Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 332: Đứng ở góc độ khác mà nói, nhóc chết cũng đáng lắm

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:10
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật thì đây vẫn là cái kịch bản cũ rích: Tư tưởng trọng nam khinh nữ, cộng thêm thói thiên vị và nuông chiều con trai mù quáng của một bà già.

Trước khi sinh ba mụn con trai, nhà bà vốn dĩ một cô con gái. Ngặt nỗi cái thời bà còn trẻ, tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề vô cùng. Bản cũng lớn lên trong một gia đình mang nặng hủ tục , nhà chồng thì cũng rứa.

Lại thêm việc đứa con đầu lòng đẻ là con gái, khiến bà thường xuyên nhà chồng đay nghiến, c.h.ử.i rủa đến mức ngóc đầu lên nổi. Tức nước vỡ bờ, bà trút giận dữ lên đầu đứa con gái nhỏ, sinh chán ghét đứa bé.

Mãi cho đến khi đẻ con trai, lưng bà mới ưỡn thẳng lên . Và , tình thương của cả gia đình dồn hết quý tử, vứt bỏ sự tồn tại của cô con gái lớn.

Về , cô con gái ép gả đổi lấy vợ cho thằng cả, nhà chồng là một gã thọt.

Kể đến đây, giọt lệ muộn màng đầy ân hận lăn dài má bà lão quỷ.

"Giờ già cả, ốm đau lụng gì nữa, ba đứa con trai từng cưng chiều hết mực đ.â.m hắt hủi . Chỉ cái đứa con gái mà ghét bỏ , dù cuộc sống của nó cũng chẳng dư dả gì, nhưng tháng nào cũng chắt bóp gửi đồ sang cho ."

Thẩm Mộc Cẩn: ...

"Bà xem, như thế là đáng đời bà ?"

"Phải, đáng đời lắm. Về già mới quả báo, đáng đời..."

Thẩm Tri Âm nhướng mày hỏi: "Thế bà thăm con gái ?"

Bà lão quỷ lắc đầu quầy quậy: " còn mặt mũi nào mà mặt con bé nữa, còn mặt mũi nào nữa hu hu hu..."

Giờ hối hận thì ích gì.

Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tri Âm đồng loạt trợn mắt khinh bỉ, sang hai còn .

"Em gái, còn em thì ? Hoàn cảnh của em thế nào?"

"Nhìn em vẻ vẫn còn là học sinh nhỉ? Bố lo lắng ?"

Trông cô bé chỉ trạc tuổi học sinh cấp hai.

Cô bé khẽ lắc đầu: "Em nhà của họ, em họ nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi."

Cô bé tên là Niệm Từ. Lúc bố nhận nuôi, cô bé cứ ngỡ một mái ấm. Cái tên Niệm Từ cũng do họ đặt cho, và khi , cô bé thích cái tên .

Mãi về cô bé mới hiểu hàm ý thực sự của nó. Hóa , họ cô bé cả đời ghi nhớ ân huệ , luôn khắc cốt ghi tâm mà báo đáp công ơn, hiếu kính với cha nuôi.

đến năm thứ ba kể từ ngày nhận nuôi, sức ép của họ hàng, bố nuôi cuối cùng vẫn quyết định nhận nuôi thêm một bé trai quan hệ huyết thống với gia đình.

Từ đó, tình thương của họ đều dồn hết cho đứa con trai . Âu cũng dễ hiểu, dẫu thằng bé cũng cùng dòng máu, nuôi từ lúc mới một tuổi.

Còn sự quan tâm họ dành cho cô bé, vĩnh viễn chỉ xoay quanh chuyện điểm và học hành.

Những lời Niệm Từ thường xuyên nhất chính là:

"Mày lo mà học cho t.ử tế, lớn lên kiếm công việc còn phụ giúp em trai mày."

"Mày là chị lớn, nhường nhịn, chăm sóc em. Bọn tao cất công đón mày từ trại trẻ mồ côi về cũng vì thấy mày sáng sủa, thông minh, đừng bọn tao thất vọng đấy..."

Trẻ mồ côi đứa nào chẳng khao khát một mái ấm, nhưng đối với Niệm Từ, mái ấm biến thành chiếc lồng giam ngột ngạt, khiến cô bé chỉ thấy nghẹt thở.

Thú thật, khoảnh khắc chiếc xe buýt lật nhào, sinh mệnh dần cạn kiệt, tâm trí của cô bé Niệm Từ hề sợ hãi, mà ngược , cô bé cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.

Dường như cuối cùng cô bé cũng tự do, sẽ bao giờ những lời chướng tai gai mắt nữa.

Nghe xong câu chuyện của cô bé, Thẩm Mộc Cẩn xót xa xoa đầu cô bé nhỏ.

Một đứa trẻ hiểu chuyện thế , xui xẻo rơi cái gia đình tồi tệ đến chứ?

Lúc Quân Uyên bước tới: "Có xem thử vận mệnh của gia đình đó ?"

Anh khẽ phất tay, một màn nước mỏng manh hiện mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-332-dung-o-goc-do-khac-ma-noi-nhoc-chet-cung-dang-lam.html.]

