trời."

là gan to tày trời thật, bộ xe đang chở những nhân vật cộm cán cỡ nào .

Thẩm Tu Nhiên liếc màn hình cảm biến xe.

"Cảm biến báo một chiếc xe đang chạy ở phía bên trái chúng , nhưng qua gương chiếu hậu thì chả thấy gì."

Thẩm Mộ Dã liền thò đầu ngoài cửa sổ xe: "Em cũng thấy mống nào , lẽ là xe ma?"

Cậu to, và ngay khi dứt lời, một chiếc xe buýt như x.é to.ạc màn sương mù mờ ảo, bất ngờ hiện hình ở vị trí chếch về bên trái đuôi xe họ một chút.

Nhìn xuyên qua lớp kính xe buýt, thể thấy rõ mồn một khuôn mặt xanh xao nanh ác của viên tài xế cùng đám hành khách. Ngay lúc , hàng chục con mắt trắng dã, con ngươi của bọn chúng đang nhất tề ghim chặt Thẩm Mộ Dã.

Giây phút ánh mắt giao , khóe miệng của bọn chúng đồng loạt nhếch lên, tạo thành nụ quỷ dị, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Phải khác chứng kiến cảnh chắc sợ đến vỡ mật mà đái quần, nhưng Thẩm Mộ Dã thì...

Cậu phấn khích đến tột độ.

" là xe ma kìa, còn là xe buýt ma nữa chứ!"

"Bà cô nhỏ ơi, bọn chúng đang khiêu khích cháu kìa, cháu bay qua đ.ấ.m với chúng ? Vũ khí Quân Uyên đưa cháu xài thử phát nào, cháu ngứa tay quá bà cô nhỏ ơi!"

Đám ma quỷ xe buýt: ...

Gặp đứa bệnh thần kinh ?

Chiếc xe ma ngày một thu hẹp cách. Đám hành khách đó tựa những con rối gỗ đứt dây, cứng nhắc đồng loạt phắt đầu , dán mắt chiếc xe của họ.

Thẩm Mộc Cẩn cũng nhô đầu ngoài thám thính.

"Tránh cho xem với nào..."

"Trời đất ơi, kỹ xảo hù dọa của mấy dở tệ quá mất, chỉ mỗi cái mặt trắng bệch với con mắt lờ đờ tròng, trang trí cho cái xe nát bươm rách nát thêm tí nữa, m.á.u me be bét văng tung tóe khắp nơi, thể thì đứt lìa từng khúc mới rùng rợn chứ. Xếp hàng ngay ngắn, mặt mũi sáng láng thế thì dọa ai?"

Thẩm Mộ Dã gào lên: "Em sang xe bọn chúng!"

Thẩm Mộc Cẩn chép miệng: "Chú mầy bớt bớt cái thói bạo lực , một xe những c.h.ế.t oan uổng đủ t.h.ả.m lắm , bác tài, kể chuyện đời cho bọn cháu ?"

Đám ma xe buýt: ... Đồ vô liêm sỉ! Mẹ nó chứ, hôm nay xui xẻo vớ ngay hai thằng điên thế .

Thẩm Tu Nhiên nhanh tra cứu thông tin về chiếc xe buýt .

"Địa điểm chiếc xe buýt gặp nạn chính là đoạn hầm chui , thời gian là một tháng . Nghe nguyên do là một lão già lỡ trạm nên đòi tài xế dừng xe, đó lao lên giành vô lăng, rốt cuộc xe đ.â.m thẳng vách hầm, lật nhào phát nổ."

Thẩm Mộc Cẩn xong thò đầu gào to: "Đứa nào là lão già khốn nạn giành vô lăng hả?"

Đám ma xe buýt tức thì như chọc chỗ hiểm, khuôn mặt đứa nào đứa nấy trở nên méo mó, hung tợn vặn vẹo.

Thẩm Mộ Dã hò hét: "Bọn chúng nổi điên kìa, cháu bay qua chiến ?"

Lúc , chiếc xe buýt ma húc sầm về phía họ.

Loading...