Niệm Từ tròn xoe mắt, đăm đăm những khuôn mặt quen thuộc hiện lên màn nước.

Cô bé thấy họ tất tả đưa đứa con trai học, thấy bố ruột của "em trai" tìm đến tận nhà. Thằng bé khi con ruột thì ầm ĩ lên, cuối cùng lấy chuyện đó cớ tống tiền bố nuôi.

Hễ họ cho, nó gào lên: " là con m.á.u mủ ruột rà nên hai thương con! Vậy thì đừng hòng bắt con phụng dưỡng!"

nào cũng , đôi vợ chồng đành nhượng bộ.

"Em trai" thì cầm tiền đàn đúm chơi bời, phách vẻ đại gia mời bạn bè ăn uống, chơi game, bỏ bê học hành, yêu đương nhăng nhít, trốn học, đ.á.n.h . Vì những chuyện , chẳng bao nhiêu đôi vợ chồng bẽ mặt thể phụ trong các buổi họp, thể diện mà họ coi trọng nhất vứt sạch.

Thằng con trai nhận nuôi cùng với gia đình bố ruột của nó giống như loài đỉa đói khát, bám chặt lấy họ mà hút m.á.u chừa một giọt.

Cuối cùng, gia đình họ rơi cảnh xào xáo, c.h.ử.i rủa, đổ cho , cuộc sống lộn xộn, rối tung rối mù.

Cứ mỗi lúc như thế, họ nhớ đến những điểm của đứa con gái nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi ngày nào.

Chỉ tiếc là, lúc con bé còn sống thì họ chẳng trân trọng, đợi đến khi con bé mất , gia đình tan nát thì mới bắt đầu thấy nhớ thương. chính bản Niệm Từ cũng chẳng cái tên của thốt từ miệng họ nữa.

Thẩm Mộc Cẩn xoa xoa cái đầu nhỏ của Niệm Từ: "Cái tên của em chả tí nào. Em xem, gia đình đó mất em thì sống tồi tệ đến mức , chứng tỏ em là một thiên thần nhỏ mang may mắn đấy. Mất em , gia đình họ mới trở nên bất hạnh như ."

Trong mắt Niệm Từ dường như lóe lên một tia sáng: "Em thật sự mang may mắn ?"

Thẩm Mộc Cẩn gật đầu cái rụp: "Tất nhiên , mau đầu t.h.a.i sớm . Kiếp chắc chắn em sẽ những bố yêu thương em hết mực."

Vừa , liếc mắt sang Quân Uyên, như thể đang ngầm hỏi: ' , đúng thưa lão tổ tông?'

Quân Uyên liếc Niệm Từ: "Lúc còn sống thường xuyên cho động vật hoang ăn, dù còn nhỏ tuổi nhưng vẫn cố gắng tự đồ thủ công đem bán, chắt bóp từng đồng để mua sách vở, bút mực cho bọn trẻ trong cô nhi viện."

Anh ngừng một lát: "Nếu sống tiếp, chắc chắn sẽ là một tài."

Đáng tiếc là phận quá hẩm hiu. Cho dù sống sót và tiền, thì cô bé cũng chỉ như một con diều giật dây, mà đầu dây bên là một đám ác quỷ tham lam đáy.

Quân Uyên cất giọng nghiêm túc: "Đứng ở góc độ khác mà , nhóc c.h.ế.t cũng đáng lắm."

Mọi : ...

Rõ ràng là an ủi cái miệng phun mấy lời khó thế cơ chứ.

"Người em, còn cảnh của thì ?"

Con ma cuối cùng còn sót là một thanh niên trẻ.

Tuy nhiên, đến khi lịch sự giở bộ tóc giả trán , Thẩm Mộc Cẩn bỗng chốc nghi ngờ nhân sinh.

Mẹ kiếp, già chục tuổi luôn! Từ một thanh niên trai tráng ngoài 30, thoắt cái biến thành ông chú U50 .

Lại còn hói đầu nữa chứ.

Gã thanh niên ngớ một lúc trừ gượng gạo, cuống cuồng vội úp bộ tóc giả lên đầu che đậy.

Quân Uyên chằm chằm cái đỉnh đầu hói của : "Xấu xí quá."

Ngay cả trán của Diêm Vương cũng nhẵn bóng lấp lánh , quả nhiên, dù là quỷ thì cũng tuyệt đối tăng ca.

Đường đường là Đế quân Minh giới, đây thề sẽ bao giờ thèm tăng ca!

Chàng trai hói đầu: ...

Ngài thể giảm tránh một chút ?

chỉ dám hậm hực trong lòng chứ chẳng dám hó hé nửa lời. Gã đàn ông mặt chỉ cần hà thổi một cái là linh hồn run lẩy bẩy .

"... chỉ là một lập trình viên độc , ông nội nuôi lớn. Ông mất sớm , giờ cả nhà chỉ còn trơ trọi. Ngày nào cũng chấm công quẹt thẻ, mấy ông sếp của lắm chuyện đến mức nào ..."

Nhắc đến công việc, lập tức tuôn một tràng nước mắt chua xót. Mái tóc hói và cái bụng phệ của đều là hậu quả của những chuỗi ngày thức đêm thức hôm cày cuốc đấy!

 

Loading...